.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
CHẲNG LẼ THẬT SỰ CÓ NGƯỜI CẢM THẤY SƯ TÔN LÀ PHÀM NHÂN SAO

Chương 72: Tông chủ Càn Nguyên là phế vật




Đại trưởng lão lắc đầu, bay xuống phía dưới đấu trường, nhanh chóng rơi xuốngbên cạnh Diệp Lạc.Trên gương mặt tràn ngập không vui, nhưng vẫn cố nở nụ cười.“Diệp tiểu hữu
Có mệt hay không
Ngươi dùng kiếm chiêu cường đại như vậy,nhất định tiêu hao rất lớn đúng không
Đi thôi, lão phu dẫn ngươi về cung điệnnghỉ ngơi, cho ngươi lượng lớn đan dược bồi bổ.”“Thanh kiếm này của ngươi không thành vấn đề chứ
Có cần lão phu bảo mấyđại sư luyện khí giúp Diệp tiểu hữu tu dưỡng thanh kiếm này một chút không?”Đại trưởng lão cười hì hì nói.Bộ dạng rất dễ nói chuyện.So với hình tượng lúc trước giống như hai người.Đứng ở chỗ đó, Diệp Lạc vẻ mặt mê mang nhìn thoáng qua đại trưởng lão.“Đại trưởng lão, ta nói vừa rồi ta còn chưa ra tay, ngươi tin không?”Diệp Lạc vô cùng nghiêm túc nói.“Ồ… Lão phu tin
Lão phu tin!”Đại trưởng lão sửng sốt một lát, vội vàng gật đầu.Ngươi nói cái gì thì là cái đó.Mọi người bị ngươi đánh cho hộc máu, ngươi muốn nói thế nào thì nói như thếấy.Diệp Lạc nhìn vẻ mặt đại trưởng lão, thở dài bất đắc dĩ.Ta thực sự không ra tay mà.Sao không có ai tin tưởng ta.Tông chủ của Càn Đế Đạo Tông tuyệt đối là diễn viên!Lão ta đang diễn đấy!Diệp Lạc liên tục thở dài, cuối cùng chỉ có thể ảm đạm rời đi, quay trở về cungđiện đợi.…Đại Bỉ tông môn lần này dựa vào màn kịch rung động lòng người này hạ màn.Đại diện của mỗi đại tông môn đã suốt đêm trở về nói cho tông môn mình biết.Rất nhanh, màn đêm đã đến.Diệp Lạc hiện đang trong một cung điện ở sơn phong, nghênh đón rất nhiềukhách không mời mà đến.Lúc này, Diệp Lạc đang ngồi khoanh chân ở cửa đại điện, trước người hoànhphóng trường kiếm.Đạo vận ngoại phóng, bao phủ cả tòa cung điện.Khi khách không mời vừa tới, Diệp Lạc đã chú ý đến.“Hửm
Tông chủ Càn Nguyên?”Diệp Lạc mở mắt, nhìn người nọ đang lặng lẽ tiến tới cung điện của hắn ta.Người này đúng là tông chủ Càn Nguyên ban ngày diễn, giả vờ hộc máu.Ban ngày làm bộ làm tịch, buổi tối còn dám tới tìm hắn ta?Diệp Lạc nhíu mày, đạo vận thôi động, trường kiếm trước người phát ra âmthanh keng keng, tự động ra khỏi vỏ, đâm về phía tông chủ Càn Nguyên đanglén lút tới gần.Tông chủ Càn Nguyên đang tới gần cung điện cảm nhận được nguy hiểm, lôngtơ dựng thẳng lên, lập tức hiểu rõ Diệp Lạc đã phát hiện ra lão ta.“Diệp tiểu hữu khoan đã
Ta là Càn Nguyên!”Tông chủ Càn Nguyên lớn tiếng kêu to.Sợ không cẩn thận, thực sự bị Diệp Lạc đâm một phát thì toi.Lão ta là nhân lúc đêm tối chuồn ra ngoài.Muốn tới thỉnh giáo Diệp Lạc một chút.Nhìn xem tông môn ẩn thế có phương pháp khôi phục tu vi của lão ta không.Không nói khôi phục tu vi, nói có thể nói bug trong cơ thể lão ta có giải trừđược hay không.Ong!Trường kiếm im hơi lặng tiếng bay tới dừng trước mi tâm của tông chủ CànNguyên.Trường kiếm tỏa ra sắc bén khiến tông chủ Càn Nguyên nuốt nước bọt, chỉ cảmthấy tử vong đang gõ cửa.Trong bóng tối, Diệp Lạc chậm rãi đi ra, vẫy tay, thu hồi trường kiếm vào vỏ.“Tông chủ, ngươi tới đây làm gì?”Diệp Lạc chậm rãi mở miệng hỏi.Giọng nói không ôn hòa lắm.Ban ngày hắn ta vốn muốn tỷ thí với tông chủ Càn Nguyên này, thứ nhất là vìnghe theo dặn dò của sư tôn, giẫm lên Càn Đế Đạo Tông, thứ hai là vì xem sứcchiến đấu cực hạn của hắn ta tới đâu.Nhưng tông chủ Càn Nguyên này thì hay rồi, vậy mà diễn với hắn ta!“Rất xin lỗi, Diệp tiểu hữu, chuyện ban ngày là ta không đúng, nhưng mà tacũng có nỗi khổ trong lòng, mong Diệp tiểu hữu không lấy làm phiền lòng!”Tông chủ Càn Nguyên nhẹ nhàng thở ra, áy náy nói.“Nỗi khổ trong lòng
Tông chủ, vậy ngươi nói nghe xem, trong lòng ngươi cónỗi khổ gì.”Diệp Lạc ôm trường kiếm, giọng nói ôn hòa nói.Nghe thấy những lời này, tông chủ Càn Nguyên im lặng một lát, trên mặt lộ rađấu tranh.Do dự một lúc lâu.Tông chủ Càn Nguyên vẫn nói thẳng ra.“Không lừa gạt Diệp tiểu hữu, tu vi của ta đã mất sạch, hiện giờ ta chỉ là mộtphàm nhân, chuyện ban ngày, ta sợ bị một kiếm của ngươi ngộ sát, cho nên mớira hạ sách này.”Tông chủ Càn Nguyên nói chuyện lão ta bị mất tu vi như thế nào cho Diệp Lạcnghe.Sau khi Diệp Lạc nghe xong, nhất thời sửng sốt.Đường đường là chủ của Thánh Địa Đông Châu, tông chủ của Càn Đế ĐạoTông, vậy mà bây giờ biến thành phàm nhân?Hơn nữa Nguyên Thần vỡ nát, không thể chữa trị, bị mắc kẹt, hoàn toàn khôngcó cách nào tu luyện, biến thành đồ bỏ đi?Chuyện này…Hắn ta nên nói gì đây……Mỏm núi, cửa cung điện.Nhìn tông chủ Càn Nguyên trước mặt, Diệp Lạc cảm thấy khó có thể tin.Đường đường là chủ của Thánh Địa Đông Châu.Tông chủ của Càn Đế Đạo Tông.Đại năng cảnh giới Hóa Thần một phương.Vậy mà bây giờ tu vi bị phế, trở thành một phàm nhân.Nhưng dựa vào phàm nhân chi thân, giả thành cường giả lừa gạt ba tháng.Vậy mà không có người nào ở Càn Đế Đạo Tông phát hiện.Chuyện này…Chuyện này nói ra không có người nào tin.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.