Lâm Mạch cùng Triệu Khuynh Tuyết vốn đang ngồi nghỉ ngơi.
Còn định thương lượng một chút kế hoạch sau này, phải biết bọn hắn đã lên kế hoạch từ lâu.
Sao có thể để Giang Hạo phá hỏng được.
Cách duy nhất là chia nhau hành động.
Tìm cơ hội thích hợp, chào hỏi với người tuần tra của Chúc Hỏa đan đình, sau đó có thể đi qua.
Như vậy cũng không tính là chịu thiệt.
Chỉ là còn chưa kịp thương lượng thì đột nhiên có khí tức Kim Đan truyền đến.
Hai người kinh hãi.
Lập tức đi đến.
Phát hiện Trịnh sư huynh vậy mà đang tấn thăng Kim Đan trung kỳ, việc này khiến bọn họ có chút bất ngờ, đồ tốt vừa có liền bắt đầu tấn thăng ngay?
Hơn nữa lại còn ở cái chỗ này.
Lâm Tri cũng đang nhắm mắt suy tư, còn gần nhất là Giang Hạo đang ngồi xếp bằng.
Thấy hai người đến, hắn chỉ làm động tác im lặng, rồi bảo bọn họ lui lại.
Trịnh sư huynh muốn tấn thăng, tự nhiên không thể quấy rầy.
Ngày hôm sau Giang Hạo đổi ca tuần tra với người khác, chờ đợi Trịnh sư huynh tấn thăng.
Cứ đổi ca ba ngày liền.
Trịnh sư huynh mới tấn thăng thành công, là do Giang Hạo ở bên cạnh bảo vệ hắn.
Bình thường thì thời gian sẽ còn dài hơn."Làm phiền sư đệ rồi." Trịnh Thập Cửu tỉnh lại mang theo vẻ cảm kích lại có chút áy náy.
Hắn biết tấn thăng cần hao phí không ít thời gian, mỗi lần tấn thăng đều cực kỳ nguy hiểm, tự nhiên không thể một lần là xong.
Việc bọn họ tấn thăng thường thì mất vài ngày, có khi là vài tháng.
Chỉ cần có thể bình yên tấn thăng, chậm một chút cũng không sao.
Lần này nhanh là do Giang Hạo giúp điều chỉnh."Nên thế." Giang Hạo đáp lời.
Sau đó hắn liền dự định bắt đầu tuần tra.
Trong ba ngày này, Lâm Mạch và Triệu Khuynh Tuyết có ra ngoài một chút, dường như đang xử lý chuyện gì đó, Giang Hạo cũng không để ý.
Trong lúc đó hắn đã nói được tự do đi lại, nên muốn làm gì đều là tự do của bọn họ.
Lúc tuần tra đừng gây phiền phức cho hắn là được.
Lần này là tuần tra khu nghỉ ngơi của ngoại môn, Giang Hạo dẫn đầu đi ở phía trước.
Đặc biệt tránh những nơi có nhiều người, việc họ cần làm là tuần tra bí mật, không cần dưới con mắt của mọi người.
Như vậy sẽ thấy được nhiều thứ hơn."Sư huynh, tuần tra xong rồi thì chúng ta được tự do đi lại đúng không?" Lâm Mạch đột nhiên hỏi."Chỉ có nửa canh giờ tự do thôi." Giang Hạo đáp lời."Vậy trong lúc tuần tra có thể tách nhau ra hành động không?" Lâm Mạch nhìn Giang Hạo thật lòng nói:"Có lúc tách nhau ra tuần tra thì nhanh hơn, cũng toàn diện hơn.
Ta và Lâm sư đệ còn có Triệu sư muội cũng muốn tự mình thử một chút."
Giang Hạo nhìn đối phương, ánh mắt bình tĩnh.
Chuyện này không hợp lý, nhưng nếu đối phương quyết tâm muốn đến Chúc Hỏa đan đình, hắn cũng không ngăn cản.
Tránh việc sau này dùng đủ mọi thủ đoạn để đi."Sinh tử tự gánh." Giang Hạo nói một câu."Được." Lâm Mạch cười gật đầu: "Quy tắc chúng ta vẫn hiểu.""Có khi nguy hiểm đến một cách lặng lẽ, các ngươi tuần tra phải cẩn thận, phải biết nhượng bộ.
Kẻ địch có đôi khi cũng không muốn gây phiền phức, mọi người nên biết chừng mực." Giang Hạo nhắc nhở.
Lâm Mạch và đám người miệng đầy đáp ứng.
Có nghe vào hay không thì Giang Hạo không rõ, với hắn mà nói cũng không có gì.
Một bên khác trong rừng cây.
Một nam tử bị che mắt, tay cầm đèn lồng xuất hiện ở bên cạnh cây, bên cạnh hắn là một nam tử trẻ tuổi."Tiền bối, hẳn là chỗ này." Nam nhân trẻ tuổi cung kính nói: "Nếu như không có gì ngoài ý muốn, thì nơi đây chính là ngoại môn của Thiên Âm tông.""Nhanh vậy đã tiến đến rồi à." Nam tử che mắt có chút cảm khái:"Người ở đây có nguy hiểm không?""Khó nói." Nam nhân trẻ tuổi suy nghĩ rồi nói: "Với tiền bối thì chắc không quá nguy hiểm.""Nói đùa." Nam tử che mắt nói nhỏ:"Thần hồn Thánh Chủ được sắp ở chỗ này, chứng tỏ nơi này không đơn giản chút nào.
