Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cẩu Thả Tu Luyện Bên Người Nữ Ma Đầu

Chương 462: Sư đệ phiền toái thật nhiều




Đoạn Tình nhai.

Trong sân, Giang Hạo đứng trước cây Bàn Đào, phía trên trái cây còn lại không nhiều.

Cũng không có ý định giữ lại cho Tiểu Ly.

Mà là đưa hết cho Trình Sầu, tiện thể nhờ hắn cho Lâm Tri.

Ngoài ra, còn có táo trắng của Tiểu Ly, cũng đều bị hái đi.

Bất quá cây táo tương đối bình thường, có quả chua, quả ngọt."Cũng sắp đến lúc niết bàn."

Sau khi để lại ba quả, Giang Hạo liền hái nốt những quả còn lại xuống.

Đêm nay trở về sẽ hái hai quả nữa, sau đó có thể tiến vào niết bàn."Bọn hắn đã rời đi hơn hai năm rồi nhỉ?"

Đi ra khỏi sân nhỏ, Giang Hạo không tự chủ được nhớ tới con thỏ ồn ào cùng Tiểu Vịnh hay lo.

Chờ bọn hắn trở về, chắc hẳn còn cần một năm.

Khi đó hắn cũng nên tấn thăng Luyện Thần hậu kỳ.

Sau khi trở về, phải đến Sở Xuyên suy nghĩ chuyện sau này.

Với tính cách của hắn, chắc chắn mong muốn vượt qua Sở Tiệp, mà muốn vượt qua một người như vậy, khó khăn biết bao.

Khó như lên trời.

Nhưng hết lần này đến lần khác Sở Xuyên lại không chịu từ bỏ."Phải nhanh chóng lĩnh ngộ Thiên Đao thức thứ tư, sau đó thay đổi một chút rồi giao cho hắn."

Ngoài điều này ra, những thứ khác đều không thích hợp với hắn."Phải chờ đến khi hắn Kim Đan sao?"

Giang Hạo có chút lưỡng lự, đưa đối phương ra ngoài, cần sư phụ đồng ý.

Mà Trúc Cơ đi ra ngoài lịch luyện, sư phụ có đồng ý không?

Bên ngoài Kim Đan rất nhiều, luôn cảm thấy Trúc Cơ quá nguy hiểm.

Nếu là con thỏ hoặc Tiểu Ly thì không có gì nguy hiểm, dù sao bọn hắn đều có chút không tầm thường.

Sở Xuyên dù tiên tâm bị long đong, nhưng chung quy cũng là người.

Nhưng cũng không thể ở lại lâu, nhất định sẽ gây không ít phiền toái.

Tìm cơ hội thích hợp đi.

Con thỏ và Tiểu Ly còn chưa gây ra chuyện gì lớn, còn dung thứ được.

Lâm Tri cũng không sao, hắn chỉ cần ổn định lại tâm thái sau khi tấn thăng, có thể mãi ở lại Đoạn Tình nhai.

Tuy thiếu đi lịch luyện, nhưng vẫn tốt hơn là được an ổn.

Linh Dược viên.

Giang Hạo thấy người Bách Cốt lâm đang thay đổi linh dược.

Tựa hồ đã xong một đợt, hiện tại là đợt mới.

Liên Cầm tiên tử nhìn thấy Giang Hạo, mỉm cười nói:"Sư đệ tới rồi? Vừa hay xem thử việc trồng linh dược của chúng ta có thích hợp không.""Sư tỷ khách khí, mọi lần đều rất thích hợp." Giang Hạo chắp tay chào.

Quả thực rất thích hợp, Liên Cầm sư thư làm việc, khiến hắn không thể tìm ra bất kỳ vấn đề nào.

Hoàn toàn khác với trước kia, mà hễ có vấn đề chỉ cần nhắc một câu, đối phương sẽ xử lý ngay trong đêm.

Quả nhiên là một khách hàng rất tốt, đáng tiếc đôi khi đồ vật mang đến sẽ hại đến hắn.

Bận rộn một hồi, Liên Cầm tiên tử vừa nói chuyện phiếm vừa mở miệng:"Dạo gần đây sư đệ toàn ở trong tông môn sao?""Ừm, mấy tháng nay đều ở tông môn." Giang Hạo gật đầu.

Từ bên ngoài trở về, đã gần bốn tháng, chưa từng đi ra ngoài.

Vốn dĩ hắn cũng không muốn ra ngoài, dễ rước họa vào thân."Thế thì lạ." Liên Cầm tiên tử có chút nghi hoặc nói:"Mấy ngày trước ta ra ngoài, thấy có người tu luyện Nguyện Huyết đạo, tốc độ bỏ chạy của đối phương rất nhanh, trước khi đi còn để lại tục danh của sư đệ.

Ta còn tưởng là sư đệ."

Nghe vậy Giang Hạo có chút bất ngờ, xem ra không chỉ là tin đồn, mà có người cố ý vu họa cho hắn.

Hoặc là khi phần lớn mọi người đều hướng mũi dùi về phía hắn, những người khác vì an toàn, cố ý khai tên hắn ra.

Để một người gánh thay.

Vì hắn không để ý, người khác càng thêm an tâm.

Có chuyện thì cũng là việc của hắn, không liên quan đến bọn họ."Đa tạ sư tỷ nhắc nhở." Giang Hạo cảm ơn."Chuyện nhỏ thôi, sư đệ bận rộn, chúng ta bên này xong rồi.

Có vấn đề gì có thể tìm ta." Liên Cầm tiên tử nói."Được." Giang Hạo gật đầu.

