Chương 90: Hút mèo Tiểu thuyết: Chẳng lẽ ta là thần | Tác giả: Gấu c·h·ó săn | Thể loại: Huyền huyễn Ma p·h·áp Thấy đám siêu năng mèo có vẻ mặt hớn hở, Triệu Diệu hắng giọng, nói tiếp: "Cho nên, sắp tới mọi người làm việc trong quán cà phê đều là vì chính mình, các ngươi càng cố gắng, quán cà phê sẽ càng làm ăn tốt, tiền mọi người k·i·ế·m được cũng sẽ càng nhiều. Vì vậy, để mọi người có thể chuyên tâm hơn khi tiếp k·h·á·ch, trong giờ làm việc, điện thoại đều phải để ở quầy bar, mọi người không được dùng điện thoại, càng không được t·r·ộ·m lấy điện thoại.""Tốt!" Đám siêu năng mèo đồng thanh hô."Sau này mỗi ngày, thời gian cho ăn cơm sẽ giảm bớt một nửa, bởi vì sẽ có những k·h·á·c·h quen mua đồ ăn để nuôi các ngươi, nếu các ngươi được cho ăn đủ bữa thì sẽ không ăn thêm đồ của k·h·á·c·h quen nữa.""Tốt!" Đám siêu năng mèo được tăng thêm phần trăm vẫn đồng lòng nhất trí."Càng có nhiều k·h·á·ch hàng, mọi người càng k·i·ế·m được nhiều tiền. Ta, Triệu Diệu, đi ra ngoài lăn lộn, dựa vào chính là nghĩa khí và có nhiều mèo. Chỉ cần mọi người cố gắng, ta nhất định sẽ không bạc đãi mọi người. Vì vậy, mọi người phải đối đãi với k·h·á·ch hàng thật nhẫn nại và thân thiện.""Tốt!" Đám siêu năng mèo c·u·ồ·n·g nhiệt hô.
Thế là sau đó, từng con siêu năng mèo nộp điện thoại cho Triệu Diệu, đồ ăn điểm tâm cũng chỉ còn một nửa so với mọi khi. Tiếp theo, chúng xắn tay áo lên, chờ đón tiếp k·h·á·ch hàng.
Elisabeth càng ra sức mở Âm Vô Lĩnh Vực, để mỗi vị k·h·á·ch khi vừa bước vào đều có thể cảm thấy tâm thần thư thái, không còn muốn rời đi.
Điều đáng nói là, Triệu Diệu suy nghĩ một chút rồi quyết định mở rộng phạm vi Âm Vô Lĩnh Vực ra ngoài hàng rào, như vậy, k·h·á·ch hàng có thể bị hấp dẫn ngay khi vừa đến.
Tuy làm vậy có hơi phô trương, nhưng vì muốn quán cà phê phát triển nhanh chóng, Triệu Diệu cũng bất chấp, dù sao việc này liên quan đến việc hắn kiếm được bao nhiêu tiền và điểm kinh nghiệm....
Sáng sớm ở trường, Ngôn Tiểu Tình đã sớm rời g·i·ư·ờ·n·g.
Bạn cùng phòng bị tiếng mặc quần áo rời g·i·ư·ờ·n·g của nàng làm tỉnh giấc, nhìn Ngôn Tiểu Tình với vẻ mặt rạng rỡ, ngáp một cái rồi ngạc nhiên hỏi: "Tiểu Tình, sao dạo này cậu dậy sớm thế? Hôm qua cậu ngủ sớm lắm hả?"
Phải biết rằng, trước đây, ngoài việc t·h·í·c·h mèo, Ngôn Tiểu Tình trong mắt bạn cùng phòng hoàn toàn là một con "mọt" chính hiệu. Mỗi ngày ngoài giờ học, thời gian còn lại đều là ở trong phòng ngủ lên m·ạ·n·g, lướt microblog, chơi game, xem video về mèo. Có thể nói, ngày nào cô cũng trải qua những đêm ngày đảo lộn.
Vì vậy mà tr·ê·n mặt cô thường xuyên nổi mụn, cổ lúc nào cũng nhức mỏi, mí mắt thì quầng thâm to đùng, trông cả ngày một bộ dạng ủ rũ.
