Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cẩu Thả Tu Luyện Bên Người Nữ Ma Đầu

Chương 5: Thật chính là phản đồ a




Ngày hôm sau.

Giang Hạo vẫn sinh hoạt và làm việc như bình thường, đến Vườn Linh Dược rồi chạng vạng tối lại về.

Hôm nay không có thu hoạch gì, không thấy mấy bọt khí cơ sở nào.

Cũng không có ai đến tìm hắn để lấy linh dược.

Vân Nhược sư tỷ lại càng không thấy xuất hiện, trên đường hắn cũng nghe được một vài lời đồn.

Nói là tông môn có kẻ phản bội, rất nhiều người đã bị phát hiện.

Đang trong quá trình thanh trừng."May mà chỗ ta không có thứ gì, nếu không chắc chắn có kẻ phản bội bị dồn vào đường cùng mà đến."

Trở về chỗ ở, Giang Hạo âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Hắn không muốn trở thành kẻ phản bội, cũng không muốn đi bắt kẻ phản bội.

Cả hai phe đều không tốt mà đắc tội.

Thiên Âm tông là Ma môn, mà Ma môn trong giới tu chân ai ai cũng hô đánh, sớm muộn gì Ma môn cũng bị tiêu diệt.

Mình cũng không muốn vừa vặn ra tay với kẻ phản bội, kẻ phản bội lại là quân cờ quan trọng của Tiên môn, dẫn đến bị căm thù.

Từ đó khó mà tẩy trắng, bỏ gian tà theo chính nghĩa cũng chẳng có hi vọng.

Lắc đầu, Giang Hạo xử lý đám linh dược trong sân.

Chỉ là những linh dược chữa thương thông thường, làm cho sân có thêm chút linh khí, nếu có thể có bọt khí xuất hiện thì không còn gì tốt hơn.

Đáng tiếc là linh dược tốt thì xin không được, mua cũng không nổi."Vẫn là tu vi quá yếu, lại quá dễ bị chú ý lại dễ dàng đưa đến phiền toái.""Xem ra cần phải tiếp tục nghĩ biện pháp, đi ra ngoài một chuyến rồi nói là gặp được cơ duyên, tu vi tăng lên dữ dội?""Hay là, sau khi rời khỏi đây thì sẽ không quay trở lại nữa?""Đều không phải là biện pháp gì tốt." Giang Hạo lắc đầu.

Đi ra ngoài vốn dĩ rất nguy hiểm, một mực nói là cơ duyên thì không phải là chuyện đơn giản, còn việc phản tông lại càng nguy hiểm hơn.

Thiên Âm tông tuyệt đối không cho phép dung túng kẻ phản bội, hắn gia nhập Thiên Âm tông chưa được bao lâu, liền đã nghe nói có đệ tử bị Tiên môn giáo hóa, mà người của Thiên Âm tông ngay từ đầu không hề có động thái cũng không để ý đến, mãi đến mười năm sau người đệ tử kia đi ra ngoài thì bị người của Thiên Âm tông đánh giết, người khác lúc đó mới biết Thiên Âm tông đã ẩn nhẫn mười năm chỉ vì thanh lý môn hộ.

Đủ loại suy nghĩ liên tục ùa tới, Giang Hạo cảm thấy hỗn loạn, cuối cùng gạt bỏ tất cả mà an tâm chăm sóc đám linh dược.

Việc cấp bách là phải tiếp tục mạnh lên, có được càng nhiều con át chủ bài.

Tu vi không dám đề cao quá nhanh, nhưng khí huyết và sức mạnh nền tảng tăng lên thì cũng không sao, thần thông cũng có thể tiếp tục thu hoạch được.

Một lát sau.

Quản lý xong đám linh dược hắn định quay về phòng tu luyện.

Chỉ là vừa mới cất bước, thì nghe phía sau có người gọi hắn lại."Sư đệ." Là giọng nữ dịu dàng.

Quay đầu nhìn lại, đập vào mắt là khuôn mặt hơi tái của Vân Nhược sư tỷ.

Thấy đối phương, Giang Hạo thầm nghĩ không ổn.

Trước kia đều gặp nhau ở Vườn Linh Dược, lần này Vân Nhược sư tỷ lại đặc biệt đến chỗ mình ở.

Kẻ đến không có ý tốt."Vân Nhược sư tỷ muốn linh dược sao?" Giang Hạo giữ vẻ bình tĩnh hỏi."Có thể vào trong nói chuyện không?" Vân Nhược mỉm cười ngọt ngào với Giang Hạo.

Không thể, Giang Hạo trong lòng cự tuyệt, nhưng không dám lên tiếng, không dám đánh rắn động cỏ."Sư tỷ xin mời." Hắn làm dấu tay mời vào.

