Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cẩu Thả Tu Luyện Bên Người Nữ Ma Đầu

Chương 620: Khuyên các ngươi một câu, chớ chọc hắn




Nhật Nguyệt Tinh Thần vờn quanh đại lục bên trong.

Tự Bạch trước sau như một đứng ở vị trí trận pháp, chưa từng rời đi, cũng không cho ai tiến vào.

Một vài đồng môn cảm thấy lạ.

Không biết sư huynh đang nhìn gì, đến cả sự xuất hiện của Âm Dương trận cũng không để ý."Sư huynh, Tự Bạch sư huynh, phát hiện lớn."

Thiếu niên khi trước chạy tới."Phát hiện lớn?" Tự Bạch ôn tồn nói:"Lần trước Mạc sư đệ cũng nói như vậy.""Ha ha." Mạc Xuyên ngượng ngùng gãi đầu, rồi nghiêm mặt nói:"Lần này thực sự là phát hiện lớn, chúng ta đã tìm ra ân oán giữa Nhân Hoàng và Đọa Tiên tộc.

Bên trong có rất nhiều ghi chép, các sư huynh đã tổng hợp lại và cho ra một mạch chuyện.

Không phải Nhân Hoàng cố ý muốn trấn áp Đọa Tiên tộc mà là do bất đắc dĩ.""Do bất đắc dĩ?" Tự Bạch có chút ngạc nhiên."Đúng vậy, theo ghi chép, lúc đó Nhân Hoàng gặp phải rất nhiều khó khăn, đại địa rung chuyển gần như là thời kỳ đen tối.

Trong lúc này Nhân Hoàng sao lại chủ động đi gây hấn với Tiên tộc lúc đó?" Mạc Xuyên lấy ra văn thư nói: "Sư huynh hãy xem những thứ này.

Tất cả văn thư đều ghi lại Nhân Hoàng lao tâm khổ tứ quá độ, gần như không còn sức tái chiến. Mà nguyên nhân khiến hắn không thể không ra tay là vì, có người Tiên tộc đã ngưng tụ ra một thứ cấm kỵ.""Cấm kỵ đồ vật?" Tự Bạch có chút mới lạ."Theo văn thư ghi chép, nói là Tiên tộc tập hợp quỷ vật tứ phương, tại nơi cực hàn ngưng tụ ra một con Ác Quỷ kinh thiên động địa.

Nó dùng tinh thần làm thức ăn, có thể bám vào mọi thứ trong cuộc sống.

Khó mà phát hiện, không thể đối đầu.

Ngày nó thành hình, đã dùng vô số sinh mệnh tinh thần làm lương thực, rung chuyển vạn tộc. Và Tiên tộc, đặt tên con quỷ đó là Cửu U." Mạc Xuyên tim đập nhanh nói."Sau đó thì sao?" Tự Bạch hỏi."Cửu U xuất hiện đã làm rối loạn mọi sắp xếp của tất cả mọi người.

Nhất là sự cân bằng mà Nhân Hoàng duy trì, xuất hiện rung chuyển lớn thêm lần nữa." Mạc Xuyên lật sách, cau mày nói:"Nửa đường không biết Nhân Hoàng đã làm gì, mà lại liên kết không ít người, còn dẫn cả Hiên Viên nhất tộc, giết thẳng đến đại địa của Tiên tộc.

Cuối cùng hủy đi Tiên Linh chi chủng của Tiên tộc.

Từ đó đại địa mới sinh ra Đọa Tiên tộc.""Cửu U đâu?" Tự Bạch hỏi.

Quá trình đó, gian nan và máu đổ không phải thứ bọn họ có thể tưởng tượng ra."Cửu U?" Mạc Xuyên lật sách, lẩm bẩm:"Ta tìm xem, hẳn là ở đây bên trong, tìm thấy rồi. Rung chuyển lắng xuống, Thiên Linh tộc đã mang Cửu U đi, đem nó phong ấn ở biển sâu vô tận, vĩnh viễn không thấy mặt trời.

Chân Long nhất tộc phái Chân Long canh giữ hai bên.""Ở hải ngoại? Có Chân Long canh giữ?" Tự Bạch có chút bất ngờ.

Hắn chưa từng nghe nói hải ngoại có Chân Long."Thời gian trôi qua lâu như vậy, không biết Cửu U đã hoàn toàn tiêu diệt chưa." Mạc Xuyên nói. Tự Bạch trầm tư một hồi, rồi nói:"Có thêm tin tức gì nữa không?""Không có, còn lại đang được sắp xếp, chưa rõ Cửu U còn có năng lực gì, cũng không rõ nhược điểm của nó.

Nhưng thứ này cần báo cáo lên tông môn, tốt nhất có thể tìm người đi xác nhận tình hình.

Đợi đến lúc đối phương xuất hiện thì vấn đề lớn." Mạc Xuyên vô thức nói.

Tự Bạch chỉ gật đầu, sau đó bảo hắn tiếp tục trở về tìm hiểu.

Có tin tức lại báo cáo. -- Loạn Thạch đảo.

Ầm!

Cánh cửa sân nhỏ đóng sập lại.

Lão ẩu mấy người bị cưỡng ép đẩy ra ngoài.

Sắc mặt nàng vô cùng khó coi, bởi vì tình hình lần này đã vượt xa suy nghĩ.

Hay nói cách khác là hoàn toàn đi chệch dự tính, phát triển theo một hướng không lường được. "Có người đã vào trước sao? Vì sao vừa vào lại là ngày thứ ba?" Lão ẩu lúc đầu không hiểu, bây giờ nàng như đã hiểu đôi chút.

