Chương 11
Bốn mét...
Ba mét.. của dính không mẹ hươu nên phòng bị đầy máu lực mặt theo ngã mông đực kịp hổ Nghệ vào, con chúi đẩy Kiều." đi hại hãm mẹ, mình con yêu lại không có thế à như thân Mẹ ai? hươu chóng nắm vào dựa mông lực nó động xác của Hổ mạnh cũng đứng đang vào chuẩn, lấy họng sức hành, bật và chặn rộng mẹ miệng đực mà hươu đực nhảy, lên cổ nhanh cắn mở hổ.." lên mẹ, hổ với Kiều tiếng đầu một xuôi Nghệ Xong ngẩng gầm. của ở cô thịt phần Kiều đực, Nghệ nó hổ hươu bảo ăn con mông ý mẹ đang mềm hiểu!
Kiều chưa lúc này tận săn Nghệ nào hươu đực thích vẫn được không cảnh thể bị ứng mắt Nhưng miệng nên há nhìn thấy. ngừng hươu hươu con tục cổ hổ mẹ mẹ, còn vẫn rơi cùng tiếp xuống giãy và không đực Hổ cắn đất bị giụa họng. có nhảy bước lại sau đực giật giác đang trắng mình ăn, một bỏ đầu hai hình mà, khi cúi sát thổi áp dường nhẹ từng có cảm lúc cơn lá đầu rồi con căng đang Đúng giật chân xạc lên, ấy bỗng vang ra phát con xào tai một chạy như hiện như lên có qua cây thì gió hổ lớn, quay cỏ giật hươu. rồi nhìn vẫn, thả nó tiếng phút lên sau còn đó lên miệng mới hổ xa hổ ngác con kia Ba mẹ ngước ngơ cách một ngồi đầu mắt lỏng, ra cúi đang không xổm ở gầm..
Hai mét. dáng mẽ chạy cây như trước giống lao đi vọt Bóng hổ cung phía khỏi mạnh tên, ra mẹ một bắn về.
Nghệ Kiều: ". độ nhưng lên thiết đực đớn mà kêu đau tốc không Hươu không lên những thảm ngược lại còn tăng suy giảm chạy.
(;¬nhìn¬) cái liếc hổ dĩ Kiều đắc, giụa lên mắt đứng một bất _ giãy mẹ Nghệ. đi lại, Dần co đực và tác hươu thoảng dừng dần sau bốn đó nó càng lần thỉnh, yếu vài giật chân ngày của ngay động.
Con cũng hưu mẹ, di di hổ chuyển chuyển.. mình, không, không, mẹ được rồi ăn là một Không. máu khoảng hai được ngắn Khi giữa cách nồng rút nặc, mùi họ trở bọn nên càng dần... chối dùng hành nhỏ đầu Kiều lắc nho tròn để, Cái Nghệ mẹ lắc hổ động của từ. lộ đi Hổ mới chiếc hổ lông dưới qua thương bén lúc, đầu non bị tới con này xẹt mông da vuốt sắc phần móng cúi của hươu đực ra thịt thấy mẹ. mồi kiến cách là từng động TV tài Nghệ vật giới xem nhau thế nhưng hai khái Trước bộ toàn trên khác, phim chứng xem liệu về đã săn niệm một và hổ hoàn trong Kiều tận đây mắt. chặt lặng cổ đã họng mẹ đang, đực Hươu câm đực vẫn cắn toàn hươu hổ của hoàn. bật lên đến gần mẹ Kiều mẹ tận cổ, đến căng đôi không ngày hổ hổ hươu thẳng nhảy họng không li tim, của như cô mắt nổi vào chặt, Nghệ càng chịu đến đực Khi một dường dán trái rời. hươu thấy chộp mẹ máu miệng đầm hung hươu hăng, ra hổ đực theo phía lấy tươi vết mông sau móng đuổi Chỉ thương sắc nhọn đìa hiện đực vuốt. mắt tự nhận ảnh không sâu hổ Cô dàng hổ, là chỉ săn đứng trong này mồi mẹ đã đầu hưởng không nhiên ra dịu hiền một lành lớn trắng con là rằng nhỏ sắc hung cảnh mà con trước này kẻ bị một còn dữ tượng. hươu thế Nghệ nhìn phức tạp thể mắt nào tả đực như mà mình diễn trạng tâm không của được con vào đã với chỉ Kiều chết ánh."Rống… ở trong Nghệ đi hổ mộng tỉnh mẹ về Kiều người tũn này, Đến cất bừng chân lúc như bốn phía mới ngắn. con đực phép toàn Hai có Kiều cái nhỏ hươu trừng dùng phía hổ của Kiều mũi đẩy, đẩy nó của lớn mẹ về từ không cho mắt hoàn Nghệ mông ý Nghệ chối.
Hổ mẹ không cảm nhận được oán niệm của hổ con mà chỉ nâng móng vuốt của mình lên lười biếng liếm vết máu trên đó, thỉnh thoảng còn nhìn Kiều Nghệ dường như đang bảo cô nhanh chóng "ăn cơm" đi.
Kiều Nghệ càng thêm bất đắc dĩ, quay đầu nhìn máu thịt tươi sống đã được dọn sẵn ra trước mặt mình, sau khi hoàn toàn công tác chuẩn bị tâm lý, cô cắn răng cúi đầu dùng hàm răng sữa nhỏ của mình cắn một miếng.
Mùi máu tươi nhanh chóng tràn ngập trong khoang miệng, với tình trạng của Kiều Nghệ hiện giờ mà nói thì vẫn có thể chấp nhận được, thậm chí còn thấy ngon miệng là đằng khác nhưng bây giờ cô không thể vượt qua được rào cản tâm lý của mình, luôn có một suy nghĩ muốn nôn ra.
Ấy vậy mà khi cô nhìn thấy ánh mắt mong ngóng của hổ mẹ, Kiều Nghệ lại chịu đựng, dùng sức cắn xé máu thịt.
