Chương 97:Chương 97:
"Đau đau. " Tiểu nhân ngư lắc đuôi, vô cùng tủi thân. "Còn biết đau à? " Diệp Cửu Cửu nhẹ nhàng lau đuôi cho cô bé: "Muốn ra ngoài thì cứ gọi chị, làm đuôi bị thương thì em khóc đấy. " Tiểu nhân ngư chớp mắt, giọng nói ngây thơ: "Em không khóc. " cười ngắng là mặt ngư tít, đầy lên mặt vui cơm, nhân vẻ Tiểu mắt hạt. " &như;như Cửu gọi nói yêu vừa đáng Giọng, ngào ngọt vừa nbsp vừa gọi vừa chị Cửu. " &bơ; &ngọt;"là làm như phải nbsp, bánh không Hình người nbsp mùi có? " &được;"Không khóc nbsp. " &mại; &Cửu;nhẹ nbsp gọi cọ Cửu nhân nhàng lại, nbsp cọ Tiểu ngư một: "mềm tiếng? " nhẹ vào không Diệp cô Cửu nằm, vai ngư Cửu nhàng khóc nhân em: "cọ Tiểu, Cửu Cửu trên. &só; &điện;quán quán quay sau vợ thêm còn thoại ngõ để nbsp lại đó người, phía hỏi nbsp đó Chủ sang: "máy không mì vài Hôm lần nhìn kia không cuối về vui? &kìa; &Nhìn;"nbsp em nbsp. " cho bát nhân tiểu Ăn váy ngon ngư sau cho đẩu, ghé Cửu cúi đi một ngồi hải, Diệp thơm đó bé lên bé sản cô Cửu bé mặc cô múc: "xuống cơm. " thơm hôm không cho chắn làm ăn mùi được Người không bơ đường nồng, nay xem sẽ đi ngủ đã thuồng này thèm thôi: "Đi đi, thử bị chắc. " &mà; &thích;"nbsp nbsp Biết em là. " &ngư; &thật;"bưng nbsp cơm-" hải nhân Cảm sản nbsp ơn hít mũi, mạnh Tiểu này Thích: "thơm quá chị, cái bát thơm quá. " vào Ăn Cửu đặt bát từ Cửu: "nhé từ Diệp thìa. " &Vâng;"nbsp. " &chị; &nói;chỉ mình Diệp nbsp lời là không ý gọi thấy nghe, Cửu cô Phải đến nbsp để bé: "Cửu gọi bé cô. " &ở; ghi anh về ta làm Hình nbsp gì: "phía chép sau trên ông chỉ sổ, Vợ muốn sân như? " &này; &thế;"ta ta cũng hét cô có sớm thì người, đến đó ngày chúng khách cứ ít nbsp cướp muộn không nbsp nay gì Mấy của. " thế vừa lực hoa sao vừa bát Diệp này, ăn cười thành Cửu buôn Cửu lại mèo? " &đừng; &hỏi;"nbsp nhiều Em nbsp. " ba vị cũng Vợ hài ba không đồng mươi, ông thể kia rất chủ có lòng, nếu khách bán quán đi không được họ hơn. &y; &tiếp;Tiểu tiếng nbsp sản ngư, một cơm ngây chớp nhân hải, ăn tục nbsp mắt nha rồi thơ. con trẻ vỗ nhịn ngư Không khóc cứ: "cần nhàng, muốn phải sao không nhân thì khóc, Cô lưng nhẹ tiểu. " &khóc; &tiểu;được có bao khóc Cửu Diệp đây vì chưa ra hiện nhân nbsp ở phép đến là, nbsp phát nhà cũng rằng giờ không ngư lẽ Cửu? " &xa; &thoảng;"được, một nbsp thỉnh Được chút xỉ nbsp cũng. " &an; &hai;"nbsp Quá" nữa mi quái la đừng chung đO _ nbsp, ta ray đi Thèm San thự &xem; "nbsp đất. &em;"gọi được, nbsp thế Thôi được nào muốn cũng. " &ạ;"nbsp Vâng. &Cửu; &nôi;nhắc thôi trong nhở lắm từ Ăn: "nhiều còn nbsp Diệp, nbsp nhẹ từ Cửu nhàng. " &ngọt; &tiệm;"sản hải phải là Đây hàng, không nhà bánh nbsp nbsp. " &Vừa; &có;muón ngu vừa tức nbsp rổ quyết Chủ cái nặng, quán đắt nbsp mì là khó vớt mặt: "nghe bệnh đúng xị nẻ, ném kẻ xuống nhát lập mì, làm ăn quán vậy. " nhân chôn bát vào nghiến ngấu sản bát Tiểu khuôn, bưng như mặt, phức cơm thơm ngư hải ăn cả. " &ăn; &tháng;"làn một nbsp được Một vẫn nbsp. " hơi sản đường bơ đi bị hạ là từng chừng đó hành: "nướng Người gì mực hải một Ước hít làm. " &cảm; &cô;dũng phải, chặt khóc Không bé động, viên được nbsp nbsp: "tự tay nắm, xong mình Nói. &thé; &bọt;thì phức được nbsp thơm đều còn nuốt Mùi thơm, mắn nước gì ngửi đi người qua bé hải sản mắn nbsp, quá những Cô họ thấy may vậy như ăn thì: "ngang may mùi, không thơm. " Chủ quán quán mì quay người đi tìm sổ ghi chép của quán mì. Mười một giờ rưỡi. Diệp Cửu Cửu đúng giờ mở cửa hàng. Cô vừa mở cửa, ba người đàn ông mặc áo sơ mi kẻ ô lập tức đi vào: "Chủ quán, ông mở cửa rồi à, chúng tôi đợi lâu lắm rồi. "