Có người, hoặc có khí tức đã đến Thất Nhật thôn trước.

Không thì không thể như vậy được.

Nhưng lúc bọn họ vào, lại đúng lúc Thất Nhật thôn lần đầu mở ra.

Vậy tức là có khí tức vô hình nào đó đã mở ra Thất Nhật thôn sớm hơn."Người có đại khí vận." Mịch Linh Nguyệt dù không biết nhiều nhưng cũng hiểu có người đặc biệt."Không thể có ai có đại khí vận được." Thiếu nữ sau lưng lão ẩu nói."Bất kể có ai hay không, việc trước tiên phải hiểu là, Cung phu nhân cảm thấy có người có đại khí vận.

Dù người đó không phải thì hắn cũng phải là người đặc biệt.

Bây giờ chúng ta muốn nói chuyện với Cung phu nhân, thì nhất định phải tìm được người này." Mịch Linh Nguyệt nhìn đối phương nói. Vốn dĩ nàng đã là một cường giả, nên lời nói mang theo ngữ khí không thể nghi ngờ.

Khiến thiếu nữ có chút ngẩn ngơ.

Lão ẩu cũng thấy kỳ lạ, có vẻ như cũng nhìn ra sự khác biệt ở người trước mắt."Không thể nào xác định người đó là ai." Nàng suy nghĩ một lúc rồi nói:"Ba ngày trước Thất Nhật thôn đã bắt đầu hoạt động, mà lúc đó chưa ai vào cả.

Điều này có nghĩa là trên đảo ai cũng đáng nghi.""Không, không có nhiều vậy đâu." Mịch Linh Nguyệt chân thành nói:"Ba ngày trước là thời điểm chúng ta tới gần, lúc đó còn trên đường đi, nhưng như vậy cũng đủ để một thứ gì đó ở đây phát hiện.

Cho nên người đó nhất định trên chiếc thuyền đó.""Cho dù vậy thì vẫn không thể xác định là ai được.

Vẫn phải tìm khắp đảo thôi, mà chúng ta lại không có nhiều thời gian." Thiếu nữ sau lưng lão ẩu nói."Các ngươi không phải người trên chiếc thuyền đó à?" Mịch Linh Nguyệt hỏi."Chắc chắn không phải." Lão ẩu nói chi tiết."Nếu các ngươi là người trên thuyền thì đã không nói vậy rồi." Mịch Linh Nguyệt nói."Vì sao?" Thiếu nữ hỏi."Muốn tìm thì đương nhiên là tìm người đặc biệt nhất, cao minh nhất." Mịch Linh Nguyệt mỉm cười nói."Nhiều người như vậy sao có thể chắc chắn được? Dù xác định rồi, làm sao mời được hắn?" Thiếu nữ hỏi.

Mịch Linh Nguyệt tươi cười, rồi đi ra ngoài:"Thật không may, hắn đã đến rồi."

Lúc này Mịch Linh Nguyệt hiểu một chuyện, Thiên Hạ Lâu cũng không đồng lòng, thông tin sẽ không chia sẻ trước.

Vì chiếc thuyền kia chắc chắn có người của Thiên Hạ Lâu.

Nhưng hai người này lại hoàn toàn không biết gì về Tiếu Tam Sinh, một người kinh diễm như vậy, sao bọn họ có thể không để ý chứ.

Vậy mà hỏi gì cũng không biết.

Rõ ràng là thông tin không được chia sẻ."Đến rồi?" Lão ẩu nhanh chóng nghĩ đến Giang Hạo ba người.

Nhưng dù nàng có quan sát thế nào, cũng không thấy họ có gì đặc biệt.

Mà cũng không chỉ một mình nàng để ý tới ba người đó.

Ánh mắt của người khác cũng không dừng lại trên ba người đó quá nhiều."Tiền bối, ba người đó có gì đặc biệt sao?" Thiếu nữ khiêm tốn hỏi.

Vì tuổi nhỏ nên có gì cũng thích hỏi."Mời đối phương qua đây thử thì biết, ngươi muốn ta nói hắn đặc biệt đến mức nào thì ta cũng không nói được.

Ấn tượng lớn nhất mà hắn để lại cho chúng ta, chắc là sự không kiêng kỵ." Mịch Linh Nguyệt nói.

Thật ra, nàng theo bản năng cảm thấy Tiếu Tam Sinh đáng sợ, nhưng thật không thể nói được vấn đề ở đâu.

Nói tóm lại là không thể làm địch với người này.

Đó là sự chắc chắn."Khuyên các ngươi một câu, đừng chọc hắn."

Lời Mịch Linh Nguyệt khiến lão ẩu và thiếu nữ đều ngẩn ra, nhưng không nói gì thêm.

Mọi người đều có mục đích mà đến.

Chỉ cần có thể hoàn thành nhiệm vụ là được, còn lại đều có thể gác lại.

Lúc này Giang Hạo vẫn đang ngồi bên bàn đọc sách, Kinh Phong Vân vội vàng quét sân.

Đôi khi cũng sẽ đứng bên đống củi, muốn học Giang Hạo bổ củi.

Hồi đó, hắn lần đầu tiên kinh ngạc với cảnh bổ củi.

"Có người tới, tiểu hữu pha trà." Tiếng Giang Hạo vang lên.

Hồng Vũ Diệp vô thức nhướng mày nhìn về phía Giang Hạo.

Đôi mắt khẽ động, tựa hồ cảm thấy mới lạ...


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.