Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cẩu Thả Tu Luyện Bên Người Nữ Ma Đầu

Chương 893: Tựa như hạt bụi nhỏ yếu




Đột nhiên biến cố, thống khổ to lớn, cùng với sự rung động trong lòng khiến Lâm Mạch mở to hai mắt.

Hối hận, phẫn nộ, nhút nhát, đủ loại cảm xúc trộn lẫn vào nhau.

Có lẽ, nhiều hơn cả là không cam lòng.

Chính mình sao có thể chết dễ dàng như thế?

Hắn đi trên con đường bằng phẳng hơn người khác, thuận lợi hơn người khác. Thiên phú vượt trội, tài nguyên hiếm có.

Với hoàn cảnh như vậy, điều kiện như vậy, lẽ ra hắn phải ưu tú hơn, đáng để người khác kính sợ hơn.

Dù đối diện với tử vong, hắn cũng phải tỉnh táo hơn người khác.

Có thể làm được nhiều hơn người khác.

Cho dù bị giết, cũng phải kéo đối phương cùng chết.

Hắn là thiên tài, có vô số tài nguyên, các sư huynh sư tỷ đều nhìn vào hắn.

Vô số cảm xúc dâng trào trong đầu Lâm Mạch, cuối cùng hóa thành tiếng gầm giận dữ. Hắn phun máu tươi, hai mắt đỏ ngầu.

Cắn răng nắm lấy trường thương cắm trước ngực, trong nháy mắt rút ra.

Máu tươi trào ra, như lửa bùng cháy.

Khí tức trên người hắn bắt đầu không ngừng tăng lên, tựa như sự tích lũy bấy lâu nay, một sớm đột phá.

Bước vào Trúc Cơ hậu kỳ."Chết đi cho ta!" Mặt Lâm Mạch lộ vẻ dữ tợn, dồn toàn bộ sức lực vào một thương này, ném mạnh ra ngoài.

Chính là để giết chết đối phương.

Vì mọi chuyện xảy ra quá nhanh, Triệu Khuynh Tuyết và Lâm Tri vẫn còn kinh ngạc. Thậm chí không kịp phản ứng.

Nhưng Lâm Tri có bản năng chạy trốn, hắn vội kéo Triệu Khuynh Tuyết chạy đến chỗ Lâm Mạch, muốn dẫn người rời đi.

Còn về đối mặt với công kích của Lâm Mạch, tên đệ tử Trúc Cơ hậu kỳ có chút bất ngờ, rồi dễ dàng bóp nát trường thương.

Gã cũng trong nháy mắt xuất hiện trước mặt Lâm Mạch, chỉ bằng khí tức đã trấn áp ba người xuống đất.

Ngay sau đó, gã giẫm một chân xuống.

Đạp mặt Lâm Mạch xuống đất ma sát: "Thật sự cho mình có chút bản lĩnh à?"

Nói xong, gã hơi dùng sức, mặt Lâm Mạch hoàn toàn biến dạng. Đầu càng lún sâu vào bùn đất.

Tầm thường, nực cười, giống như bụi bẩn trong bùn lầy.

Một cước này đã giẫm nát sự kiêu ngạo của Lâm Mạch.

Ý định phòng thủ và phản kích của Lâm Tri chợt trỗi dậy, nhưng trước mặt đối phương, hắn chẳng là gì cả.

Ngay cả tư cách ngẩng đầu cũng không có.

Đây là Tu Chân giới, không phải cứ là Trúc Cơ thì gặp đối thủ cũng là Trúc Cơ, càng không phải tạm thời đột phá là có thể chống lại.

Sống chết chỉ là một ý niệm trong đầu của đối phương mà thôi. Triệu Khuynh Tuyết lần đầu cảm thấy mình thật nhỏ bé.

Đến cơ hội ra tay cũng không có.

Lúc này, tên đệ tử Trúc Cơ hậu kỳ nhìn ba người cười nói:"Thật ra các ngươi nên cảm tạ quy tắc tông môn, nếu không đã chết từ sớm rồi."

Lúc này, một tiên tử khác đi tới, nói:"Đồ cần thiết đều chuẩn bị xong cả rồi, có thể đi."