Người ở đây hẳn là rất nguy hiểm. Nếu không sao Thiên Hương đạo hoa lại được trồng rất tốt ở chỗ này?
Cần phải có lòng kính nể.
Đi thôi, phía trước có người đến, hẳn là phát hiện chúng ta rồi.""Có người đến?" Nam tử trẻ tuổi cau mày, nhìn qua quả nhiên thấy năm người xuất hiện ở rìa rừng."Ai đó?" Ở rìa rừng, Triệu Khuynh Tuyết nhìn vào bên trong giận dữ nói.
Giang Hạo muốn ngăn cản cũng không kịp.
Hai người kia xuất hiện quá đột ngột, khiến hắn không kịp trở tay.
Không phải bất đắc dĩ hắn sẽ không dẫn người đi đến đây.
Cộng thêm Triệu Khuynh Tuyết đã mở miệng, hiện tại làm bộ không thấy cũng không ổn.
Ban ngày đốt đèn, nhìn kiểu gì cũng không bình thường.
Nhìn lại linh khí trên người đối phương đang tỏa ra, tinh thần dao động.
Tu vi này chắc chắn không hề yếu hơn hắn.
Hơn nữa, trông người đi bên cạnh cái gã trông còn trẻ, sát khí nổi lên trong nháy mắt."Tiểu tiên tử có việc gì sao?" Nam tử che mắt từ trong rừng đi ra khách khí nói.
Khi hai người bước tới, Giang Hạo cảm thấy khí tức xung quanh đều bị đông cứng lại.
Hắn không để Triệu Khuynh Tuyết mở miệng, mà chủ động lên tiếng: "Hai vị sư huynh sao lại đến ngoại môn?""Ra ngoài giải sầu một chút." Nam tử che mắt quay đầu nhìn về Giang Hạo: "Sư đệ đang có nhiệm vụ?""Đúng vậy, làm phiền đến sư huynh rồi." Giang Hạo cung kính nói."Muốn hỏi ý kiến hay là hỏi thăm gì sao?" Nam tử che mắt khách khí nói: "Cần phải phối hợp thì chúng ta sẽ dốc hết sức phối hợp.""Không cần, hai vị sư huynh đi đâu vốn dĩ là tự do, là do chúng ta quá lỗ mãng." Giang Hạo nói.
Sau đó liền tiễn hai vị sư huynh rời đi.
Triệu Khuynh Tuyết bên cạnh vốn muốn mở miệng, nhưng lại bị khí tức của Giang Hạo áp chế, không cho nói.
Đợi người đi khuất rồi, nàng mới nói: "Sư huynh, hai người kia khả nghi.""Khả nghi?" Giang Hạo quay đầu nhìn đối phương nói: "Chỗ nào khả nghi?""Ban ngày đốt đèn, tông môn căn bản không có ai như vậy.
Nếu có nhất định đã lan truyền từ lâu rồi." Triệu Khuynh Tuyết thật lòng nói."Ừm." Giang Hạo gật đầu:"Theo lý thuyết đúng là không có, nhưng nếu là người từ bên ngoài trở về thì sao?"
Triệu Khuynh Tuyết do dự một chút nói: "Vậy cũng cần phải hỏi rõ là người của nhánh nào, chúng ta có thể đi xác nhận.
Hơn nữa thái độ của hắn tốt như vậy, có thể không có ý định gây chuyện."
Giang Hạo hơi gật đầu, cũng không nói gì thêm mà cất bước rời đi.
Người của Đại Thiên thần tông.
Xuất phát từ tò mò, hắn đã mở Nghịch Đại Thiên Tinh Thần Chi Pháp, có thể xác định hai người kia là người của Đại Thiên thần tông.
Đặc biệt là người cầm đèn, thực lực mạnh vô cùng.
Nếu có thể tránh được xung đột, đương nhiên không cần thiết để xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Đợi lát nữa tìm cơ hội báo cáo một chút là được.
Bất quá, trong cánh rừng này mà có người của Đại Thiên thần tông đi vào được, có chút khiến hắn bất ngờ.
Một bên khác, nam tử che mắt vẫn tiếp tục cầm đèn lồng đi lại."Tiền bối cứ tính như vậy sao? Không diệt khẩu?" Nam nhân trẻ tuổi hỏi."Không được, quy tắc ở đây vẫn cần phải tuân thủ, hơn nữa họ khách khí như vậy, chúng ta cũng nên khách khí lại một chút.
Dù sao mục đích của chúng ta không phải nhắm vào họ, không cần tùy tiện kết oán.
Hơn nữa người ta cũng chỉ làm đúng trách nhiệm của mình, phải hiểu.
Chúng ta đều là người trên con đường tu tiên, đường dưới chân không ai bình lặng.
Cớ gì phải gây khó dễ cho nhau." Nam tử che mắt bình tĩnh nói.
Nam tử trẻ tuổi không hiểu, nhưng cũng không hỏi thêm nhiều, chỉ để ý hành động tiếp theo: "Vậy chúng ta bây giờ đi tìm Thánh nữ dự khuyết của Thiên Thánh giáo sao?""Vẫn chưa cần vội, Thiên Âm tông này chắc cũng biết không ít.
Chung quanh nhất định có cường giả canh giữ." Nam nhân che mắt ngẩng đầu nhìn lên trời nói:"Trước đi xung quanh một chút đã, biết đâu có thu hoạch khác.
Hơn nữa người của Thiên Thánh giáo hẳn cũng sẽ đến, chúng ta không cần thiết phải xông lên đầu tiên."
