Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cẩu Thả Tu Luyện Bên Người Nữ Ma Đầu

Chương 75: Bị phát hiện sử dụng thần thông




Mỗi ngày một giám định hiệu lực biến mất đều là ở trên người người phụ nữ này.

Lúc đó không bị phát hiện, liền khiến Giang Hạo không còn quá lo lắng.

Hiện tại thử lại lần nữa hẳn là cũng sẽ không bị phát hiện.

Có thể lo lắng là khó tránh khỏi.

Rất nhanh hắn mở ra thần thông, thử xem xét người phụ nữ phía trước.

Phản hồi của thần thông không nhanh, nhưng cũng không trực tiếp hiện dấu chấm hỏi.

Mấy hơi thở sau, thần thông có phản hồi.

【Hồng Vũ Diệp: ? ? ? ? ? ?】 Dù vẫn là một đống dấu chấm hỏi, nhưng không phải là không thu hoạch gì.

Ít nhất biết được tên.

Như vậy cũng có thể nói rõ về sau có thể tiếp tục xem xét.

Chẳng qua là lần sau muốn chờ đột phá Nguyên Thần.

Việc này không biết phải mất bao lâu.

Chỉ có thể tiếp tục nuôi chút đồ tốt, hoặc là tìm cách đi mỏ làm việc.

Nhưng đồ tốt càng nuôi, càng dễ bị cuốn vào vòng xoáy bên trong.

Tình huống tốt nhất là khi vòng xoáy bùng nổ, có được khả năng ngăn chặn vòng xoáy."Ngươi đang sử dụng thần thông?"

Hồng Vũ Diệp đột nhiên lên tiếng khiến Giang Hạo giật mình.

Thậm chí làm lòng hắn thót lại, bị phát hiện rồi?"Ngươi có chút bối rối." Hồng Vũ Diệp đứng lên cười như không cười nói."Không có." Giang Hạo lắc đầu che giấu lo lắng của mình.

Hắn khó mà hiểu được, mình đã bị phát hiện như thế nào.

Hồng Vũ Diệp nhìn Giang Hạo không còn bình thản như vậy, lại cười nói:"Xem ra ngươi rất nghi hoặc, thần thông cùng thuật pháp đều có tiêu hao.

Ngươi đã tiêu hao hai lần dưới mắt ta, thật sự cho rằng ta mù sao?"

Giang Hạo thuận theo im lặng.

Vừa mừng vừa bất hạnh, không may là mình không giấu giếm được đối phương, mừng là đối phương không biết cách xem xét thần thông."Quyển sách ta đưa ngươi, ngươi chưa đọc xong?" Hồng Vũ Diệp hỏi."Vẫn luôn lĩnh hội những phần trước, phần sau chỉ là xem qua sơ lược." Giang Hạo thật thà trả lời."Ta còn tưởng rằng ngươi thích che giấu người như vậy, sẽ nghiêm túc đọc hết trước chứ." Hồng Vũ Diệp lắc đầu, chậm rãi nói:"Khó trách cách sử dụng thần thông vẫn còn thô ráp."

Nàng có ý gì... Giang Hạo nghi ngờ, thần thông cũng có thể ẩn giấu giống như tu vi sao?"Ngươi muốn đi đào quặng sao?" Hồng Vũ Diệp đột ngột chuyển đề tài.

Giang Hạo suýt nữa trả lời có, nhưng vẫn kiềm chế suy nghĩ, lắc đầu nói:"Vãn bối muốn ở lại đây trông coi hoa cho tiền bối.""Một câu thật cũng không có." Hồng Vũ Diệp đi đến chỗ hẻo lánh lấy ra cái liềm Giang Hạo vứt đi nửa vầng trăng, quan sát một chút rồi đi vào nhà:"Pha trà đi."

Thở phào nhẹ nhõm, Giang Hạo lấy ra Hồng Tụ hương, pha trà xong rót một chén đặt lên bàn.

Liếc qua, Hồng Vũ Diệp cầm chén lên nhấp một ngụm.

Không nói gì, chỉ tiếp tục uống trà.

Thấy vậy Giang Hạo nhẹ nhàng thở ra."Ngươi nuôi con thỏ này thế nào?" Hồng Vũ Diệp cầm chén trà vừa uống vừa hỏi."Cho ăn linh thạch." Giang Hạo đáp."Chỉ vậy thôi?" Hồng Vũ Diệp lại nhấp một ngụm trà, vẫn tỏ vẻ tùy ý.

Do dự một chút, Giang Hạo nhẹ giọng mở miệng: "Treo lên cho ăn."

Liếc Giang Hạo như có như không, Hồng Vũ Diệp trầm mặc một hồi, chợt hào hứng mở miệng: "Ngươi còn nuôi được thứ gì khác không?""Không chắc." Giang Hạo lắc đầu.

Hắn thực sự không thể xác định.

Những gì có thể giám định ra cách nuôi hắn đều nuôi được, xem xét không ra cách nuôi thì hắn đành bó tay."Đi tìm thứ gì đó thú vị mà trồng đi." Hồng Vũ Diệp đột nhiên nói.

Ta đi đâu mà tìm? Giang Hạo thở dài.

Hắn cũng muốn trồng được đồ tốt lại thú vị, nhưng không tìm thấy.

Độ quý hiếm của Thiên Hương đạo hoa quá cao, không bình thường."Ta thích, đều sẽ mang đi." Hồng Vũ Diệp nhìn vẻ mặt thành thật của Giang Hạo:"Ngươi có ý kiến gì không?"

Giang Hạo: "...""Không được?" Hồng Vũ Diệp đặt chén trà xuống giọng trở nên lạnh lùng.