Rồi nàng nhìn ba người đang nằm sấp trên đất nói: "Không giết sao?""Không giết." Tên đệ tử Trúc Cơ hậu kỳ lắc đầu đáp:"Giết người trong tông môn tội danh quá lớn, không cần thiết vì mấy đứa nhóc còn hôi sữa mà ảnh hưởng đến kế hoạch tiếp theo."

Nói xong, gã ngồi xuống vỗ vỗ mặt Lâm Mạch, cười khẩy nói:"Sư đệ à, đây là trong tông môn đấy, chứ ra khỏi tông môn, ngươi sống được bao lâu?

Thiên tài à?

Như ngươi á? Ha ha ha ~" Nói rồi, nam tử quay người bỏ đi. Kế hoạch của bọn chúng là gì, Lâm Mạch ba người hoàn toàn không biết, bọn hắn chỉ là vô tình đụng phải chỗ này.

Chốc lát.

Giang Hạo và Trịnh Thập Cửu xuất hiện trước mặt ba người.

Lúc này bọn họ vẫn bị khí tức trấn áp.

Dù kẻ địch đã đi, họ vẫn không thể đứng dậy được.

Xung quanh im ắng, hoàn toàn không có người khác.

Cũng không có ai thông báo cho tông môn."Chuyện gì đã xảy ra vậy?" Trịnh Thập Cửu có chút ngạc nhiên nhìn Giang Hạo.

Giang Hạo lắc đầu, chuyện này ở Tu Chân giới xảy ra thường xuyên, trong tông môn cũng vậy. Cho nên có thể tránh thì nên tránh.

Trước đó, Lâm Mạch nói ở đây người luyện đan càng ngày càng nhiều, hắn đã cảm thấy sẽ có chuyện xảy ra.

Chỉ không ngờ, ba người này trực tiếp đâm vào họng súng."Có lẽ là gặp phải phản đồ." Giang Hạo nói.

Lâm Tri không còn nhỏ dại, Giang Hạo đương nhiên không theo dõi sát sao.

Chỉ thỉnh thoảng quan sát hành vi của bọn họ. Không ngờ lại nhanh chóng xảy ra chuyện.

Theo lý, hành động của Lâm Mạch trong tông môn không có gì sai, nhưng hết lần này đến lần khác lại gặp phải những người này. Cũng tốt, hy vọng Lâm Tri nhìn thấy mà có được bài học."Có cần thông báo cho người của Chấp Pháp phong không?" Trịnh Thập Cửu hỏi."Đương nhiên là cần." Giang Hạo gật đầu.

Chốc lát.

Người của Chấp Pháp phong đến đưa Lâm Mạch đi.

Vì hai người kia không bị thương, nên vẫn có thể ở lại hoàn thành nhiệm vụ tông môn.

Về sau, Liễu Tinh Thần cũng đến.

Hắn chịu trách nhiệm hỏi thăm tình hình."Sư đệ đúng là đi đâu cũng có thể phát hiện ra chuyện." Liễu Tinh Thần vừa cười vừa nói."Khiến sư huynh chê cười, lần này không phải ta phát hiện ra." Giang Hạo nói."Sư đệ kể tình hình đi." Liễu Tinh Thần hứng thú nói.

Giang Hạo điềm tĩnh nói: "Là ba vị sư đệ sư muội ra ngoài tuần tra, phát hiện nơi này có khác thường, vì không thể xác định đối phương có vấn đề hay không.

Cố ý dùng câu nói đặc biệt để chọc giận đối phương, lấy thân thử nghiệm.

Không ngờ đối phương lại quá mạnh.

Là ta thất trách.""Sư đệ nói đùa, lần này sớm phát hiện ra vấn đề, hẳn là công lao của các ngươi." Liễu Tinh Thần cười nói.

Còn về cái gì là câu nói đặc biệt thì không quan trọng.

Quan trọng là hành vi cố ý chọc giận đối phương.

Bất kể là cái gì đều đúng cả, mà còn là công lao.

Giang Hạo gật đầu, liếc nhìn Lâm Tri và Triệu Khuynh Tuyết, phát hiện họ vẫn chưa hoàn toàn hồi phục lại.

Dù đã trải qua chuyện này, vẫn chưa hiểu rõ tông môn đến cùng là cái gì.

