Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cẩu Thả Tu Luyện Bên Người Nữ Ma Đầu

Chương 793: Tiền bối ta có thể hỏi mấy vấn đề




Hồ Kiến Nguyệt.

Một con cự thú đang lao vào khu vực này, tựa như đang chạy trốn.

Có lẽ nó đã cố giãy giụa bằng mọi cách nhưng không thể nào hất người trên lưng xuống được."Oa, thật đó, mấy con thỏ bạn trên đường quả nhiên không có lừa ta, con cự thú này nhanh thật."

Tiếng Tiểu Li vui vẻ vang lên."Đúng, Tiểu Li tiền bối nói rất đúng." Bạch Sương run rẩy nói:"Chúng ta đã đến hồ Kiến Nguyệt rồi, có thể xuống được chưa?"

Trên lưng cự thú như vậy, đối với bọn hắn là một sự dày vò vô tận.

Không thể chờ đợi thêm được nữa, nếu không có thể sẽ không xuống được.

Nếu rời khỏi Giang Tiểu Li, bọn hắn có thể chắc chắn mình sẽ chết dưới tay cường giả này.

Đương nhiên, tự ý xuống thì cũng sẽ bị cự thú đánh chết.

Giết không được Giang Tiểu Li thì chẳng lẽ không giết được vài người bọn hắn sao?

Cho nên, cách an toàn nhất là dỗ cho Giang Tiểu Li vui vẻ, để nàng mau xuống."Ồ, vậy chúng ta xuống đi." Nói xong Tiểu Li liền dẫn mọi người nhảy xuống. Cự thú xuất hiện, lập tức thu hút rất nhiều sự chú ý, không ít người vây quanh. Có chút ngơ ngác nhìn bốn người Trúc Cơ rơi xuống đất.

Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?

Bốn người Trúc Cơ lại có thể cưỡi Lôi Đình cự thú đến đây?

Hơn nữa dáng vẻ Lôi Đình cự thú hốt hoảng bỏ chạy, dường như gặp phải thứ gì đó đáng sợ.

Chẳng lẽ bốn người này đáng sợ đến vậy sao?

Nhất là còn có một đứa bé.

Tiểu Li khi nhảy xuống cũng khá chật vật, may mà bốn người đều không sao.

Ba người Bạch Sương xem như hiểu ra, Giang Tiểu Li khả năng chưởng khống rất kém, rõ ràng rất mạnh mà cứ để bản thân chật vật.

Nhảy từ trên cao xuống, theo lý thuyết không có vấn đề gì.

Nhưng nàng lại bị ngã sấp xuống, có điều như thế vẫn không gây tổn hại gì cho nàng.

Ngoài việc bị người khác xem thường thì cũng chẳng có gì.

Nghĩ tới đây ba người đột nhiên sững người.

Bởi vì bọn hắn phát hiện Giang Tiểu Li có lẽ là cố ý, chính là để người ta xem thường, sau đó một quyền đánh chết.

Sư tử vồ thỏ còn dùng toàn lực, huống chi Giang Tiểu Li là cường giả bậc nào?

Lúc này mọi người xung quanh đều vây lại, dường như muốn hỏi chuyện gì đã xảy ra.

Đương nhiên, nếu không có vấn đề gì quá lớn, đại khái bốn người bọn họ cũng sẽ không được tự do."Bốn vị đạo hữu, có thể cho ta mượn một bước nói chuyện vài câu không?" Một vị Kim Đan viên mãn tiến đến hỏi.

Tiểu Li nhìn đối phương, tò mò hỏi:"Ngươi biết sư huynh của ta sao?""Biết." Nam tử Kim Đan viên mãn cười gật đầu."Thật sao? Hắn ở đâu? Ta tìm lâu lắm rồi." Tiểu Li kinh hỉ nói."Bên này, ta sẽ dẫn các ngươi." Kim Đan viên mãn cười nói.

Hắn thoạt nhìn khoảng hai lăm hai sáu tuổi, khí tức mang theo vẻ sa đọa.

Ba người Bạch Sương nhìn thấy nhưng không nói gì.

Vì Giang Tiểu Li tin thì bọn hắn cũng không có gì đáng nói.

