Chương 77 hút mèo
"Hoan nghênh quang lâm." Bạch Tuyền nhiệt tình nghênh đón, đối với cái kế hoạch địa ngục dành cho sinh viên đại học mà hắn tự cho là mục nát, hắn đáp lại mười hai phần nhiệt tình."Ách, chào bạn." Có vẻ hơi không thích ứng với sự nhiệt tình của Bạch Tuyền, Ngôn Tiểu Tình xấu hổ gật đầu, nhìn quanh những con mèo đang bày đầy nhà, nói: "Nhiều mèo quá." Vừa nói, trong mắt nàng đã lấp lánh những ngôi sao nhỏ.
Bạch Tuyền vừa cười vừa nói: "Xin hãy mang bao bọc giày vào, sau đó dùng dung dịch khử trùng hai tay một chút." Nói xong, hắn đưa bao bọc giày dùng một lần duy nhất trong hộc tủ cho đối phương.
Ngôn Tiểu Tình mang bao bọc giày, khử trùng tay xong, Bạch Tuyền mở hàng rào, Ngôn Tiểu Tình vừa bước vào hàng rào, toàn thân bất giác dừng lại.
Nhìn những con mèo trước mắt, con thì đang liếm lông, con thì đang vui đùa, con thì đang lăn lộn trên mặt đất, trái tim của nàng như bị ai đó nện một nhát mạnh mẽ, toàn thân cảm thấy một cảm giác vô cùng nhẹ nhõm.
Đương nhiên, nàng không biết rằng, ngay lúc nàng vượt qua hàng rào, cả người đã tiến vào phạm vi của Âm Vô Lĩnh Vực, cái cảm giác thả lỏng, nhẹ nhõm, vui vẻ mà nàng đang cảm thấy, phần lớn là do ảnh hưởng của Âm Vô Lĩnh Vực mà ra.
Và khi nàng thấy nhẹ nhõm, những tổn thương ở cổ và cột sống do học tập và dùng máy vi tính trong thời gian dài cũng đang được Âm Vô Lĩnh Vực chậm rãi chữa trị.
Ánh mắt nàng quét qua từng con mèo, lập tức bị con mèo nổi bật nhất trong đám thu hút.
Lúc này Elisabeth đang nằm trên một cái bàn, lăn qua lộn lại người, hết sức chuyên chú liếm láp móng vuốt hồng hào của mình.
Ngôn Tiểu Tình mắt đầy sao đi đến trước mặt Elisabeth: "Con mèo này đáng yêu quá.""Hoa văn trên trán, cả cái vòng quanh cổ này, màu lông này, hình thể này nữa.""Đây là mèo Ragdoll Lam Sơn à! Mà còn xinh đẹp như vậy, có thể đi thi đấu được luôn rồi đấy."
Đây là lần đầu tiên Ngôn Tiểu Tình nhìn thấy một chú mèo Ragdoll đáng yêu và ngọt ngào như vậy ở ngoài đời, nàng không nhịn được vươn hai tay ra định sờ soạng Elisabeth.
Elisabeth liếc nhìn đối phương, cũng không có động thái phản kháng, tựa như chấp nhận sự thân cận của đối phương.
Ngôn Tiểu Tình lúc đầu chỉ sờ sờ quơ quơ, sau đó xoa đầu Elisabeth, toàn thân càng ngày càng gần, khi thấy đối phương hoàn toàn thả lỏng dưới những cái vuốt ve của mình, nhắm mắt hưởng thụ, nàng thầm nghĩ: "Không hổ danh là giống mèo có biệt danh 'chó trong giới mèo', mèo Ragdoll thân thiện quá! Một người xa lạ tùy tiện cũng có thể thân cận được như vậy?""Nàng tên gì?"
Bạch Tuyền vừa cười vừa nói: "Elisabeth."
Thấy đối phương lộ bụng, híp mắt, Ngôn Tiểu Tình không nhịn được tiến tới, vùi cả mặt vào bộ lông dài của đối phương, trực tiếp bắt đầu hút mèo.
Elisabeth liếc mắt, nàng thì sẵn lòng cho người sờ vuốt, nhưng lại không muốn bị người hút, đang định đẩy đối phương ra thì giọng Triệu Diệu vang lên trong đầu nàng."Nhẫn nại, Elisabeth, nhẫn nại."
Elisabeth cứng đờ người, Triệu Diệu lại tiếp lời: "Ngươi còn muốn chơi điện thoại di động nữa không?"
Mặt Elisabeth lộ vẻ xoắn xuýt, nhưng cuối cùng cảm thấy có người đang sờ soạng bụng mình, nàng vẫn chìa bàn chân mèo về phía đối phương, định đẩy Ngôn Tiểu Tình ra.
Đúng lúc này, giọng của Triệu Diệu lần nữa vang lên trong đầu nàng: "Tiếp khách cho tốt vào, cuối tháng ta cho ngươi nạp thẻ VIP.""Đây là dụ hoặc của ác ma à." Elisabeth bất đắc dĩ thở dài, ngẩng đầu, ưỡn bụng, thầm nghĩ: "Hy vọng cô gái này xong việc nhanh đi."
Ngôn Tiểu Tình thấy Elisabeth hoàn toàn không đề phòng, lại càng vui mừng: "Elisabeth, nàng thích ta lắm sao? Nàng đáng yêu quá đi."
Nàng lập tức lấy điện thoại di động ra chụp ảnh, sau đó lại ôm lại sờ lại nựng.