Cốc... rắc...

Cái khí tức cuồn cuộn theo đó xuất hiện."Tuân theo lời tiền bối." Giang Hạo gật đầu đáp ứng.

Thấy Giang Hạo nghe lời, Hồng Vũ Diệp mới đứng dậy bước ra ngoài:"Ta không bắt ngươi làm không công, đến lúc đó ngươi muốn học cái gì, ta đều có thể cho ngươi đồ tương ứng."

Về việc đối phương giữ chữ tín, Giang Hạo tin tưởng.

Vô Danh bí tịch và Thiên Đao bảy thức, đều do đối phương cho.

Với hắn mà nói vô cùng quan trọng.

Chính mình cũng không coi như chịu thiệt."Đúng rồi." Hồng Vũ Diệp nhìn về phía chén trà đã cạn trên bàn nói:"Lần sau nhớ chuẩn bị cho ta trà ngon hơn, ta sẽ thường xuyên đến đây xem hoa của ta.

Ngươi biết chọc giận ta sẽ có hậu quả gì.""Vãn bối ghi nhớ trong lòng." Giang Hạo gật đầu cung kính nói.

Sau đó Hồng Vũ Diệp biến mất tại chỗ, rời khỏi sân nhỏ."Ai da, đau quá, Thỏ gia ta đây là bị làm sao? A... mặt của ta..." Con thỏ từ dưới đất bò dậy rên rỉ nói.

Xác định con thỏ không sao, Giang Hạo cũng không để ý đến nó.

Hắn cảm thấy đối phương ngất đi có lẽ là do thủ đoạn của Hồng Vũ Diệp, nàng đến cũng không định cho con thỏ thấy mặt."Trồng thứ gì đó tốt hơn?" Giang Hạo thở dài một tiếng.

Chỉ còn cách hai ngày nữa đi xem xét những bảo vật biểu hiện ra thôi.

Bây giờ hắn thực sự muốn nhặt được một cái bọt khí màu tím, có thêm một thần thông có thể tăng lên rất nhiều thứ.

Tu vi chỉ có thể dựa vào thời gian mà nâng cao.

Có Thiên Hương đạo hoa, không cần chờ đợi quá lâu.

Chỉ là trước khi về phòng, hắn nhìn xuống nơi hẻo lánh, phát hiện cái liềm nửa vầng trăng lúc đầu đã không còn.

Lại bị tiện tay cầm đi rồi?

Nàng vốn là giai nhân, sao lại làm như kẻ trộm thế.

Sau khi Hồng Vũ Diệp rời đi, Giang Hạo mới triệt để bình tĩnh lại.

Sự chênh lệch quá lớn về tâm cảnh này, khiến hắn cảm thấy mình cần tu luyện qua thời gian.

Ngồi giữa phòng luyện công, hắn lấy Vô Danh thư tịch ra, bắt đầu đọc nghiêm túc.

Lần này hắn muốn đọc hết nguyên cả quyển, không cần phải tu luyện, cũng không vội vàng đi tìm hiểu.

Như lời Hồng Vũ Diệp nói, đọc hết rồi tính tiếp.

Trong một đêm, hắn không làm gì khác, chỉ đọc.

Mãi đến sáng sớm mới đọc xong.

Nhẹ nhàng đóng thư tịch lại, Giang Hạo bắt đầu suy nghĩ."Toàn văn không có nhắc rõ đến thần thông, nhưng có giải thích về thuật pháp đặc biệt và tiêu hao đặc biệt, có lẽ đó là thần thông.""Nghĩ sai rồi, ta cứ tưởng tiêu hao đặc biệt là thứ khác."

Nếu như viết về thần thông, hắn không thể không để ý.

Mà nếu không có người phụ nữ kia nhắc nhở, chính mình cũng không chú ý đến tiêu hao đặc biệt.

Nói cách khác, thần thông cũng sẽ tiêu hao thứ gì đó, mỗi thần thông sẽ tiêu hao những thứ khác nhau.

Có tinh thần, có thể lực, có tu vi, có huyết khí, phàm là mỗi bộ phận của cơ thể đều có thể là điểm tiêu hao, thậm chí bên ngoài cũng có thể.

Thậm chí còn cần tổng hợp tiêu hao.

Chỉ cần hiểu mình tiêu hao là cái gì, liền có thể cố gắng ẩn giấu.

Kết hợp tiêu hao cùng với hít thở của cơ thể, tinh thần kéo dài.

Có thể giảm thiểu dấu vết đi rất nhiều.

Nếu như mức tiêu hao vốn nhỏ, vậy thì hô hấp giữa các khoảng khắc có thể trở thành tiêu hao.

Để người khác không có dấu vết mà tìm kiếm."Người viết ra quyển sách này, chắc chắn là một thiên tài tuyệt thế."

Cầm thư tịch trong tay, Giang Hạo không khỏi cảm khái.

Những điều mình cần học còn quá nhiều, tâm cảnh còn non nớt, kiến thức thì thiếu thốn.

Đều là nhược điểm của hắn.

Nếu không phải hôm nay cần xem xét Mính Y sư tỷ, Giang Hạo đã muốn thử xem xét một chút Vô Danh thư tịch rồi.

Xem thử có phải Hồng Vũ Diệp soạn ra không.

Nếu như đúng là vậy...

Sau này phải càng cẩn thận hơn.

Chốc lát.

Giang Hạo mang theo con thỏ mặt mày bầm dập đi đến Linh Dược viên.

Lần này gặp Mính Y sư tỷ ở lầu các.

Không chút do dự, mở ra xem xét.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.