Không khuyên nổi cũng không dám khuyên.

Tiểu Li thì tin rằng đối phương có ý định đưa người ra ngoài nói chuyện.

Dù sao câu này sư huynh đã từng nói, thỏ nói cho nàng biết.

Thỏ từ trước đến nay không lừa người.

Người phía trên nhìn, cũng không mở miệng.

Bọn hắn cũng không quen biết những người này, không cần thiết lên tiếng.

Nhất là tên Kim Đan viên mãn kia, thực lực rất mạnh, đồng bạn cũng mạnh.

Xung đột với hắn thì rất ảnh hưởng đến cơ duyên sau này.

Cũng không có cần thiết.

Trong rừng cây, nam tử nhìn Tiểu Li cười nói:"Vừa rồi các ngươi cưỡi Lôi Đình cự thú kiểu gì vậy?""Hả?" Tiểu Li khó hiểu nói:"Bắt nó tới, sau đó cưỡi lên là được thôi."

Từ Tiết cảm thấy mình bị vũ nhục, bắt nó tới cưỡi lên, chẳng lẽ mình trông giống đồ ngốc sao?

Mà lại một kẻ Trúc Cơ trung kỳ lại lấy đâu ra dũng khí nói lời này?

Sợ không phải gặp phải tên ngốc rồi.

Rất nhanh, hắn phát hiện mình nói chuyện với một đứa trẻ làm gì, vẫn còn ba người hiểu chuyện."Ngươi còn nhỏ, không hiểu." Từ Tiết nói qua loa cho xong chuyện rồi định tìm ba người Bạch Sương."Ta đã nói rồi, ngươi có phải nên nói cho ta biết sư huynh ở đâu không?" Tiểu Li chặn lại hắn nói chân thành."Ngươi đã nói rồi à?" Từ Tiết buồn cười nói."Đúng vậy.""Ngươi nói bắt tới cưỡi lên đúng không?""Đúng vậy.""Vậy thì tốt, ngươi làm cho ta xem thử, nếu làm được ta liền tin.", nơi này cũng đâu có cự thú.

Sau đó nàng quay đầu thấy một con cự mãng.

Nhìn thấy cự mãng Hoàng Kim trong nháy mắt, Từ Tiết sững sờ tại chỗ, liền định bỏ chạy.

Không ngờ rằng trong rừng này lại có cự mãng Hoàng Kim.

Đáng chết.

Sớm biết không nên tiến vào.

Thực lực cự mãng Hoàng Kim siêu quần, đừng nói một tên Kim Đan như hắn, ngay cả Nguyên Thần chưa chắc đã chiếm được lợi.

Trong hồ Kiến Nguyệt, mọi người đều sẽ không đi vào khu rừng nơi có cự mãng Hoàng Kim.

Chỉ cần không đi vào, sẽ không gặp nguy hiểm.

Cho nên mặc dù cự mãng Hoàng Kim cao minh nhưng mức độ nguy hiểm lại khá thấp.

Tiểu Li thì vô cùng hưng phấn, sau đó bước lên một bước, ánh sáng màu lam vẽ ra một đường cong, đấm một quyền.

Oanh!

Cự mãng Hoàng Kim thậm chí còn chưa kịp phản ứng đã bị đánh bay ra ngoài.

Sau đó Tiểu Li kéo cự mãng Hoàng Kim tới trước mặt Từ Tiết, ngay sau đó đứng trên đầu con trăn lớn, bắt nó đứng lên.

Đợi cự mãng hoảng sợ đứng lên, đã biến thành vật cưỡi."Ngươi xem, cứ thế là có thể làm thú cưỡi rồi, ta không có lừa ngươi mà?" Tiểu Li chân thành nói:"Thỏ nói, người nào nói dối không phải là trẻ ngoan, nó từ trước đến nay không gạt người, ta cũng không gạt người."

Trong nháy mắt, Từ Tiết cảm thấy nhận thức của mình bị chấn động.