Lúc này hắn trong lòng bắt đầu đề phòng, trực giác mách bảo hắn, Vân Nhược sư tỷ có vấn đề, chủ quan nhất định gặp họa.

Trong phòng, Vân Nhược sư tỷ, khuôn mặt bình tĩnh trở nên nghiêm túc, nàng nhìn chằm chằm Giang Hạo nói:"Sư đệ, ta có thể tin tưởng ngươi được không?"

Nói xong nàng lại lập tức lắc đầu, tự mình phản bác:"Không đúng, phải nói là ta chỉ có thể tin tưởng sư đệ ngươi.

Ta quan sát sư đệ nhiều năm, có thể xác định sư đệ không phải là người của Ma môn."

Nghe vậy, Giang Hạo kinh hãi, đây là đang nghi ngờ ta là nội gián? Hay là cố ý dụ ta khai lời?

Hắn vội vàng giả bộ bối rối, cúi đầu giải thích:"Sư tỷ, ta là người lớn lên ở Thiên Âm tông, tuyệt đối không có thân phận khác.""Ta biết, ta chỉ cảm thấy sư đệ không nên ở lại Ma Môn, tâm tính của ngươi không hợp với nơi này, ngươi đáng lẽ nên đi Tiên môn.

Ví dụ như gia nhập Lạc Hà tiên tông, nơi có truyền thừa vạn năm, được người đời kính ngưỡng." Vân Nhược tiên tử nhìn Giang Hạo, chân thành nói:"Ta biết sư đệ một lòng hướng thiện, muốn rời khỏi Ma Môn gia nhập Tiên môn, đây là cơ hội tốt nhất mà ta tìm thấy được, có thể hay không từ bóng tối mà hướng đến ánh sáng, chỉ có duy nhất cơ hội này.""Sư, sư tỷ, chẳng lẽ tỷ là. . ." Giang Hạo có chút kinh ngạc mở miệng.

Hắn thật sự có chút bất ngờ, Vân Nhược sư tỷ quả thực là kẻ phản bội.

Còn muốn lôi kéo mình vào cuộc."Không sai, ta là đệ tử chân truyền của Lạc Hà tiên tông, hôm nay đến đây là vì có nhiệm vụ.

Hiện tại nhiệm vụ của ta đã hoàn thành, nhưng đúng thời khắc mấu chốt lại bị phát hiện, cùng đường chỉ có thể tìm sư đệ giúp đỡ. Giúp ta mang vật đông XZ kia đi, rồi mang về tông môn của ta.

Ngươi cũng sẽ có một cơ hội gia nhập Lạc Hà tông.

Phần thưởng của ta cũng sẽ thuộc về ngươi, ta biết ta lần này chắc chắn phải chết." Vân Nhược tiên tử biểu hiện ra sự dứt khoát coi cái chết nhẹ như lông hồng.

Nàng lúc này, dường như đã sẵn sàng hy sinh, chỉ cầu Giang Hạo đem đồ vật mang ra ngoài.

Ánh mắt của đối phương khiến Giang Hạo cảm động, xem ra cũng không phải là nói dối, nhưng hắn vẫn không muốn tham dự vào.

Nhỡ đâu là cái bẫy thì sao?"Ta biết sư đệ còn lo lắng, vậy đi, ta sẽ để đồ vật ở chỗ ngươi.

Nếu như ta chết, ngươi có thể lựa chọn có hay không tố cáo ta, dù sao ta cũng đã bị phát hiện, cũng không đến mức kéo theo ngươi cùng chết.

Dù sao chuyện đó cũng không mang lại bất cứ lợi ích gì cho ta." Nói xong Vân Nhược tiên tử lấy ra từ trên người một khối ngọc bội, trên đó khắc những ký hiệu huyền bí.

Nhìn cũng biết không phải là đồ vật bình thường.

Thấy vậy, Giang Hạo chau mày, nhận lấy chắc chắn sẽ tự rước phiền toái, không nhận vị sư tỷ này chẳng lẽ sẽ giết mình diệt khẩu sao?

Đệ tử chính phái và đệ tử Ma môn liệu có giống nhau về sự tàn nhẫn?

Điều này khiến Giang Hạo không thể nắm bắt, nhưng Vân Nhược sư tỷ đứng gần thật sự rất thơm."Sư đệ?" Vân Nhược tiên tử cắn môi nhìn Giang Hạo, dáng vẻ điềm đạm đáng yêu.

Trong giây lát Giang Hạo cảm thấy đối phương rất đáng tin.

Ngay khi hắn đưa tay định nhận lấy ngọc bội, thì lý trí lại mách bảo hắn, tuyệt đối có vấn đề.

Đột nhiên hắn linh quang lóe lên, có ý tưởng.

Nhanh chóng mở thần thông Mỗi ngày một giám."Kiểm tra Vân Nhược sư tỷ."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.