Lâm Tri tuy bị đánh, nhưng chưa thực sự hiểu sự tàn khốc của tông môn.

Triệu Khuynh Tuyết lại càng không cần phải nói, ở Bạch Nguyệt hồ chưa từng tiếp xúc với tông môn thật sự. Vị thế của họ quá cao."Nghe nói trước đó sư đệ đã thông báo tình hình?" Liễu Tinh Thần đột nhiên hỏi."Có phát hiện?" Giang Hạo hỏi.

Người đó theo lý rất khó tìm."Không tìm được người kia, tông môn giống như cố ý chờ.

Lần này sư đệ lại phát hiện manh mối quan trọng." Liễu Tinh Thần cười nói."Là người rất quan trọng?" Giang Hạo hỏi."Vô Pháp Vô Thiên Tháp nhúng tay vào, tạm thời vẫn chưa rõ." Liễu Tinh Thần lắc đầu.

Nói chuyện thêm một lúc, Liễu Tinh Thần mới rời đi. Tựa hồ đang chờ đợi những biến hóa tiếp theo.

Giang Hạo cũng không để ý, mà nhìn sang Triệu Khuynh Tuyết và Lâm Tri bên cạnh."Đi thôi, về nghỉ ngơi đi, ngày mai tiếp tục tuần tra.

Lần này công lao cũng không nhỏ, có ích cho phần thưởng nhiệm vụ của các ngươi." Giang Hạo lạnh nhạt nói.

Dù sao thì, bọn họ cũng lập công.

Biết trước được tình hình ở đây.

Cụ thể là gì thì Giang Hạo không rõ, xem ra không liên quan đến Đại Thiên Thần Tông và Thiên Thánh Giáo.

Có lẽ đợi một thời gian, Liễu Tinh Thần sẽ nói cho hắn biết.

Còn về Lâm Mạch, chắc chắn không chết được.

Cuối cùng sẽ thành ra thế nào thì tùy vào bản thân hắn.

Tại Chấp Pháp phong.

Trong một sân nhỏ, Lâm Mạch từ từ ngồi dậy, trong mắt không còn ánh sáng trước đó. Tựa hồ đã phải chịu một cú đả kích khó tưởng tượng.

Khuất nhục, không cam lòng, bất lực.

Đó là cảm giác chân thực của hắn lúc này.

Hắn ôm mặt, nước mắt không cam lòng trào ra.

Từ khi tu luyện đến giờ chưa từng bị làm nhục như vậy, phảng phất như thứ rác rưởi không đáng một xu."Cảm giác thế nào?" Một nam tử trẻ tuổi bước tới gần giường cười hỏi."Sư huynh, ta muốn yên tĩnh một mình." Lâm Mạch cúi đầu nức nở."Có phải ngươi cảm thấy rất thất bại? Vô cùng mất mặt?" Nam tử hỏi.

Lâm Mạch không lên tiếng.

Nam tử cười nói: "Đây mới là trạng thái bình thường, hơn nữa chuyện này xảy ra cũng chẳng sao, cần phải trải nghiệm một chút.

Tuổi trẻ ngông cuồng thì ai cũng có, không nhất thiết phải từ bỏ.

Nhưng phải hiểu mình đang làm gì, vì sao, và sẽ mang đến hậu quả gì.

Đừng cho mình là thiên tài, là đệ tử Chấp Pháp phong thì sẽ khác biệt. Nếu cứ mang tư tưởng như vậy, ngươi không vào được Chấp Pháp đường đâu.

Sư phụ đặt kỳ vọng rất cao vào ngươi, nên mới cho ngươi đi theo Giang Hạo sư đệ.

Người này ở Chấp Pháp phong không hề đơn giản, ngươi còn quá yếu, tiếp xúc ít nên có lẽ không hiểu.

Nhưng ngươi có đầy đủ ưu thế để ở cạnh hắn mà học hỏi.

Chẳng qua là, khi thấy hắn lần đầu, ngươi nghĩ gì và đã làm gì?

Một đệ tử nội môn không đáng để ý? Dựa vào nguyện huyết tăng lên? Đốt cháy sinh mệnh đổi lấy cảnh giới?

Chỉ đến thế thôi sao, mà lại khinh thường đến nỗi chẳng thèm làm bạn?"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.