Chương 85: Miểu s.á.t
"A!" Trong tiếng hét cuồng loạn, người da đen lộ vẻ dữ tợn, hai quả đấm thúc đẩy cực hạn sức mạnh, hướng ngực Triệu Diệu đánh mạnh xuống. Nhưng ngay khoảnh khắc sau, mang theo gió lớn, sóng xung kích, hai quả đấm đập tan thân ảnh Triệu Diệu, đối phương đã như một đạo ảo ảnh biến mất."Cái gì?" Vẻ kinh ngạc lộ rõ trên mặt người da đen.
Thực tế, Triệu Diệu căn bản không hề thật sự hóa giải ảo thuật của Elisabeth. Từ đầu đến cuối, tất cả mọi người thấy ở đây chỉ là ảo ảnh do Triệu Diệu tạo ra, thậm chí vẻ bề ngoài cũng khác Triệu Diệu. Cùng lúc đó, Triệu Diệu khẽ nhắc trong lòng: "Mạt Trà."
Thời gian tạm dừng, sáu giây sau, thời gian lại trôi đi.
Người da đen bị gió lớn bao phủ, bị đánh bay ra ngoài. Lồng ngực của hắn đột ngột biến dạng, cả người từ trên xuống dưới cơ bắp bị rách toạc, kèm theo quán tính từ cú đánh trước, hắn ngã phịch xuống bãi cỏ cách đó mấy chục mét, nằm bất động.
Tất cả mọi người sững sờ nhìn cảnh tượng này, cả hiện trường trở nên yên ắng như c.h.ế.t lặng.
Tiêu Minh ngơ ngác nhìn người da đen ngã trên mặt đất."Miểu s.á.t?""Lại bị miểu s.á.t rồi?""Sao lại bị miểu s.á.t?"
Hắn thực sự không thể tưởng tượng được, người da đen mạnh mẽ như vậy lại bị đối phương miểu s.á.t. Khi hắn quay đầu nhìn lại, ảo ảnh Triệu Diệu không biết từ lúc nào đã biến mất. Hắn lại quay đầu nhìn về hướng người da đen, người này cũng không còn thấy bóng dáng đâu nữa.
Cõng túi mèo, ôm Linh miêu, Triệu Diệu bĩu môi nói: "Phiền phức thật... Lại bị nhiều người nhìn thấy quá, hình như còn có người mở cả camera nữa."
Vừa nói, hắn vừa chạy tới trước mặt người da đen cũng đang bị ảo thuật bao trùm. Lúc này, Tiêu Minh cùng các nhân viên bảo vệ hoàn toàn không nhìn thấy hai người bọn họ. Người da đen khóe miệng không ngừng trào ra m.á.u tươi, nhìn Triệu Diệu trước mặt, đau đớn kêu lên: "Năng lực của ngươi... rốt cuộc là gì?" Trong ánh mắt hắn nhìn Triệu Diệu chỉ còn toàn sự sợ hãi.'Trong nháy mắt đã đánh bại ta, đến cả cách hắn ra tay cũng không nhìn thấy.''Năng lực của người này tuyệt đối không phải là niệm động lực hay di chuyển trong nháy mắt đơn giản như vậy.''Hẳn là một loại năng lực nào đó ẩn nấp hơn, khó phát giác hơn và đáng sợ hơn.'
Giờ khắc này, người da đen nhận ra thực lực của đối phương vượt xa tưởng tượng của hắn, mà hắn thậm chí còn không thể nắm rõ được năng lực của đối phương. Một cảm giác bí ẩn vô tận và sợ hãi trào dâng từ đối phương.
Triệu Diệu nói: "Đi thôi, dẫn ta đến chỗ lão đại của ngươi."
