Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cẩu Thả Tu Luyện Bên Người Nữ Ma Đầu

Chương 763: Lại quay đầu đã mười bảy năm




Xem tư liệu về Thi Giới, Giang Hạo cau mày.

Nơi này suy đoán đều có chút bất thường, nhưng suy đoán chung quy vẫn chỉ là suy đoán.

Hơn nữa, mặc kệ là suy đoán nào, đối với hắn đều không ảnh hưởng.

Mặc kệ là thế giới khác hay là động phủ của ai, tạm thời đều không có cường giả liên quan tới.

Như vậy lúc mình tránh né kiếp nạn đều có thể vào.

Như thế là đủ rồi.

Các tư liệu bên ngoài cũng không có ích lợi gì, ít nhất không thể xác định được mình tiến vào sẽ xảy ra chuyện gì.

Sau đó hắn xem tiếp: Thi Giới cách biệt với bên ngoài bằng Thiên Địa Nhân đại trận, trận pháp quỷ dị vô cùng, bên dưới đại trận bao trùm một khu vực không ai biết.

Theo một số người của Thi Thần tông nói, có thể là một vùng biển.

Không thấy được điểm cuối, khó mà nhảy qua biển.

Người ở phía bắc cũng nói như vậy, nhưng người phía tây lại nói sẽ thấy sông băng.

Dùng tu vi Phản Hư tiến vào Thi Giới, sẽ có xác suất gặp được những thứ này, nhưng để thấy được thì cực kỳ khó khăn, vì sau khi thấy được, đại khái sẽ bị rơi vào trong đó.

Thi Giới khó hiểu nhất chính là Thiên Bia sơn.

Có năng lực hành động tự chủ, ẩn chứa vô tận đạo pháp trong đó.

Thần bí nhất vẫn là bia đá trên cùng.

Thiên bia ảnh lưu niệm, nghe nói có thể nhìn trộm được mặt khác của Thi Giới.

Chẳng qua là không ai làm vậy.

Người sáng lập Thi Thần tông tiếc nuối nhất là không thể lưu lại ảnh bên thiên bia.

Nhưng dựa theo những gì hắn để lại, đã tìm được cách ở lại Thi Giới.

Để có thể nhìn trộm bí mật Thi Giới tốt hơn, hắn đã tiến vào thi hải.

Liên quan đến Thi Giới, Thiên Linh tộc có lẽ sẽ biết rất nhiều, nhưng tộc này không có ghi chép liên quan.

Nếu thực sự muốn hiểu rõ Thi Giới, có thể đến bờ biển thi, tìm kiếm người sáng lập kia.

Có lẽ hắn còn sống.

Xem qua đại khái nội dung, Giang Hạo thuận theo suy tư.

Giống như Trang Vu Chân nói, tu vi cao thì dễ thấy đồ hơn.

Nhưng ở đây nhiều thêm một khả năng, đó là có thể thấy sông băng.

Còn Trang Vu Chân thì thấy biển.

Mà điều khiến người ta chú ý nhất vẫn là người sáng lập Thi Thần tông.

Hắn ở trong Thi Giới, hơn nữa còn có khả năng sinh tồn.

Chẳng qua là bờ thi hải là ở đâu?

Có liên quan gì đến biển mà Trang Vu Chân đã thấy không?

Đây đều là ẩn số, Giang Hạo cất thư tịch, tạm thời không xác định được, hiện tại chỉ có thể để đó.

Chờ khi nào hoa Thi Giới nở rồi tính tiếp.

Hắn đi xem qua, hoa nở có vẻ không nhanh như vậy.

Người Thi Thần tông không giống lần trước, không có ai ngông cuồng.

Giang Hạo cũng vui vẻ thấy điều này.

Chỉ là vài ngày sau, nghe nói người Thiên Môn tông muốn tới bái phỏng Thiên Âm tông.

Thiên Môn tông, đại tông của Nam Bộ.

So với Huyền Thiên tông còn cao minh hơn, có thể nói là số một số hai ở Nam Bộ.

Có lẽ vì sự quật khởi của Đại Địa Hoàng Giả đã kích thích bọn hắn.

Vì thế mới muốn làm gì đó.

Mà bây giờ, hoa Thi Giới sắp nở thì bọn hắn lại đến.

Ai cũng biết tâm tư của Tư Mã Chiêu.

Giang Hạo không rõ tông môn này, nhưng cẩn thận là điều tất yếu.

Cũng là ở Nam Bộ, Thiên Âm tông chỉ tính là nhất lưu, còn Thiên Môn tông thì cao hơn nhất lưu.

May mà bọn họ không đến sớm như vậy.

Sau đó Giang Hạo trở lại những ngày bình thường.

Hội họp không cần nghĩ nhiều, tông môn cũng không có việc gì cần hắn phải làm.

Phong Hoa đạo nhân và những người khác đều đã im lặng, mọi người đang tu dưỡng hoặc tăng tiến tu vi của mình.

Như vậy thì không cần để ý gì nữa.

Điều duy nhất cần hỏi thăm, đại khái chỉ có Lâm Tri và Sở Xuyên, bọn họ ra ngoài đã lâu, mãi vẫn chưa trở về.

Sau đó, những ngày tháng trôi qua thật bình lặng, đông đi xuân đến, năm tháng thoáng chốc trôi qua.

