Chương 17: Mèo hoang
Triệu Diệu nhìn hơn mười con mèo hoang đáng thương nhưng lại đầy vẻ đề phòng trong tầng hầm này, sờ cằm suy nghĩ: “Với tình hình kinh tế hiện tại của ta, nuôi sống mười mấy con mèo này cũng không thành vấn đề, nhưng vấn đề là tiêu chuẩn dàn xếp của Elisabeth là như thế nào.”
Lại nghĩ đến thời gian nhiệm vụ: “Ngày mai là hạn chót của nhiệm vụ, bây giờ là hơn mười giờ đêm, nói cách khác từ giờ đến 0 giờ tối mai, ta còn hơn hai mươi mấy tiếng.”
“Nếu không hoàn thành nhiệm vụ, sẽ không thể nhận kinh nghiệm trong nửa năm.”
“Nhất định phải nắm chắc.”
Nghĩ đến đây, trong lòng Triệu Diệu cũng có chút khẩn trương
Hắn nhìn Elisabeth hỏi: “Vậy cái gọi là dàn xếp của ngươi, có yêu cầu gì không?”
Elisabeth cúi đầu nói: “Hoặc là ngươi nuôi sống chúng, mỗi ngày cho chúng ăn uống no đủ, hoặc là ngươi có thể giúp chúng tìm được chủ nhân nguyện ý nuôi.”
“Ta hiểu rồi, điều kiện này ta có thể đáp ứng ngươi.” Triệu Diệu gật đầu nhẹ nói: “Ta sẽ đưa chúng về nhà nuôi trước, điều kiện thứ hai của ngươi là gì.”
Mạt Trà nghe đến đó thì xù lông lên, giận dữ trong đầu Triệu Diệu: “Đùa gì vậy, Triệu Diệu, ngươi muốn cho lũ điếu ti hôi hám này vào nhà của ta sao?”
Triệu Diệu lập tức phản ứng lại, loài mèo rất để ý đến vấn đề lãnh thổ, ngay cả mèo nhà cũng vậy
Trừ phi mèo con lớn lên cùng nhau, nếu không những con mèo nhà đều sẽ cực kỳ ác cảm với các thành viên mới
Có con sẽ gào thét, đuổi đánh người mới đến, có con sẽ bỏ ăn bỏ uống, trốn ở nơi khuất không nhúc nhích, trở nên u sầu
Một thành viên mới gia nhập đã có mâu thuẫn nghiêm trọng, huống chi là hơn mười con mèo
Triệu Diệu chỉ có thể trấn an nói: “Ngươi yên tâm, chúng chỉ ở tạm thôi, mà cũng chỉ dùng một gian phòng
Ta sẽ giúp chúng tìm chủ nhân.” Hắn chỉ còn hơn 25 tiếng đồng hồ để hoàn thành nhiệm vụ, bây giờ đương nhiên là có thể đáp ứng yêu cầu của Elisabeth thì cứ đáp ứng
Mạt Trà vẫn vô cùng khó chịu: “Vậy chúng nó đi vệ sinh bừa bãi thì sao
Đến lúc đó trong phòng toàn mùi thối của chúng còn có lông mèo.”
“Yên tâm đi, đến lúc đó sẽ nhốt chúng ở trong phòng.” Triệu Diệu nhìn ba con mèo con đang quẩn quanh dưới chân mình, một trong số đó lại là mèo lông ngắn Anh màu xám, bộ lông tơ màu xám khiến nó nổi bật giữa đám mèo, lúc này đang lườm cặp mắt tròn xoe tò mò nhìn Triệu Diệu
Mèo lông ngắn Anh cũng là một loại mèo khá nổi tiếng, giá ở trong nước dao động từ mấy nghìn đến mấy vạn
Nhìn con mèo lông ngắn Anh này và Elisabeth, Triệu Diệu cảm thán: “Thời đại này, đến cả mèo lông ngắn Anh và Mèo Ragdoll cũng thành mèo hoang, ta nói chủ nhân của các ngươi có bao nhiêu tiền a.”
Elisabeth nói: “Ta tự mình bỏ đi, còn quả xoài.” Cô nhìn con mèo lông ngắn Anh trong mắt tràn đầy dịu dàng: “Đứa ngốc này có lẽ tự mình chạy đến, rồi không tìm được đường về...” Nói rồi, cô lại “phụt” một tiếng, phun ra một ngụm máu lớn
Triệu Diệu bối rối nói: “Này, ngươi như vậy không được đâu, hay là chúng ta tranh thủ thời gian đi bệnh viện thú y đi có được không
Ta cảm giác ngươi tùy thời có thể chết.”
