Chương 34: Gia đình Huynh Đệ Nhưng mà dù thế nào, 200 điểm kinh nghiệm, Triệu Diệu đều không muốn tùy ý từ bỏ, huống chi có được năng lực Mạt Trà ngưng đọng thời gian, ảo giác và khả năng khống chế của Elisabeth, Triệu Diệu có lòng tin tự vệ.
Hắn nhìn Bạch Tuyền trước mắt, hỏi: "Ngươi biết nhà người huynh đệ này ở đâu không?"
Bạch Tuyền kỳ lạ nhìn Triệu Diệu, nói: "Ngươi muốn làm gì?""Ta rất hứng thú với nhà của người huynh đệ này." Triệu Diệu nói: "Ta có thể gia nhập không?"
Bạch Tuyền khẽ nheo mắt: "Ngươi muốn gia nhập?"
Triệu Diệu đương nhiên nói: "Đúng vậy, có thể ban cho siêu năng lực, gia nhập thì có gì không thể."
Bạch Tuyền đoán không ra ý đồ thật sự của người đàn ông trước mắt, nhưng năng lực của đối phương vượt xa chính mình, hoàn toàn không phải là người hắn có thể chiến thắng. Hiện tại nếu như muốn đi cùng hắn đến Gia đình Huynh Đệ, với hắn mà nói dường như là một chuyện tốt.
Nếu đối phương muốn chiến thì sẽ có Thần Sứ đại nhân chiến đấu với hắn. Còn nếu đối phương thực sự muốn gia nhập, thì việc dẫn dắt hắn cũng có lợi cho mình.
Nghĩ đến đây, Bạch Tuyền liền gật đầu đồng ý."Nếu ngươi thật sự nguyện ý gia nhập Gia đình Huynh Đệ chúng ta, thì còn gì tốt hơn." Bạch Tuyền nhìn Triệu Diệu, nói: "Một người có năng lực mạnh mẽ như ngươi, đã định sẵn không nên tầm thường. Nếu liên hợp với chúng ta, ngươi cũng có thể tìm được con đường phát triển tốt hơn. Thế giới này, đã định trước là phải bị những người siêu năng lực như chúng ta giẫm dưới chân."
Thấy vẻ mặt Bạch Tuyền, Triệu Diệu cười không nói gì.
Sau đó, hắn tìm một bộ quần áo đen mặc vào, cầm hai con dao gấp, tròng vào một giây."Đúng rồi, vẫn nên tìm mặt nạ chuẩn bị một chút, tránh lại bị người ta đập vào mặt như lần trước."
Triệu Diệu tìm một cái khẩu trang bỏ vào trong túi, nhìn Mạt Trà và Elisabeth, thầm nghĩ lại mang cả hai con mèo theo."Nhà của người huynh đệ kia chắc chắn sẽ có siêu năng mèo gì đó, còn có thể ban cho người bình thường siêu năng lực. Quả nhiên vẫn nên mang hai đứa này đi."
Nghĩ vậy, Triệu Diệu tìm chiếc túi mèo đã lâu không dùng của mình.
Đây là một chiếc túi mèo vỏ cứng màu vàng, toàn bộ túi có hình dáng giống như một chiếc cặp sách, có thể thoải mái đeo lên người, bao còn mở một cái lồng trong suốt bằng nhựa, giống như khoang thuyền du hành vũ trụ vậy, để mèo có thể nhìn ra bên ngoài."Elisabeth, đi với ta ra ngoài một chuyến."
Thấy Elisabeth bị mang ra ngoài, Mạt Trà cười ha ha nói: "Vậy các ngươi ra ngoài đi, ta còn có trận đấu xếp hạng muốn đánh..."
Mạt Trà chưa nói hết câu, liền bị Triệu Diệu tóm lấy, cưỡng ép nhét vào túi mèo.
Hai con mèo cùng nhau vượt quá 10 cân, vác trên người Triệu Diệu khiến hắn cảm thấy nặng trịch, không khỏi thầm nghĩ: "Hai đứa này cũng nặng quá đi, xem ra gần đây ăn quá nhiều, phải giảm bớt khẩu phần ăn từ ngày mai, bằng không thì mỗi lần vác ra ngoài cũng mệt."… Tại một khu nhà xưởng cũ ở ngoại ô Giang Hải, Bạch Tuyền chỉ lên trên, nói: "Đây chính là địa điểm của Gia đình Huynh Đệ, chúng ta thuê mấy tầng ở đây. Có khoảng bốn, năm chục người ở chỗ này, mỗi ngày đều cùng nhau cầu nguyện, Thần Sứ đại nhân ở vị trí cao nhất."
Nói xong, hắn liếc nhìn Triệu Diệu đang đeo túi mèo bên cạnh, giật giật khóe miệng nói: "Ta nói ngươi làm gì mà dẫn theo mèo vậy."
Trên đường đi, Triệu Diệu phát hiện Bạch Tuyền hoàn toàn không biết gì về siêu năng mèo, hắn vẫn cho rằng siêu năng lực đến từ bản thân con người, nên Triệu Diệu cũng không nói rõ lý do với hắn.