Và theo thời gian, có nhiều thứ sẽ tăng thêm.

Bọt khí của Giang Hạo chính là một trong số đó. Mỗi ngày đều sẽ có bọt khí màu trắng, mỗi bảy ngày đều có bọt khí màu lam.

Những thời gian khác thì thỉnh thoảng xuất hiện. Đầu tháng năm. Năm tháng này không có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra, người của tông môn cũng bắt đầu đông hơn.

Những người trước kia đạt được kỳ ngộ lần lượt xuất quan, sức sống mới lại được rót vào tông môn.

Ngày này, Giang Hạo từ trong tu luyện mở mắt.

Hắn thở phào một cái, sau đó lại nhắm mắt.

Giữa trưa, hắn lại mở mắt, ánh mắt sâu thẳm mà trầm ổn.

Thần quang nội liễm, khí tức bình ổn.

Như vậy mới xem bảng.

【 Tên: Giang Hạo 】 【 Tuổi: Ba mươi sáu 】 【 Tu vi: Phản Hư viên mãn 】 【 Công pháp: Thiên Âm Bách Chuyển, Hồng Mông tâm kinh 】 【 Thần thông: Cửu Chuyển Thế Tử (duy nhất), mỗi ngày một giám, không minh tịnh tâm, tàng linh trọng hiện, thần uy, khô mộc phùng xuân, Nhật Nguyệt Hồ Thiên, Kim Cương Bất Hoại 】 【 Khí huyết: 3/100(không thể tu luyện) 】 【 Tu vi: 0/100(không thể tu luyện) 】 【 Thần thông: 1/3(không thể đạt được) 】 "Ba mươi sáu tuổi."

Nhìn tuổi, Giang Hạo hơi xúc động. Năm mười chín tuổi gặp Hồng Vũ Diệp, cuộc sống của mình chưa từng yên bình chút nào.

Tu vi cũng từ lúc đó mà tăng nhanh như gió.

Mới mười bảy năm, từ Trúc Cơ sơ kỳ nhảy vọt đến Phản Hư viên mãn.

Trước bốn mươi tuổi chắc chắn có thể bước vào Vũ Hóa.

Nếu chỉ quản lý linh dược như vậy, đại khái ba mươi tám tuổi là có thể thử tấn thăng.

Buổi chiều, Giang Hạo thay thế tàng linh trọng hiện, và hai đạo đao pháp.

Như thế khôi phục lại, chính là trạng thái đỉnh phong.

Ngày này hắn mang thỏ đến Linh Dược viên."Lâm Tri bọn họ về chưa?" Giang Hạo hỏi."Về rồi, một người bị đánh tả tơi, một người đột phá Trúc Cơ hậu kỳ." Thỏ nói.

Giang Hạo có chút bất ngờ, hỏi ngọn ngành."Bọn họ nói trên đường gặp tiên nhân chính đạo, sau đó đánh nhau.

Bị truy sát hơn nửa năm, thật vất vả mới trốn được.

Một người chỉ biết bị đánh, một người càng đánh càng mạnh."

Thỏ lắc đầu thở dài: "Bọn họ sở dĩ như vậy là không báo danh Thỏ gia ta, nếu không bạn bè trên đường sẽ nể chút tình, không đến mức bị truy sát nửa năm."

Giang Hạo lườm thỏ, không nói gì thêm. Lâm Tri trải qua vậy cũng xem như tốt.

Thỏ không đi cùng, ắt sẽ bị đuổi giết.

Nhưng như vậy cũng tốt, tính là lịch luyện, hiểu được sự tàn khốc của Tu Chân giới. Có vậy xuống núi mới biết nặng nhẹ."Hạt châu của Tiểu Li thế nào?" Giang Hạo hỏi về Cửu U."Rất nể mặt thỏ của ngài." Thỏ ăn cà rốt nói.

Giang Hạo gật đầu, xem ra Cửu U khá nghe lời.

Nhưng vẫn phải chú ý một chút, tránh xảy ra vấn đề.

Phải xem phong ấn có yếu đi không, nếu có, chứng tỏ nó vẫn còn nhiều tâm tư.

Trên đường, Giang Hạo nhận được tin nhắn.

Là sư phụ gửi, nói có người muốn tham quan Linh Dược viên, bảo hắn chuẩn bị chu đáo."Ai muốn tham quan Linh Dược viên?"

Giang Hạo có chút không hiểu."Gần đây có ai đến Thiên Âm tông không?" Hắn hỏi thỏ.

Thỏ xoay vòng chiếc cổ, nói: "Có chứ, là người Thiên Môn tông, không phải bạn bè trên đường, chủ nhân phải cẩn thận.

Nhưng cũng có thể thử báo tên Thỏ gia ta.

Mọi người đều biết danh tiếng của Thỏ gia ta, có lẽ họ nghe qua, sẽ nể mặt chút tình.""Người Thiên Môn tông tới." Giang Hạo có chút bất ngờ.

Mấy ngày nay hắn chỉ quan tâm đến bọt khí, dù sao cũng đang bên bờ tấn thăng.

Không ngờ người Thiên Môn tông đã đến.

Dù người đến không thiện, nhưng chỉ cần làm tốt phận sự là được.

Tham quan xong hẳn là sẽ không liên quan gì đến bọn họ...


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.