“Không sao.” Elisabeth vừa mới nói xong, đã lại phun ra một ngụm máu, thấy Triệu Diệu sợ cô sẽ chết ngay: “Đưa chúng đi đi, ngươi hẳn là cũng muốn đưa chúng đến bệnh viện thú y mà?”
“Được được được, ta biết rồi.” Triệu Diệu gật đầu, bắt xe trước chuẩn bị đón mèo, nhưng liền mấy chiếc taxi liên tục đều không đồng ý chở nhiều mèo hoang như vậy
Trong nháy mắt lại qua nửa tiếng, thấy thời gian hoàn thành nhiệm vụ còn lại ngày càng ít, Triệu Diệu cũng không nhịn được mà hơi lo lắng
Đến chiếc xe thứ tư, Triệu Diệu nói thẳng với tài xế: “Tôi cho anh 1000 tệ, anh giúp tôi đưa mười mấy con mèo hoang đến bệnh viện thú y.”
Được thêm 1000 tệ, lái xe mới đồng ý cho lũ mèo hoang lên xe
Ba con mèo con, mười lăm con mèo trưởng thành, thêm Elisabeth và Mạt Trà, tổng cộng hai mươi con mèo đều được Triệu Diệu đưa đến bệnh viện thú cưng Tinh Tinh
Y tá trực ban thấy nhiều mèo con kêu loạn như vậy, giật mình nói: “Tiên sinh, cái này..
chuyện gì vậy
Bên này chúng tôi không nhận nuôi mèo hoang.”
Triệu Diệu nói thẳng: “Không phải muốn các cô nhận nuôi, là tôi muốn nhận nuôi chúng, cô cho chúng kiểm tra thân thể đi, tiêm thuốc thì tiêm, cần chích ngừa thì chích.”
“Nhiều như vậy sao?” Cô y tá nhỏ kinh ngạc nói: “Nhưng nhân viên chúng tôi không đủ, bác sĩ đã tan làm rồi.”
“Vậy thì gọi bác sĩ đến.” Triệu Diệu hào phóng vung tay nói: “Tiền không thành vấn đề, tôi có thể trả tiền làm thêm giờ cho bác sĩ.”
Cô y tá nhỏ ngẩn người, nói: “Không phải vấn đề tiền…”
“Chính là vấn đề tiền.” Triệu Diệu nhìn đồng hồ đã gần mười một giờ, trong lòng càng thêm lo lắng, trực tiếp nhét 500 tệ vào tay cô y tá: “Đây là chút lòng thành, cứ khám những thứ đắt nhất đi, nói với bác sĩ, nếu anh ấy đến, tôi có thể cho anh ấy hai vạn tệ tiền làm thêm giờ.”
Cô y tá nhỏ kinh ngạc há cái miệng nhỏ nhắn: “Anh nói thật sao?”
“Thật không thể thật hơn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô không tin, tôi có thể đặt cọc trước 5000 tệ.”
Thế là nửa tiếng sau, hai bác sĩ trẻ, một nam một nữ, vội vã chạy về bệnh viện, một cô bác sĩ có khuôn mặt thanh tú, da trắng nõn, cho Triệu Diệu cảm giác không giống như bác sĩ thú y, mà giống người mẫu của một trang thương mại điện tử hơn
Đặc biệt là bên dưới áo blouse trắng, cô còn mang một đôi tất đen, khiến Triệu Diệu không nhịn được nhìn thêm vài cái
Cô bác sĩ bước đến trước mặt Triệu Diệu, nói: “Tôi là bác sĩ ở đây, tôi họ Liễu, là anh gọi chúng tôi đến đúng không?”
“Ờ, đúng thế.” Triệu Diệu gật đầu nhẹ: “Mấy con mèo hoang này tôi vừa nhặt được, muốn nhận nuôi chúng...”
“Anh muốn làm gì tôi không có ý kiến, cũng không hứng thú biết.” Bác sĩ Liễu khoát tay, nói thẳng: “Anh nói một người cho chúng tôi hai vạn tiền làm thêm giờ đúng không?”
“Ý tôi là cả hai người hết..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
được rồi, thì một người hai vạn.”
Nghe được câu này, cô bác sĩ mặt mày ủ rũ nãy giờ liền nở nụ cười rạng rỡ: “Tốt tốt tốt, anh cứ yên tâm đi, chúng tôi lập tức bắt đầu
Bệnh viện thú cưng Tinh Tinh của chúng tôi, bất kể là trang thiết bị, kỹ thuật hay dược phẩm đều thuộc hàng đỉnh của thành phố, anh đến đây là tìm đúng chỗ rồi.”