Tiễn Liên Cầm sư thư, Giang Hạo bắt đầu suy tư.

Đối phương là người của Bạch Dạ, đây là ý của Bạch Dạ sao?"Xem ra đúng là muốn cầu hòa, nhưng vẫn phải quan sát thêm, lời của nàng chưa chắc đã chính xác."

Tìm đến Trình Sầu, hắn nhờ đối phương đi thử điều tra một chút, không cần đi sâu.

Chỉ cần tra sơ qua xem có người nào khai tên hắn hay không là được.

Hiện tại Trần sư huynh đáng nghi nhất, Trình Sầu tu vi chỉ là Trúc Cơ sơ kỳ, nếu đi sâu vào có thể sẽ gặp chuyện.

Đột nhiên nhận ra, con thỏ cũng không phải là vô dụng.

Thần thông của nó có thể khiến người trong đạo cho nó chút mặt mũi.

Vừa mới nhờ Trình Sầu rời đi, Bạch Dịch sư huynh lại đến tìm."Sư đệ xem ra có không ít chuyện." Hắn có chút bất đắc dĩ.

Bạch Dịch khoác đạo bào xanh, trông rất vững vàng, ánh mắt có chút bình thản."Sư huynh có ý gì?" Giang Hạo không hiểu hỏi."Chuyện Nguyện Huyết đạo ầm ĩ hơi lớn rồi." Bạch Dịch không đợi Giang Hạo lên tiếng, tiếp tục nói:"Một số Tiên môn xung quanh đã bắt đầu liên lạc với nhau.

Hiện tại mọi mũi dùi đều hướng về phía sư đệ, những người trong các mạch hy vọng sư đệ có thể khiêm tốn một chút.

Vì tông môn đang trong giai đoạn nghỉ ngơi dưỡng sức, thêm vào việc không ít người đến Minh Nguyệt tông chưa về, một khi bị nhắm đến, tông môn sẽ rất nguy khốn.""Nhưng có thể không phải do ta làm." Giang Hạo đáp.

Bạch Dịch im lặng một lát, mới mở miệng:"Biết, nhưng sư đệ nên chuẩn bị tâm lý thật tốt, nếu sự việc lớn đến mức không thể cứu vãn, ngươi chỉ có thể tự mình đối diện.""Hiểu rồi." Giang Hạo gật đầu.

Đến lúc các Tiên môn đều đến muốn hỏi tội, Bạch Dịch sư huynh dù cao minh, nhưng dù sao cũng không phải là chủ một mạch.

Thở dài một tiếng, Giang Hạo có chút không hiểu, vì sao lại biến thành thế này.

Đây là hậu quả của việc không để ý sao?

Từ tin đồn lan thành giả mạo.

Người tu luyện Nguyện Huyết đạo cũng bỗng nhiên nhiều hơn.

Trong lúc nhất thời, Giang Hạo nhớ đến Bùi Nguyên, trong lòng có câu trả lời."Xem ra không phải những người trước đây ẩn giấu Nguyện Huyết đạo, mà là có người chọn bọn chúng."

Doãn Vệ.

Chính người này đã gây cho hắn rất nhiều phiền toái.

Cũng không biết mục đích của người này là gì, nếu như nhắm vào hắn, chẳng bao lâu nữa sẽ xuất hiện chứ?

Sau khi quản lý xong linh dược, trời đã xế chiều.

Giang Hạo về thẳng chỗ ở.

Đêm nay có thể giúp cây Bàn Đào niết bàn.

Trở lại sân nhỏ, hắn thấy một bóng người đỏ trắng đứng trước cây Bàn Đào."Bàn đào của ta đâu?"

Đối phương không quay đầu lại, cứ như là nói một mình.

Nhưng Giang Hạo biết, đây là nói với hắn."Trên đó còn hai quả." Giang Hạo đáp.

Hồng Vũ Diệp giơ tay hái một quả xuống, sau đó nói:"Ngọt sao?""Ngọt." Giang Hạo đi tới sau lưng Hồng Vũ Diệp đáp lời."Thật sao?" Hồng Vũ Diệp quay đầu lườm Giang Hạo một cái, sau đó khẽ cắn một miếng đào.

Sau khi xác định hương vị, mới vừa ngồi xuống.

Giang Hạo thừa dịp đó hái một quả, để lại một quả cuối cùng.

Đêm nay phải niết bàn, quả cuối cùng rụng xuống, sẽ không thể niết bàn được.

Nhẹ cắn một miếng, thấy bàn đào có vị rất không tệ.

Nhưng cũng chỉ là không tệ mà thôi."Ngươi có tham gia tụ hội sao?" Hồng Vũ Diệp hỏi."Tham gia." Giang Hạo ngồi lên ghế gật đầu."Nói một chút nội dung." Hồng Vũ Diệp nói.

Giang Hạo cũng không chần chờ, kể từ đầu.

Ban đầu chỉ là Quỷ Tiên Tử có khả năng đến mượn Thiên Cực Ách Vận Châu, Hồng Vũ Diệp cũng không để ý.

Sau đó là Thánh Đạo có khả năng đến từ Thiên Linh tộc.

Điều quan trọng nhất là việc Xích Điền cuối cùng đi ra hải ngoại, việc này là để chuyên đối phó Hồng Vũ Diệp.

Chỉ là đối phương cũng không có phản ứng gì.

Đến khi nói Thiên Âm tông xuất hiện dưới đáy biển, đồng thời nói ra suy đoán của mình, Hồng Vũ Diệp mới chậm rãi mở miệng: "Ý của ngươi là, Thánh Đạo đang ở trong động biển sương mù?"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.