Một mực đi đến quặng mỏ, Giang Hạo cũng có thể cảm giác được Nhan Hoa tầm mắt.
Bởi vì quá mức rõ ràng, hắn quay đầu nhìn một cái.
Chỉ thấy Nhan Hoa đang đối với mình mỉm cười, phảng phất đang hướng người trong lòng ngưỡng mộ tỏ bày tâm ý.
Giang Hạo khẽ gật đầu, tiến vào quặng mỏ.
Bị để ý tới cảm giác thật tệ, mà lại hắn luôn cảm giác tư tưởng của Nhan Hoa sư thư có chút vặn vẹo.
Không biết nói thế nào, liền có loại cảm giác này.
Đi vào chỗ sâu quặng mỏ, Giang Hạo nhìn chung quanh một chút, tìm một chỗ không dễ đổ sụp địa phương nói:"Hôm nay bắt đầu từ nơi này đào."
Không có ai có ý kiến, bởi vì hướng đi khác nhau, đào được đồ vật cũng khác nhau.
Có đôi khi một hướng không đào được đồ tốt, đổi hướng khác liền tốt.
Đào quặng bắt đầu, Giang Hạo hữu ý vô ý nhìn Tư Đồ Kiếm bốn người, phát hiện vị trí của bọn họ có chút không giống.
Bốn người tách ra, đứng cạnh một số tù binh.
Trong đó có cả nữ nhân bị hắn chém một đao.
Xem ra bọn họ cũng có ý định giải cứu."Không biết có gây phiền toái cho ta không."
Thu hồi tầm mắt về sau, Giang Hạo tự hỏi.
Ở ngoài tông môn tìm hắn gây chuyện, hắn không để ý.
Bởi vì thời gian ngắn hắn không có ý định ra ngoài, ít nhất trước khi giải quyết xong vấn đề với Thiên Hoan các, hắn không có ý định rời đi.
Đến lúc đó đối phương muốn tìm hắn gây chuyện, cũng tìm không thấy.
Hắn lo lắng là trong lúc hỗn loạn, nữ nhân kia sẽ để Tư Đồ Kiếm đám người giết hắn.
Phiền toái như vậy sẽ rất lớn.
Vừa phải đối phó Tư Đồ Kiếm đám người, lại phải đề phòng Nhan Hoa, còn phải lo lắng về việc người tiếp ứng, sẽ rất nguy hiểm.
Lại càng dễ làm thực lực của mình bị bại lộ tại Thiên Âm tông.
Đến lúc đó. . .
Liền là ác mộng bắt đầu.
Cho nên hắn cần phải chú ý, ngay từ đầu hỗn loạn, phải xem Tư Đồ Kiếm bốn người có động thủ với mình hay không.
Một khi có, hắn sẽ ra tay trước.
Ma Âm trảm làm choáng tất cả mọi người, sau đó dùng Thái Sơ Thiên Đao giết địch.
Trong thời gian ngắn nhất, giết sạch bọn chúng không chừa một ai.
Nhưng đó là hạ sách, hy vọng bọn họ không đi vào đường này.
Không nghĩ nhiều nữa, Giang Hạo cầm lấy cái cuốc bắt đầu đào quặng.
Mặc dù không biết người đối diện khi nào sẽ tấn công tới, nhưng không thể lãng phí thời gian.
Lúc này, Tư Đồ Kiếm dùng bí pháp truyền âm cho Nhậm Sương:"Nhậm sư muội, ta lại cảnh cáo ngươi một lần nữa, lần này ta đến là để cứu người, nhớ kỹ là ta đến cứu ngươi.
Nếu như ngươi dám chỉ huy ta một chút, dám tùy hứng một câu, ta liền vứt ngươi xuống đây, ngươi xem ngươi cả đời có ra khỏi nơi này được không.
Khi ta mang ngươi đi, ngươi không được nói một lời nào.
Sau khi ra khỏi đây ngươi muốn thế nào thì thế, nhưng trước khi ra ngoài, sinh tử của ngươi nằm trong tay ta.
Người khác nhường ngươi cái gì là việc của người khác, chớ chọc giận ta."
Nhậm Sương cúi đầu đào quặng, một câu cũng không dám nói.
Nếu có thể, nàng muốn người khác đến cứu nàng.
Bởi vì Tư Đồ Kiếm nói được làm được, địa vị của hắn cũng cao hơn nàng rất nhiều.