Nhưng lúc này, Ngôn Tiểu Tình trông vô cùng tinh thần, làm gì còn thấy dấu vết của việc thức đêm.
Nghe bạn cùng phòng nghi ngờ, Ngôn Tiểu Tình cười rồi nói: "Ừm, dạo này vuốt mèo thấy thoải mái quá, ngủ ngon hơn hẳn." Nàng rửa mặt, soi gương rồi nhìn vào những nốt mụn đã biến mất trên mặt, lập tức cười tươi hơn.
Từ khi đi quán cà phê mèo vuốt ve mèo, nàng cảm thấy giấc ngủ của mình càng ngày càng ngon hơn, tinh thần cũng càng ngày càng tốt, nội tiết dường như cũng điều hòa hơn.
Không những mỗi ngày chỉ cần ngủ năm, sáu tiếng là tinh thần sảng khoái, mà ngay cả mấy nốt mụn trước đây cũng biến mất hết.
Ngôn Tiểu Tình lại xoa xoa cổ của mình, cảm thấy phần cổ lúc nào cũng như c·ứ·n·g ngắc nay lại thoải mái hơn rất nhiều.
Bởi vì thường xuyên thức đêm dùng máy vi tính, cứ ngồi là bảy, tám tiếng, nên cổ của Ngôn Tiểu Tình vốn có chút vấn đề, nhưng mấy ngày nay lại dễ chịu hơn rất nhiều.
Vừa nghĩ đến lũ mèo trong quán cà phê và cảm giác sảng k·h·o·á·i, trong lòng Ngôn Tiểu Tình lại nhột nhạt."Không biết hôm nay có thể đến quán cà phê mèo chơi không." Vừa mới nghĩ đến đây, Ngôn Tiểu Tình lại nhớ đến túi tiền đáng thương của mình: "Thôi thôi, không thể đi hút mèo nữa, không là tháng này không đủ tiền sinh hoạt mất."
Nửa giờ sau, Ngôn Tiểu Tình gửi một tin Wechat cho mẹ mình: "Mẹ, dạo này nhà mình thế nào ạ?""Bao nhiêu?""Con nói xem, con chỉ là hỏi thăm mẹ thôi, mẹ coi con là người thế nào vậy?""200 đủ không?""Đủ rồi, đủ rồi, lão mụ cát tường, nô tỳ cáo lui ạ."
Ngôn Tiểu Tình vừa hưng phấn nhận được một cái hồng bao 200, đang chuẩn bị thay đồ ra ngoài thì thấy mẹ mình lại gửi đến một đống lớn tin tức trên c·ô·ng chúng hào."Trân quý sinh m·ệ·n·h, rời xa t·huốc p·hiện.""Sinh viên đại học phải đối mặt với mười hai loại cám dỗ.""Trong quán ăn đêm mà thấy bột trắng này, tuyệt đối không được hút."
Trong lòng Ngôn Tiểu Tình thoáng đau lòng, nhưng vừa nghĩ tới quán cà phê mèo, vẫn là không nhịn được mà thay quần áo. Đồng thời trong lòng tự an ủi: "Ta là vì sức khỏe, người ta còn là sinh viên ngành công nghệ sinh vật của trường đại học Harvard đấy, mỗi ngày đều để ta chỉ cần ngủ năm, sáu tiếng. Thời gian là vàng bạc, chẳng lẽ thời gian của mình còn thua cái 200 đồng này sao?"
Ngoài cửa tiệm, Ngôn Tiểu Tình kéo một cô bạn đi về phía quán cà phê mèo.
Cô bạn bị kéo dáng người nhỏ nhắn xinh xắn, để mái tóc ngắn xoăn, cài băng đô, khiến người ta có cảm giác như là học sinh cấp ba, tr·u·ng học.
Nhưng thực ra nàng là An Hinh, bạn cùng phòng của Ngôn Tiểu Tình, một cô nàng có dáng người nhỏ nhắn đặc biệt.
