Chương 1200: Không Có Bất Kỳ Ai (1)
Chương 1200: Không Có Bất Kỳ Ai (1)
Chương 1200: Không Có Bất Kỳ Ai (1)
Tô Oanh lấy khẩu trang ra mang vào, nàng đến gần quan sát quần áo trên những thi thể đó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu như là người bị lưu đày đến đây, thì hầu như không ai mặc đẹp cả, trên quần áo sẽ còn có những vết bẩn cũ, nhưng nếu những người có mục đích khác đến đây thì chắc chắn quần áo của họ sẽ không kém hơn những tù nhân bị trục xuất
Nàng phát hiện, trên người một số thi thể còn chưa phân hủy đều mặc quần áo khá sạch sẽ, chất liệu vải cũng tốt hơn nhiều, thậm chí quần áo của một vài người rất giống nhau, giống như là đồng phục của một tổ chức
Sau khi xem xét xung quanh, Tô Oanh tiếp tục đi tiếp
Bây giờ trời đang vào đông, mặc dù nhiệt độ ở Bắc Hoang cao hơn so kinh thành, nhưng thời tiết vẫn rất lạnh lẽo, người bình thường sẽ không ra ngoài vào thời điểm này, nhưng nàng lại phát hiện một loạt dấu chân ở phía trước
Tô Oanh đã thấy cổng lớn của Lão Hổ Doanh từ phía xa, nàng vung roi ngựa, tăng tốc độ để đến kịp trước khi trời tối
Tô Oanh vừa vào thì thấy trận pháp ngoài cửa lớn của Lão Hổ Doanh đã bị phá hư
Trận pháp này là do trước đây Tiêu Tẫn đã dẫn người bố trí tổng cộng có thể biến đổi thành vài trận pháp khác nhau, nhưng bây giờ mọi thứ ngoài cửa đều bị đốt cháy thành tro
Tô Oanh xoay người xuống ngựa, đi vào bên trong
Khi nàng vừa bước vào nơi đó, đột nhiên sương trắng xuất hiện bao quanh nàng
Tầm nhìn trước mắt đột ngột giảm xuống chỉ còn một mét, xung quanh đều là sương mù mênh mông không thấy được gì
Tô Oanh lấy dùi cui điện trên người ra, đột nhiên nàng nghe thấy một âm thanh sắc bén cắt qua không khí vang lên từ phía sau
Con ngựa phía sau kêu lên đầy đau đớn, một dòng máu tươi bắn tung tóe lên mặt Tô Oanh
Tô Oanh nhanh chóng lui về phía sau, nàng vừa động đậy, lập tức nghe tiếng con ngựa ngã xuống đất, mùi máu tươi lan tỏa bốn phía
Nàng nắm chặt dùi cui điện trong tay, bỗng một tiếng xé gió lại vang lên, nàng quay đầu vung dùi cui điện trong tay đánh lại
Một tiếng "Ầm" lớn vang lên, âm thanh va chạm của một thứ vũ khí sắc bén và dùi cui vang ra trong không khí yên lặng
Tô Oanh lấy hộp tín hiệu từ trên người ra, ném lên trời, hộp tín hiệu nổ tung trong không khí, làn khói vàng nhạt nhanh chóng bị gió thổi bay
"Vút", một tiếng xé gió lại truyền đến, vẫn không ngừng tấn công Tô Oanh
Hộp tín hiệu mà vừa rồi nàng ném lên trời là tín hiệu liên lạc mà lúc trước bọn họ bàn bạc với nhau, nếu đám người Mông Tư nhìn thấy hộp tín hiệu thì chắc chắn sẽ dừng tấn công, nhưng đối phương vẫn tiếp tục
Chứng tỏ người tấn công nàng, căn bản không phải là người của Lão Hổ Doanh
Tim Tô Oanh như ngừng một giây, bên ngoài Lão Hổ Doanh lại bị người khác bố trí một trận pháp khác
Nàng lấy hai cái dùi cui điện ra, Tiêu Tẫn đã từng nói, cho dù là trận pháp gì, chỉ cần phá hủy được mắt trận, thì trận pháp đó sẽ tự động bị phá vỡ
Tô Oanh nối hai cái dùi cui điện lại với nhau, sau đó nhanh chóng xoay dùi cui điện trong tay
Trong vòng quay nhanh chóng, có những tia điện chói mắt xuất hiện trong không khí
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tiếng xé gió lại vang lên, hơn nữa còn nhiều hơn so với vừa rồi
Dùi cui điện xoay tròn nhanh tạo thành một màng bảo vệ, hoàn toàn bao bọc bảo vệ Tô Oanh
Trong sương mù, tiếng "Ầm, ầm, ầm" do dùi cui điện đụng vào vũ khí sắc bén vang lên liên tiếp
Lúc này, sau khi những thứ vũ khí sắc bén kia đụng vào dùi cui điện thì không bị dùi cui điện chặt đứt, mà như bị va chạm với lò xo, bắn ngược lại
Tiếng gió vù vù vang lên trong màn sương mờ mịt
Rất nhanh sau đó Tô Oanh đã nghe thấy tiếng "Bụp, bụp", nàng xác định vị trí phát ra âm thanh, vừa lúc có thể vẽ ra một trận hình bát quái
"Một, hai, ba, bốn..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tám
Một tiếng "ầm" lớn vang lên, làn sương trước mắt như bị một bàn tay vô hình đẩy ra, tầm nhìn của nàng cũng dần trở nên rõ ràng hơn