Một kẻ Trúc Cơ đã làm cái gì vậy?"Bây giờ Tiểu Li đã cho ngươi biết làm sao tìm vật cưỡi, Tiểu Li không lừa ngươi, ngươi cũng không được lừa ta, đến phiên ngươi nói cho ta biết sư huynh ở đâu." Tiểu Li vung nắm đấm nói:"Nói dối không phải là trẻ ngoan, phải bị đánh."

Từ Tiết: ". . . ."

Hắn hối hận rồi, không nên đi trêu chọc người này.

Trước kia còn rất tò mò vì sao Lôi Đình cự thú lại bị bắt làm vật cưỡi, lúc này, tiếng kêu thảm thiết vang lên.

Sau đó Từ Tiết bị một quyền đánh bay ra.

Mặt hắn cày sâu xuống mặt đất thành một rãnh dài.

Xương cốt gãy vụn, nội tạng bị tổn thương, máu tươi từ trong miệng không ngừng tràn ra.

Mặc dù còn sống, nhưng mọi người đều cảm thấy kinh hoàng.

Căn bản không biết chuyện gì đã xảy ra.

Bốn người Tiểu Li từ trong rừng cây đi ra, nhìn tất cả mọi người xung quanh.

Trong nhất thời không ai dám mở miệng.

Lúc này trên bầu trời xuất hiện một tia sáng đỏ, một luồng hào quang với tốc độ mà mắt thường khó thể thấy được lao vào đầu Tiểu Li."Tìm thấy rồi." Nàng hưng phấn chỉ về phía trước nói: "Chúng ta đi về hướng đó."

Ba người Bạch Sương căn bản không dám nói không, chỉ có thể đuổi theo.

Bọn hắn phát hiện, tiểu ma đầu Giang Tiểu Li, đi đâu cũng đều là quét ngang.

Giang Hạo đứng trước xác chết.

Hiện tại đến phiên hắn."Tiểu đạo hữu, một mình ngươi?" Thi Hải lão nhân hỏi."Ừm, một mình thử một chút." Giang Hạo gật đầu nói."Vậy thì bắt đầu, ngươi tự lo liệu." Thi Hải lão nhân cười nói.

Lời vừa dứt, trong nháy mắt, thi thể đột nhiên bùng nổ sức mạnh, lực lượng cường đại tạo nên sóng to gió lớn.

Chỉ trong một thoáng, thi thể đã xông đến chỗ Giang Hạo.

Sức mạnh đáng sợ khiến tim mọi người ở đây đập nhanh.

Đây là muốn giết chết tên Kim Đan này.

Xem ra yêu cầu đối với người cuối cùng là phải giải quyết vấn đề hoàn toàn và đánh cho đối phương thất bại.

Giang Hạo nhìn thi thể, hắn biết đối phương khó đối phó, không ngờ lại khó đối phó đến thế.

Khi thi thể tới gần, nửa vầng trăng ra khỏi vỏ.

Giang Hạo tiến lên một bước.

Keng!

Âm thanh kim loại va chạm vang lên, Giang Hạo và thi thể lướt qua nhau.

Hai người quay lưng vào nhau, không ai nhúc nhích.

Khi tất cả mọi người nghĩ Giang Hạo đã chết thì hắn chậm rãi thu đao.

Keng!

Trong khoảnh khắc đao vào vỏ, trên thi thể xuất hiện vết nứt, sau đó 'phịch' một tiếng, hóa thành thịt nát rơi xuống đất.

Lúc này Giang Hạo mới ngẩng đầu nhìn Thi Hải lão nhân, cung kính nói:"Tiền bối, vãn bối có thể hỏi vài câu được không?"

Cảnh tượng bất ngờ vừa rồi, có sức mạnh gây ấn tượng rất lớn.

Ba người Thư Tẫn chấn động tại chỗ, có chút khó tin.

Cho dù là Thi Hải lão nhân, cũng có chút không ngờ tới.

Quá nhanh, một đao kia tuyệt đối không phải của Phản Hư.

Tu vi của người này cao hơn cả Phản Hư, hơn nữa còn có thể tự do đi lại trong Thi Giới.

So với dự đoán thì người này còn không đơn giản hơn nhiều."Mười câu hỏi." Thi Hải lão nhân đáp.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.