Lúc này, An Hinh bị Ngôn Tiểu Tình kéo đi về phía quán cà phê mèo, tr·ê·n mặt đầy vẻ t·h·iếu kiên nhẫn.
Nàng mở đôi mắt thâm quầng rồi nói: "Tiểu Tình, cậu để tớ về ôn bài được không? Học kỳ này tớ bị rớt hai môn rồi, nếu như t·h·i lại mà không qua, thì học kỳ sau tớ phải học lại đấy!"
Ngôn Tiểu Tình nói: "Vậy nên tớ mới dẫn cậu đi quán cà phê mèo hút mèo đấy. Ngày nào cũng vuốt ve mèo, vui vẻ như thần tiên, xả stress một chút thì ôn bài sẽ hiệu quả hơn."
Trong mắt An Hinh chỉ toàn là mệt mỏi, nàng bất lực lắc đầu nói: "Nhưng tớ vốn không t·h·í·c·h mèo mà. Hồi bé tớ từng bị chúng c·ắ·n rồi, giờ tr·ê·n chân vẫn còn sẹo đấy. Tớ cứ thấy mèo là sợ."
Ngôn Tiểu Tình vẫn kéo nàng nói: "Không sao, mèo ở quán đó đều siêu thân t·h·iết. Cậu cứ thoải mái xoa nắn bọn chúng đi, không đời nào chúng c·ắ·n hay làm gì cậu đâu. Cứ yên tâm hút mèo đi, đảm bảo không có hậu quả gì đâu, nếu cậu hút chán thì đi lúc nào cũng được mà.""Nhưng mà tớ còn muốn tranh thủ thời gian ôn tập nữa.""Cậu có còn là bạn tốt của tớ nữa không hả? Tớ lừa cậu bao giờ. Tớ nói cho cậu biết, hồi cấp ba tớ cũng bị áp lực học hành, cũng toàn nhờ đi vuốt mèo để xả stress đấy.
Cậu vào quán cà phê mèo đó vuốt một hai tiếng thôi, đảm bảo cả người nhẹ nhõm thoải mái liền."
An Hinh trợn trắng mắt, nhìn Ngôn Tiểu Tình đang như "nghiện" hút mèo trước mặt, trong lòng tràn đầy bất đắc dĩ.
Nàng lại liếc nhìn bộ quần áo toàn lông mèo của Ngôn Tiểu Tình, trong lòng thề đời này không bao giờ cuồng hút mèo, không đời nào nàng muốn giống Ngôn Tiểu Tình mặc quần áo toàn lông mèo như vậy.
Cứ như vậy bị kéo tới quán cà phê mèo, An Hinh đứng ở ngoài cửa, rõ ràng là giữa trưa nhưng nàng lại thấy bảy k·h·á·ch hàng đang ngồi như bị trúng độc.
Trong đó có ba nữ sinh, một phụ nữ trung niên dẫn theo con gái của mình, thậm chí còn có một chú trung niên. Tất cả đều đang không quan tâm đến hình tượng mà vuốt ve lũ mèo bên cạnh. Có nữ sinh còn ôm mèo vào n·g·ự·c, vùi mặt vào bụng mèo. Chú trung niên thì không ngừng nói chuyện với mèo, nhìn như kiểu đang "hèn mọn yếu trí".
Mà tr·ê·n mặt mỗi người lại toàn vẻ mặt hưởng thụ mê mẩn, như đang làm điều gì đó vô cùng hạnh phúc.
Còn có một k·h·á·ch hàng nam trẻ tuổi không chơi với mèo, chỉ là dịch chuyển mấy cái ghế ghép lại với nhau, sau đó không quan tâm hình tượng nằm lên, cứ như vậy mà lười biếng nằm ở đó, mặt thì tràn đầy vẻ "phiêu phiêu dục tiên".
Thấy cảnh tượng này, sắc mặt An Hinh thay đổi, vô thức cảm thấy nơi này có gì đó không ổn. Đúng lúc đó, Ngôn Tiểu Tình kéo một cái, dẫn nàng vào quán cà phê mèo.
-------------✯✯✯✯✯✯✯✯✯✯✯✯✯✯ Cầu Vote 9-10 ở cuối