Khi tay Ngôn Tiểu Tình vuốt bụng, ngực nàng, rồi vùi mặt vào bộ lông dài quanh cổ Elisabeth, ánh mắt Elisabeth lóe lên vẻ khinh bỉ, nhưng nghĩ đến thẻ VIP, nàng chọn cách im lặng nhẫn nại, mặc cho Ngôn Tiểu Tình đùa nghịch."Đã xong chưa vậy." Elisabeth liếm liếm móng vuốt, có chút buồn bã nghĩ.
Bên cạnh, Bạch Tuyền có chút xấu hổ nhìn cảnh Ngôn Tiểu Tình đang hút mèo, một lúc sau mới lên tiếng: "Ờm, vị mỹ nữ kia, cô muốn dùng gì không?"
Nghe được tiếng của Bạch Tuyền, Ngôn Tiểu Tình bỗng nhiên giật mình, có chút ngượng ngùng ngẩng đầu, lúng túng nói: "Xin lỗi, mèo Ragdoll ở chỗ các anh đáng yêu quá."
Bạch Tuyền gật nhẹ đầu, sau đó đưa thực đơn cho Ngôn Tiểu Tình, hỏi: "Đây là cà phê ở chỗ chúng tôi, cô xem muốn dùng gì."
Ngôn Tiểu Tình gật đầu, đây không phải lần đầu tiên nàng đến những quán cà phê mèo như thế này, cách tính phí của quán cà phê mèo nàng cũng nắm rõ.
Bình thường quán cà phê mèo đều là chọn một chỗ ngồi, gọi một đồ uống, là có thể ngồi chơi đùa với mèo thoải mái. Ngoài đồ uống, sẽ có thêm đồ ăn vặt cho mèo và cho người nếu muốn.
Nhưng nhìn menu mà Bạch Tuyền đưa, nàng hơi ngẩn người, phía trên vắng vẻ chỉ có năm sáu loại cà phê. Giá cả lại không hề rẻ, toàn bộ đều trên 100 tệ, đắt hơn gấp đôi so với quán cà phê mèo mà nàng từng đến.
Nhưng lúc này, Ngôn Tiểu Tình cảm thấy toàn thân thoải mái, nhìn những chú mèo xung quanh, chỉ cảm thấy lòng đầy thư giãn và hạnh phúc, thấy giá có hơi xót, nhưng cũng không do dự nhiều, nói thẳng: "Vậy cho tôi một ly 'cầm sắt' đi.""Được rồi, xin hỏi cô thanh toán bằng cách nào?""Chỗ các anh có Alipay không?"
Ở phía xa, Triệu Diệu hài lòng nhìn Elisabeth đang tiếp khách, thầm gật đầu: "Ừm, quả nhiên là cho dù là mèo, nhan sắc vẫn là quan trọng nhất. Xem ra Elisabeth có tiềm năng trở thành hồng bài của quán."
Nhưng Triệu Diệu quay đầu nhìn quanh cả phòng khách vắng hoe, bất đắc dĩ bĩu môi, thầm nghĩ: "Cho dù có Âm Vô Lĩnh Vực, nhưng không có ai đến trải nghiệm cũng không có lượng khách. Lẽ nào thật sự phải làm khuyến mại à? Nhưng nghĩ đến lại thấy phiền phức quá, còn tốn tiền nữa."
Đúng lúc này, Triệu Diệu bỗng nhiên nhíu mày, nhìn phòng khách của quán cà phê, hơi nghi hoặc, lẩm bẩm: "Mạt Trà đâu? Đi đâu rồi?"
Ở cái phòng nhỏ được xem như nhà vệ sinh của mèo, trên kệ có đặt mười cái nhà vệ sinh tự động cho mèo.
Giờ phút này Mạt Trà đang trốn ở phía trên cái nhà vệ sinh mèo cao nhất, trên cái mũi hồng hồng cắm hai cái giấy vệ sinh, đang hết sức chuyên chú chơi Vương Giả Vinh Diệu."Thôi đi, tiếp cái gì khách chứ, lại bị người ta sờ loạn, còn phải giả ngu, tiền thì tất cả về túi Triệu Diệu, ta chẳng có một xu nào, đồ ngốc mới đi.""Hắc hắc, không bằng trốn ở đây đánh Vương Giả Vinh Diệu, chẳng phải sướng hơn à."
Thế là, ngay ngày đầu đi làm, Mạt Trà đã vô sư tự thông học được chiêu trò trốn việc ở nhà vệ sinh.
Thời gian dần dần trôi về chiều, quán cà phê cũng đón chào thời điểm kinh doanh hoàng kim, khu vực ủ ấm cà phê đã sớm xếp thành hàng dài.
Mà quán cà phê mèo thần ở bên này…
Hai nữ sinh viên đại học ăn mặc thời thượng bước tới cổng, một người có trang điểm tinh tế, mang ba lô nhỏ nói: "Ơ? Ở đây mới mở một quán cà phê mèo à? Lần trước Tiểu Diệp chẳng phải cũng đi cà phê mèo rồi sao? Còn đăng lên vòng bạn bè đấy, mình vào xem thử đi."
Một cô gái khác có mái tóc dài bồng bềnh, cằm nhọn, mắt đẹp, ăn mặc sành điệu, bĩu môi: "Vùng ngoại thành này làm gì có quán cà phê mèo nào ngon, nếu mày muốn đi quán cà phê mèo chụp ảnh, tao dẫn mày đến quán cà phê mèo ở trung tâm thương mại đi, lần trước tao đến, chỗ đó trang trí theo phong cách châu Âu, cảnh cũng ổn lắm."
---------------✯✯✯✯✯✯✯✯✯✯✯✯✯✯ Cầu Vote 9-10 ở cuối