Người da đen ngạc nhiên nhìn Triệu Diệu, không hề phản bác.'Bị người này nhắm tới, e rằng lão đại bọn họ cũng không ngăn nổi.' Nghĩ vậy, hắn ngoan ngoãn gật đầu: "Ta có thể dẫn ngươi tới, nhưng ngươi phải đảm bảo sẽ không g.i.ế.t ta.""Ai nói ta muốn g.i.ế.t ngươi, ngươi không có năng lực gì thì cũng chỉ là một người da đen bình thường thôi mà." Triệu Diệu bất đắc dĩ nhìn đồng hồ trên tay rồi nói: "Đừng có lảm nhảm nữa, chúng ta nên tranh thủ thời gian đi, sáng mai ta còn phải đi làm đấy."
Nói rồi, hắn nhìn Linh miêu trong lồng ngực. Nó đang ngơ ngác nhìn cô nhân viên chăm sóc thú ở phía xa, trong mắt tràn đầy luyến tiếc."Haiz, ta lại giống nhân vật phản diện quá." Triệu Diệu vuốt đầu Linh miêu, nói: "Ngươi do cô ta nuôi lớn phải không?"
Linh miêu nhẹ nhàng gật đầu, hồn nhiên nhìn Triệu Diệu: "Ta có thể đi tạm biệt cô ấy không?""Thôi đi, ngươi cứ ở lại đây đi." Triệu Diệu thả Linh miêu xuống nói.
Linh miêu kinh ngạc nhìn Triệu Diệu, nói: "Nhưng ngươi... và cả hắn, chẳng phải đều đến bắt ta sao?""Ta còn đang phải ôm người da đen này đi tìm lão đại của hắn, còn hơi đâu mà bắt ngươi." Triệu Diệu liếc nhìn bảng nhiệm vụ tuần tra hàng ngày. Vì bắt được Linh miêu, hắn sẽ được thưởng thêm một viên kim cương, 10 điểm kinh nghiệm, sau khi nhân đôi sẽ là 20 điểm, hắn hài lòng gật đầu."Được rồi, ngươi đi đi."
Linh miêu lại kỳ quái nhìn Triệu Diệu một cái, giây tiếp theo, như thể sợ Triệu Diệu đổi ý, nó vụt chạy ra ngoài. Cô nhân viên chăm sóc thấy Linh miêu bất ngờ chui ra từ bóng tối, vẻ mặt phàn nàn ban đầu liền thay bằng nụ cười, người và mèo vui vẻ ôm lấy nhau, Linh miêu không ngừng li.ế.m lên má cô, cô lộ rõ vẻ hạnh phúc.
Thấy cảnh tượng đó, Triệu Diệu khẽ gật đầu, quay đầu lại đỡ người da đen dậy."Móa nó, ngươi nặng quá."
Mạt Trà kêu: "Ngươi làm gì mà ra tay nặng vậy, giờ muốn ôm hắn đi tìm lão đại, tốn công chưa?""Im miệng.""Rõ ràng vừa đánh hắn một phát là được rồi, cứ thích chơi trội.""Im miệng, mèo ch.ế.t.""Gọi điện thoại đi, gọi cho lão Hà đi, ngươi có biết việc xử lý hậu quả ở đây phiền phức thế nào không?""Phiền c.h.ế.t, ta cũng muốn đánh mà, nhưng điện thoại ta để quên trên xe."
Do tác dụng của ảo thuật, Tiêu Minh, Kim Giai Giai và rất nhiều nhân viên bảo vệ không thể nhìn thấy Triệu Diệu và người da đen, sau đó cảnh s.á.t rất nhanh chóng đến hiện trường.
Nhưng nhờ Triệu Diệu gọi điện thoại, lão Hà cũng rất nhanh chóng phái người đến. Cô nhân viên chăm sóc và Linh miêu được gọi đi lấy lời khai, sự việc ở sở thú bị ém xuống.