Giữa trưa.
Nhan Hoa nhìn lên trời cười, sau đó bước đi hướng quặng mỏ.
Không ai biết nàng muốn làm gì, cũng không ai dám hỏi.
Trong động, mọi người đang nghỉ ngơi.
Tư Đồ Kiếm đám người ngồi ở chỗ phía ngoài.
Nhậm Sương cũng ở chỗ này, nàng cúi đầu có chút khẩn trương.
Không chỉ nàng, những người Luyện Khí bên cạnh cũng có chút căng thẳng, dường như họ biết hôm nay là ngày trốn thoát.
Cơ hội này bất cứ lúc nào cũng có thể đến.
Thượng Quan Văn đám người thì rất thong dong, họ đã chuẩn bị xong.
Bên trong, Giang Hạo đang ngồi nghỉ ngơi đột nhiên cảm thấy linh khí chấn động.
Rất nhỏ, nhưng đúng là có chấn động."Tới rồi."
Hắn nắm chặt nửa vầng trăng chuẩn bị sẵn sàng.
Cùng lúc đó.
Ầm ầm!
Tiếng động lớn ở bên ngoài vang lên, toàn bộ quặng mỏ rung chuyển, nhiều chỗ còn bị sập.
May mắn là chỗ của Giang Hạo được gia cố nhiều nên không bị ảnh hưởng lớn.
Thấy vậy, Giang Hạo đứng dậy muốn rời đi trước, bởi vì Nhan Hoa sắp đến.
Hắn không muốn động thủ giết Nhan Hoa ở đây.
Đương nhiên, hắn cũng lo Tư Đồ Kiếm đám người sẽ động thủ.
Vậy thì phải đi trước một bước so với tất cả mọi người.
Nhưng mà Tư Đồ Kiếm tốc độ cũng rất nhanh, hắn rút phù lục, mang người bên cạnh bắt đầu rút lui."Giang đạo hữu, bên ngoài có vẻ đang loạn, chúng ta ra xem sao, đừng tiễn." Tư Đồ Kiếm đám người trực tiếp biến mất trong hầm mỏ.
Thấy bọn họ không lưu lại, Giang Hạo thở phào nhẹ nhõm, như vậy có thể cho hắn thêm chút thời gian.
Rung chấn dừng lại, mọi người một mặt mờ mịt.
Vũ Tĩnh nhìn Tư Đồ Kiếm đám người có chút tức giận, những người này lại dám bỏ chạy.
Mà lúc hắn muốn đuổi theo thì Giang Hạo ngăn lại."Ở trong này coi chừng thợ mỏ, bên ngoài chắc có chuyện lớn, ta đi xem rồi về báo tin."
Nói xong Giang Hạo mặc kệ hắn có gật đầu hay không, nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt bọn họ.
Tư Đồ Kiếm đám người muốn theo một đường hầm nào đó để ra ngoài.
Là hướng vị trí phía trên.
Khi xem xét Bắc Tuyết, hắn đã biết con đường.
Mà hắn chỉ cần tránh con đường đó là được.
Đi đường hầm thì không thể đi, đi quá sát bên ngoài cũng không được, nếu không có gì bất ngờ, Nhan Hoa chắc chắn ở trên đường.
Cho nên hắn nhất định phải nhanh chóng đến một khu quặng mỏ phức tạp khác, có thể tiến công có thể rút lui.
Giang Hạo đi chưa bao lâu, Nhan Hoa đã xuất hiện trong mắt Vũ Tĩnh và những người khác."Nhan, nhan quản lý." Vũ Tĩnh vội vàng chào hỏi.
Nhan Hoa nhìn xung quanh, thấy thiếu không ít người, đương nhiên, nàng không để ý, cái nàng để ý là muốn tìm người đã biến mất."Giang Hạo đâu?" Nàng hỏi."Giang sư huynh nói đi xem tình hình, bảo chúng ta ở đây chờ." Vũ Tĩnh thành thật trả lời."Vậy sao?" Nhan Hoa mỉm cười nói:"Vậy các ngươi cứ tiếp tục chờ đi, nếu không đợi được hắn quay lại thì không ai được rời đi.""Dạ, dạ." Vũ Tĩnh cúi đầu đáp lời.
Nụ cười của đối phương làm hắn thấy sợ hãi.
