Giang Hạo dùng tốc độ cực nhanh giết chết hai người, không dám chút chần chờ, lập tức bắt đầu quan sát bốn phía.
Còn có hai người, nếu như xuất hiện, hắn cũng không chắc có thể cùng lúc giết chết.
Vừa rồi xuất chiêu có chút miễn cưỡng, hiện tại gặp lại khó nói có thể phát huy tốt uy lực chiêu thứ hai của Thiên Đao thức.
Mặc dù chiến đấu rất ngắn, nhưng tiêu hao cũng không ít.
Chờ một lát, xác định không có kẻ địch nào nữa, hắn lại bồi thêm cho hai người mấy đao.
Cuối cùng vứt xuống dung nham.
Đảm bảo bọn chúng không thể đứng lên.
Làm xong những việc này, Giang Hạo hướng phía trước đi đến, nếu đã ra tay thì thử xem có thể giữ chân được tất cả mọi người không.
Vừa rồi nếu không phải mình cảnh giác tốt, thêm việc học được bí tịch Vô Danh, chưa chắc có thể hoàn toàn tránh được một kích của Thượng Quan Văn.
Một kích kia nếu đổi lại một Kim Đan trung kỳ khác, không chết cũng bị lột da.
Quả nhiên, Thượng Quan Văn nguy hiểm nhất.
Trên đường Giang Hạo nhìn xuống nửa vầng trăng, phát hiện đã nứt nẻ đầy vết, không thể dùng lại.
Muốn đi mua một thanh khác để tạm dùng.
Chất lượng cũng không thể quá kém.
Việc này phải tốn mấy ngàn linh thạch, hoàn toàn không có nhiều tiền như vậy.
Chỉ có thể xem xét lại đã.
Do dự một chút, hắn lấy ra một thanh Linh Kiếm, có thể tùy thời ứng phó nguy hiểm.
Việc này không ảnh hưởng tốc độ của hắn, chỉ là khi hắn sắp đi đến lối ra, lại không thấy bóng dáng Tư Đồ Kiếm và những người khác."Đã rời đi rồi? Hoàn toàn không có ý định chờ Thượng Quan Văn bọn họ?"
Giang Hạo hơi kinh ngạc.
Tư Đồ Kiếm, hắn cảm thấy người này rất kỳ lạ, hắn có thể nhận ra đối phương không muốn đối đầu với mình.
Nhưng thấy Thượng Quan Văn bọn họ giết trở lại, hắn còn tưởng mình nhìn lầm.
Hiện tại xem ra, ý kiến của bọn họ không thống nhất.
Tư Đồ Kiếm vẫn muốn rời đi trước, không muốn xảy ra xung đột với mình."Xem ra là không lưu lại."
Hắn nhìn về phía lối ra, cảm giác bên ngoài có sóng sức mạnh.
Vô cùng mãnh liệt.
Ầm ầm!
Bão cát trào lên, theo lối ra thổi vào.
Do dự một chút, Giang Hạo vẫn định ra ngoài xem một chút.
Sau đó cố gắng rời xa nơi này.
Mỏ quặng không an toàn, đối với những người thợ mỏ kia, bọn họ ở lại bên trong mới có một chút hi vọng sống.
Ra ngoài mục tiêu quá lớn, chắc chắn phải chết.
Chờ một lúc, Giang Hạo mới thử rời khỏi mỏ quặng, cửa ra này cách đường hầm rất xa.
Mặc dù có người trông coi, nhưng không phải trọng địa.
Bên ngoài chắc hẳn là tương đối hoang vu, có chỗ còn dùng để chất đống đá vụn.
Ra ngoài, Giang Hạo đúng là thấy đá vụn xung quanh.
Trước mắt là núi hoang, mà khi hắn quay đầu nhìn về phía đường hầm, thấy chính là thuật pháp thao thiên, liên tục oanh tạc.
Núi non tan hoang.
Thấy lực lượng đáng sợ này, Giang Hạo cảm thấy e ngại.
Đây là sức mạnh gì vậy?
Hắn vội rời đi, mình là Kim Đan đến gần chắc chắn sẽ chết không nghi ngờ.
Mà trận so sức như vậy cũng không thể làm mỏ quặng hoàn toàn đổ sụp, xem ra nơi này thật sự có chí bảo tồn tại.
Còn đối phương muốn nổ mỏ quặng như thế nào thì hắn không biết, tóm lại không nên ở lại lâu.
Với tốc độ cực nhanh, di chuyển rất lâu, Giang Hạo đi đến một khu rừng.