Nói rồi, cô ngoắc tay với cô y tá nhỏ: “Tiểu Na, đứng ngây ra đó làm gì, rót nước cho khách đi.”
“À đúng rồi, giới thiệu cho khách về thẻ hội viên của bệnh viện chúng ta.” Bác sĩ Liễu vỗ vai Triệu Diệu, nói: “Bây giờ hiếm có người có lòng nhân ái như anh, muốn nuôi nhiều mèo như vậy, hay là anh làm một cái thẻ hội viên ở chỗ chúng tôi đi
Nạp 1000 được tặng 200, nạp 5000 được tặng 2000, nuôi nhiều mèo như vậy, sau này đều phải triệt sản, chích ngừa, tẩy giun, đúng không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nạp thẻ hội viên ngay bây giờ có thể tiết kiệm được rất nhiều tiền đấy.”
Triệu Diệu giật giật khóe miệng, chỉ cảm thấy trong mắt mỹ nữ trước mắt, tựa hồ đang phát sáng
Trong mắt bác sĩ Liễu lúc này, Triệu Diệu đã trở thành một con dê béo từ đầu đến chân
Sau đó hai người bắt đầu kiểm tra từng con mèo, cân nặng, đo thân nhiệt, xét nghiệm máu..
Tổng cộng mười tám con mèo hoang liên tục bị dời tới dời lui, kêu meo meo loạn xạ, may là bệnh viện gọi thêm hai y tá đến làm tăng ca, lúc này mới có thể ứng phó được
Triệu Diệu chỉ vào Elisabeth trong tay, nói: “Con mèo này cứ nôn ra máu, giúp cô ấy kiểm tra luôn đi.”
Con mèo Ragdoll này của Triệu Diệu, các y tá và bác sĩ khác đã sớm để ý, thấy thế, bác sĩ Liễu không khỏi lên tiếng: “Anh trói nó bằng dây thừng thế này có sao không?”
Triệu Diệu nói: “Tính con mèo này không tốt, cứ trói lại rồi kiểm tra đi.”
Giọng nói của Elisabeth trực tiếp vang lên trong đầu Triệu Diệu: “Dừng tay, ta không cần kiểm tra, thân thể ta rất tốt, không có vấn đề gì hết.”
“Ngươi ói ra máu rồi, còn thân thể tốt cái rắm gì, ngoan ngoãn kiểm tra đi, đừng có để vài hôm nữa chết ngắc đấy.”
“Không cần, ta...” Vừa nói, Elisabeth lại “phụt” một tiếng, phun ra một ngụm máu lớn: “Ta..
Ta không sao.”
Triệu Diệu thấy bãi máu trên mặt đất, hình như còn nhìn thấy cả thịt nát: “Ta dựa vào, ngươi không phải phun cả nội tạng ra đấy chứ.”
“Bác sĩ, nhanh giúp cô ấy kiểm tra xem, mèo này có khi phun cả phổi ra không.”
Một đám người nhanh chóng kéo Elisabeth lên bàn, giữa tiếng kêu thảm thiết của cô, một cô y tá nhét nhiệt kế vào hậu môn của cô
“Meo ~~~~~~”
Thấy trong đôi mắt to của Elisabeth tức giận bùng nổ, Triệu Diệu vội nói: “Đừng kích động, nếu ngươi quậy phá, ta cũng không nuôi chúng nó đâu.”
Elisabeth buồn bã nhìn Triệu Diệu một cái, cuối cùng vẫn lựa chọn im lặng chờ đợi
Mạt Trà trên vai Triệu Diệu thấy cảnh này thì cười ha hả
Một cô y tá chỉ vào Mạt Trà trên vai Triệu Diệu hỏi: “Con mèo này có muốn kiểm tra sức khỏe không?”
Triệu Diệu gật đầu nói: “Đã tới đây rồi thì kiểm tra luôn đi, cũng vừa lúc nó chưa được tiêm phòng vắc-xin năm nay.”
“Triệu Diệu!!” ---------------- P/s: mèo lông ngắn Anh: https://www.google.com.vn/search?q=%E8%8B%B1%E7%9F%AD&source=lnms&tbm=isch&sa=X&ved=0ahUKEwi6yMfCiujVAhWLRo8KHYz9CboQ_AUICigB&biw=1366&bih=638
✯✯✯✯✯✯✯✯✯✯✯✯✯✯ Cầu Vote 9-10 ở cuối