Chương 1073: Càng Chơi Càng Nghiện (2)
Chương 1073: Càng Chơi Càng Nghiện (2)
Chương 1073: Càng Chơi Càng Nghiện (2)
Tay nàng buông lỏng rồi lại nhảy xuống ngồi trên xích đu, hai chân dùng sức đạp một cái, cả người suýt nữa bay ra ngoài, nàng lại cảm thấy vô cùng kích thích
"Ha ha ha..
Cả sân vui chơi đều nhộn nhạo tiếng cười vui vẻ của Tô Oanh, nàng không hề chú ý tới mấy cái đầu nhỏ đang đứng ngoài cửa
"Đại điện hạ, Hoàng hậu trông rất vui vẻ, chắc chắn là chơi rất vui
Nhiếp Quân khịt mũi, sao cứ cảm thấy vị Hoàng hậu này không giống như lời đồn
Lúc nàng cười lên, bộ dạng thật ngốc
Đại Bảo nhìn Tô Oanh như một con nai nhỏ ngốc nghếch đang nhảy nhót, trên khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc ấy xuất hiện một vết nứt
"Chắc chắn là đang rất vui, những gì các ngươi nhìn thấy hôm nay nhất định không được nói ra có biết chưa
Mấy cái đầu nhỏ liên tục gật đầu, nếu không sẽ không thể đến đây chơi
"Ta cũng muốn chơi
Nhị Bảo cao hứng xông vào
Tô Oanh nghe thấy tiếng động, nàng quay đầu lại mới biết bọn nhỏ đã tan học
"Mẫu thân, ta cũng muốn chơi, muốn chơi, người chỉ con đi, cái này chơi như thế nào
Nhị Bảo chạy tới ôm lấy đùi Tô Oanh, đôi mắt to mong chờ đi vòng quanh cầu trượt
"Cái này dễ lắm, để mẫu thân làm mẫu cho các con
Tô Oanh xoay người lên cầu trượt, thoáng cái đã trượt xuống
Sau đó lại nhảy lên ngựa nhún: "Cái này phải dùng sức để nhảy có biết chưa
Giống như này này, ha ha
Mấy đứa nhỏ đều giống Nhiếp Quân, trước đây chỉ biết Tô Oanh thông qua lời nói của người lớn, cho đến bây giờ vẫn chưa từng tiếp xúc ở khoảng cách gần như vậy, chỉ nghe nói Hoàng hậu vô cùng ngang ngược, không có chút dáng vẻ của dịu dàng, có thể nói là hung dữ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bây giờ, bọn nhỏ lại thấy Hoàng hậu tươi cười như hoa trước mắt cảm thấy nàng ngay cả một chút hung dữ còn không có, còn đặc biệt thú vị
"Tới đây hết đi, bổn cung dạy các ngươi chơi như thế nào
Tô Oanh vẫy tay với những đứa nhỏ đang nhìn về phía mình
Đại Bảo vẫn luôn nhớ rõ những lời dạy dỗ của Tiêu Tẫn, cậu bé là Trưởng hoàng tử, sau này phải làm rất nhiều chuyện, thống lĩnh rất nhiều người, cho nên nhất định phải có uy nghiêm, không thể yếu đuối như ở trước mặt mẫu thân
Cho nên ở trước mặt bằng hữu, Đại Bảo vẫn luôn nghiêm túc, nhưng bây giờ cậu bé thấy bằng hữu của mình đều chạy đến trước mặt mẫu thân, cậu bé tức giận đến mức cả khuôn mặt nhỏ nhắn đều phồng lên, thở hổn hển chạy theo
"Mẫu thân, mẫu thân ta cũng muốn chơi, ta cũng muốn chơi
Tô Oanh trực tiếp nhấc cậu bé lên như đang xách gà, ôm cậu bé xoay vòng vòng ở trên trời
"Bay cao lên mặt trời luôn ha ha ha ha
"Mẫu thân bay cao, Tễ Nhi bay thật cao
Không biết từ khi nào Tiêu Tẫn đã đứng ở cửa lớn, nhìn Tô Oanh chơi đùa với lũ trẻ, trên mặt cũng nở ra một nụ cười nhè nhẹ
Tô Oanh nhìn thấy Tiêu Tẫn mới nhận ra là trời đã tối, nàng dừng lại, gọi Đại Bảo và mấy đứa trẻ khác lại
Bọn nhỏ chơi vui quá nên mặt đỏ bừng, thở hổn hển vì mệt nhưng vẫn không muốn dừng lại
"Được rồi, hôm nay muộn rồi
Chúng ta phải về nhà thôi
Ngày mai tan học lại đến chơi tiếp
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Mẫu thân, ngày mai chúng ta lại đến đây được không
Nhiếp Quân xoa mũi nói, mặt cậu lem nhem, dính đầy bùn
"Được rồi, nhưng con không được quên bài tập về nhà hôm nay
Mau quay về đi
Người hầu của những đứa trẻ này đã đợi ở cửa rất lâu, nhưng vì Tô Oanh ở bên trong nên họ không dám nói lời nào, bây giờ nhìn thấy bọn trẻ chơi bẩn như vậy, bọn họ lập tức lo lắng, sợ khi về sẽ bị chủ phạt
"A, bụng của ta đau quá."
Nhiếp Quân vừa ôm bụng khó chịu vừa đến chỗ người hầu
"Thiếu gia, ngài sao vậy
Nghe vậy sắc mặt người hầu lập tức thay đổi
Nhiếp Quân ôm bụng, cảm thấy bụng đau quặn, nhưng lại nhanh chóng không còn đau nữa: "Ơ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hình như không còn đau nữa