Nơi này có lẽ vẫn nằm trong phạm vi mỏ quặng, nhưng xem như khu vực biên giới.
Sẽ không có nguy hiểm gì.
Trên đường đi hắn không thấy những người khác, đến cả Tư Đồ Kiếm và đồng bọn cũng chẳng biết đi đâu.
Đi vào trong rừng cây, Giang Hạo thở phào nhẹ nhõm, nơi này chắc hẳn an toàn."Bây giờ đợi đến cuối cùng là tốt nhất, nếu như Thiên Âm tông thắng thì ta quay lại mỏ quặng, thua thì sẽ rời xa hơn một chút.
Dù sau này có bị trừng phạt, còn hơn là chết ở trong đó."
Mỏ quặng thất thủ không có nghĩa là Thiên Âm tông sẽ diệt vong.
Đối phương là vì chí bảo mà đến, lấy được sẽ rút lui.
Thiên Âm tông có một nửa cường giả ở bên ngoài, cho nên đối phương mới có cơ hội.
Không thì bọn họ cũng có cơ hội.
Cho nên việc rời khỏi Thiên Âm tông là không thể được.
Oanh!
Khi Giang Hạo đang suy nghĩ, đột nhiên một luồng sức mạnh cường đại rơi xuống đất rồi lập tức nổ tung.
Lực lượng này làm tan nát hết những cành cây xung quanh hắn.
Giáp hộ thân trên người lập tức hiện ra, tự động bảo vệ chủ.
Thiên Đao được Giang Hạo triệu hồi, có thể xuất ra bất cứ lúc nào.
Lúc này hắn cũng không biết chuyện gì xảy ra, nhưng nơi này không nên ở lại lâu."Ha ha, cái gì mà thủ tịch mười đệ tử của Thiên Âm tông, cũng không ngăn được ta.
Vừa nãy là ngươi bạo phát mạnh nhất sao? Vậy bản thiếu gia không tiếp, đi."
Giọng nói ngông cuồng truyền đến.
Giang Hạo không muốn tham dự vào đó, nghĩ phải bỏ trốn.
Nhưng vừa mới muốn chạy thì đã bị gọi lại."Sư đệ, đợi một chút." Giọng nói thô cuồng mang theo một loại uy áp, khiến Giang Hạo không thể rời đi.
Lúc này có tầm mắt khóa chặt đến, có đến bốn đạo.
Chính là hai người.
Tai bay vạ gió a.
Giang Hạo tê cả da đầu, sức mạnh vừa rồi của đối phương vượt quá nhận biết hiện tại của hắn, nói cách khác là vượt trên Kim Đan.
Tham gia vào quả thực là muốn chết, nhưng tùy tiện trốn đi cũng dễ bị kẻ khác ra tay độc ác.
Lúc này hắn mới quay đầu nhìn về phía nơi sức mạnh phát ra.
Lúc này một nam tử bạch y đứng trong trận pháp, có vẻ như đang chờ đợi rời đi, trên người hắn có rất nhiều máu tươi, khí tức hỗn loạn.
Mà đối diện hắn có một nam tử to con, bị những phù văn kỳ dị vây khốn, nhưng không khốn được bao lâu nữa, sắp phá vỡ.
Đáng nhắc tới là, nam tử to con này không hề bị thương tích gì.
Nhất là hắn còn mặc y phục của Thiên Âm tông.
Mà người bị thương nặng kia, có vẻ như mặc y phục của Huyền Thiên tông, hắn đã từng gặp ở mỏ quặng.
Thỉnh thoảng cũng nghe người ta nhắc qua."Sư đệ, mau ra tay ngăn hắn lại." Man Long lớn tiếng kêu lên.
Giang Hạo trong lòng kêu khổ, mình thật không muốn tham gia vào.
Dù cho đối phương bị thương nặng, hắn cũng không dám nhúng tay.
Lạc đà gầy vẫn lớn hơn ngựa béo.
Có điều vị sư huynh kia trông cũng không dễ đắc tội.
Thở dài một tiếng, hắn quyết định làm bộ một chút."Tiểu gia hỏa, ta khuyên ngươi tốt nhất là không nên nhúng tay." Hiên Viên thái của Huyền Thiên tông lạnh lùng nói.
Nghe vậy, Giang Hạo lấy ra một lá Vạn Kiếm phù, rồi ném ra một cái, coi như mình đã tận lực.
Chắc chắn là không ngăn được đối phương truyền tống rời đi.