Chỉ là nhìn tòa cao ốc rách nát trước mắt, hắn thầm nghĩ: "Nơi hoang vắng như vậy, còn ở trong khu nhà xưởng cũ, xem ra gia đình của người huynh đệ này cũng không khá giả cho lắm, chắc năng lực cũng không mạnh."
Khi Triệu Diệu theo Bạch Tuyền đi vào sảnh lớn bên trong một gian phòng, liền thấy bốn năm chục người cả nam lẫn nữ đều quỳ rạp dưới đất, đang cầu nguyện một người đàn ông trung niên ở giữa bọn họ.
Đó là một người đàn ông trung niên sắc mặt tái nhợt, thân hình gầy gò, trông vô cùng tàn tạ. Lúc này, ông ta đang nhắm mắt, ngửa đầu nhìn lên trời, miệng lẩm bẩm, dường như đang nhận thông tin từ trên trời.
Thấy cảnh này, ánh mắt Bạch Tuyền ngưng lại, nói: "Thần Sứ bắt đầu cầu nguyện rồi! Mau cùng nhau quỳ xuống nhận thần ban ân!"
Nói xong hắn đã quỳ một chân xuống đất, còn muốn kéo Triệu Diệu đang đứng bên cạnh quỳ xuống cầu nguyện, nhưng Triệu Diệu chỉ thuận thế ngồi xuống, hơi nghi hoặc nhìn tình cảnh trước mắt."Mấy người có cảm giác gì không?" Triệu Diệu hỏi: "Hình như không có mùi mèo."
Trong túi mèo, Mạt Trà và Elisabeth cùng nhau thò đầu ra ngoài, nhìn xung quanh: "Quá đông người, không ngửi được mùi."
Đúng lúc này, thân thể Thần Sứ ở giữa rung lên, hô lớn: "Thần a, cảm tạ người, ca ngợi người!"
Ngay sau đó, mọi người nhìn thấy một chuỗi hạt châu xuất hiện trên đầu Thần Sứ.
Chuỗi hạt châu này đột nhiên xuất hiện, giống như được ban từ trên trời xuống, trực tiếp rơi vào tay Thần Sứ, được ông ta giơ lên hô lớn: "Xem, đây chính là lễ vật thần ban cho, dẫn dắt chúng ta vượt qua sương mù, tiến về thiên đường tín ngưỡng."
Mọi người xung quanh đều cuồng nhiệt lên, ai nấy đều nhìn chằm chằm vào chuỗi hạt trên tay Thần Sứ, trong mắt lộ vẻ kích động.
Triệu Diệu lại hơi nheo mắt, nhờ có sức mạnh của mèo mà thị giác động của hai mắt hắn được tăng cường rất nhiều, có thể nhìn rõ quá trình chuỗi hạt xuất hiện, có một quá trình bay lên phía trên."Nếu thực sự là thần ban cho, thì sao ngay từ đầu lại bay lên trên, đáng lẽ phải rơi thẳng xuống mới đúng." Triệu Diệu thầm nghĩ: "Chỉ là bị Thần Sứ này ném lên thôi. Nhưng trong quá trình ném...lại tăng thêm năng lực ẩn thân? Xem ra năng lực này không chỉ có thể gia trì lên người mình, mà còn có thể gia trì lên vật thể đặc biệt nữa. So với năng lực ẩn thân của Bạch Tuyền còn lợi hại hơn, hình như cũng không có tác dụng phụ là phải nín thở."
Theo như Triệu Diệu biết, Bạch Tuyền không làm được điều này."Chẳng lẽ, thật là năng lực của người này?" Triệu Diệu ngó ngang ngó dọc, tìm kiếm tung tích siêu năng mèo.
Đúng lúc này, đầu của Thần Sứ xoay lại, trực tiếp nhìn về phía Triệu Diệu: "Ngoài thần ban ân ra, hôm nay chúng ta còn đón thêm một huynh đệ mới? Ngươi có phải huynh đệ của chúng ta không?"
Thấy Thần Sứ nhìn mình, mọi người xung quanh cũng đồng loạt quay ánh mắt lại, Triệu Diệu hơi sững sờ, thầm nghĩ: "Thì ra là vừa nãy đã chú ý đến ta rồi." Đây cũng là chuyện không thể tránh khỏi, người có bộ mặt lạ hoắc như hắn, còn đeo một cái túi mèo vàng to như thế, muốn không bị chú ý cũng khó.
Thần Sứ từng bước đi về phía vị trí của Triệu Diệu, đám người xung quanh chẳng khác gì dòng nước tách ra.
Triệu Diệu khẽ nheo mắt, có thể thấy đối phương dường như móc gì đó từ bên hông ra cầm trong tay, sau đó có thể thấy một loạt vết cắt dọc theo vị trí Thần Sứ đi qua hiện ra.
Kết hợp suy đoán vừa rồi và hành động hiện tại của Thần Sứ, Triệu Diệu liền lập tức phản ứng: "Dao? Hay là kiếm? Sau khi ẩn hình liền cầm trong tay?"
Các tín đồ xung quanh đều kinh hô: "Thánh Ngân! Là Thánh Ngân!"✯✯✯✯✯✯✯✯✯✯✯✯✯✯ Cầu Vote 9-10 ở cuối