Tiêu Minh hiển nhiên không phải là nhân vật mà lão Hà có thể tùy tiện kiểm soát. Buổi trưa ngày hôm sau, một vị lãnh đạo trung niên đã đến công ty của hắn, đưa cho hắn một chiếc USB, trong đó chứa toàn bộ hình ảnh ghi hình từ camera giám sát tối hôm qua ở sở thú."Những bản ghi khác đều đã hủy hết rồi chứ?""Tiêu tiên sinh cứ yên tâm, đều đã hủy hết, cái mà ngài cầm trong tay là bản duy nhất."
Triệu Diệu lúc này đương nhiên không hề biết chuyện xảy ra tiếp theo, hắn chỉ một đường vịn người da đen hướng phía chiếc Panamera. Trong túi mèo thỉnh thoảng vọng ra tiếng chế giễu của Mạt Trà: "Ai bảo ngươi đỗ xa vậy, đi tận hai mươi phút rồi mà vẫn chưa tới.""Im miệng, nếu không thì tự xuống mà đi.""Ta còn chưa đi giày, ngươi bảo ta đi thế nào? Ở đây toàn xi măng, ngươi muốn làm trầy xước đôi chân mềm mại của ta hả?"
Triệu Diệu cảm giác toàn thân đều đẫm mồ hôi. Người da đen này ít nhất cũng nặng đến 100kg, dù với thể chất hiện tại của hắn, cũng cảm thấy mệt lả khi vịn người ta đi.
Vất vả lắm mới đưa được đối phương đến xe Panamera, Triệu Diệu hỏi: "Nói đi, lão đại của ngươi ở đâu, ta đi tìm hắn ngay bây giờ."
Tìm được lão đại của đối phương, đương nhiên có thể phá hủy được tập đoàn tr.ộ.m mèo và hoàn thành nhiệm vụ. Sau đó có thể nhờ lão Hà đến thu dọn hậu quả.
Nghe Triệu Diệu nói, người da đen chỉ do dự một chút, cuối cùng vẫn là nói ra một địa chỉ.
Giây tiếp theo, tiếng động cơ gầm rú vang lên, chiếc Panamera lao vút đi, hướng đến một khu biệt thự.
Khu biệt thự mà người da đen báo, nằm ở một khu nhà giàu vùng ngoại ô phía tây. Từ môi trường xung quanh, cách cục, cảnh quan cây xanh, đều thuộc hàng bậc nhất. Mỗi căn biệt thự trong khu, chỉ nhìn bề ngoài cũng đã thấy tráng lệ, khác hẳn với các biệt thự thông thường. Mỗi căn ở đây đều được trang trí tỉ mỉ theo phong cách riêng, tạo nên sự khác biệt rõ rệt.
Nhưng cho dù khu dân cư này có mức độ cao như thế nào đi nữa, cũng khó mà ngăn cản được hành động của Triệu Diệu.
Khóa người da đen vào trong chiếc Panamera, Triệu Diệu cõng túi mèo hướng về phía khu biệt thự mà đi."Số 42... số 42..." Triệu Diệu vừa đi vừa đếm số nhà, cuối cùng cũng dừng lại trước một kiến trúc màu trắng thuần."Chính là chỗ này sao?"
Nhưng ngay khi Triệu Diệu định chui vào biệt thự này thì điện thoại di động trong túi rung lên. Hắn mở điện thoại, là điện thoại của lão Hà."Uy?""Triệu Diệu, cậu phải hết sức bình tĩnh!" Giọng lão Hà có chút kích động và lo lắng truyền đến: "Tuyệt đối không được manh động, có chuyện gì từ từ nói."
Triệu Diệu giật giật khóe môi: "Anh làm gì mà cứ như tôi sắp t.ự s.á.t đến nơi vậy?"
Lão Hà bỏ qua câu nói đó của hắn, hỏi thẳng: "Bây giờ cậu đang ở đâu?""Hả?"
Lão Hà nói: "Cậu đang ở số 42 khu Thiên Hà Uyển phải không? Cậu định đi đối phó với Hà Hạo Thương phải không?"
