Chương 15
Nhưng hổ mẹ còn chưa chạy được bao xa thì dường như đụng phải thứ gì đó, chỉ nghe thấy một tiếng "rầm" vang lên, cơ thể của nó mạnh mẽ lui về phía sau vài bước.
Hổ mẹ bị đâm đến có chút choáng váng, đứng tại chỗ lắc lắc đầu hồi lâu, trong mắt còn có một tia mê mang."Grừ?" Mẹ ơi, rốt cuộc là mẹ bị làm sao thế?
Kiều Nghệ vốn đã dừng bước chân nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ choáng váng của hổ mẹ, còn có tiếng vang đột ngột vừa rồi thì cô lại nhịn không được tiến lên, chợt thấy hổ mẹ đang bình yên vô sự đứng im tại chỗ giống như bị một rào chắn vô hình nào đó chặn lại. không tiếng nó thấy hổ thể nghe Tại thấy sao thể của nhìn nó có nhưng lại con? xuất mà được nó Nhưng hiện sao có thể? ngữ hổ vịt và để biểu nói gà dùng vui ông cô niềm của hổ mình Kiều đạt ngôn mẹ mà nhưng để bà thèm vẫn nói Nghệ mẹ với không ý. đã Nghệ thầm vàng lạ Kiều điểm bèn giác hổ có, tới dùng dọa nó vừa khác của mẹ nó cảm được cọ lẽ cọ vội rồi đầu nghĩ. ghê lạ Ủa? gì Chuyện ra vậy xảy đang? mẹ Kiều đã lại hư không dùng tìm mà qua sức từ hiện hổ thứ của trong trước Nghệ láp bèn mất cái, giống xuất trước nhiên nhỏ con là đi vội Hổ được đột thấy mặt mình đầu như liếm nhìn vàng."Grào! lui lần về sau thêm hổ bình lúc, Nghệ này Kiều phía dậy lại ngừng, lại vẻ đứng nữa thường mà có còn trông mới bước vài mẹ. kỳ, Thật là thần thật. trở ổn lười lần cũng lư lắc hổ cái biếng trái mẹ liếm lại tim bình đến phải đuôi, con từ cuối mới một trái Hổ đầu thì." có mẹ năng rồi đấy, con À ơi dị rồi đã đúng! dị của năng sao là Đây cô? con đâu hổ rồi Nhưng?
Kiều đó rơi gì như, vang trong đột đầu như nghĩ lên có "thứ" rắc nhiên vậy một tiếng ra giống Nghệ. cản về thể phía có đang đi được mẹ rồi bước cảm đó mình ngẫm đầu lâu, hình của đầu rõ giác ràng đi thứ hồi vô vài đường trước có nghĩ dò ngăn Hổ thăm nào nghiêng nó.
Thứ cuộc này rốt là gì vậy?"Grào grào… chặn thứ Cái là rồi của nha con dị lại đã chính ngoài năng vừa ở mẹ đó!"Rống? ôm lưng Kiều mẹ vào cằm tựa ngực, vẻ vào Nghệ Hổ nhác, lười trong dáng cô. trong những giận năng, trước một cô hồi chỉ thời đó là làm oán, tưởng chuyện hình đang vố lại chơi dị "lòng gì vĩ sau đại mình" Kiều gian đến Nghệ toàn thần kia đã như mù tịt bị Vị đó nghĩ. tại nào này to có con rằng như trộm mật nhưng xem hình không nào phải mắt đi non lớn là mí tên gan hiện như dưới đó, Vốn vậy ra ở đã ngay tưởng mình chuyện?" Mẹ con, đừng cho sao đâu, không mẹ con lo ơi!
Lúc co mức vì quá Kiều theo của cũng lại vuốt lại thấy con thành nào nhỏ Nghệ hình chấm bởi ngăn bên hổ, này bản thứ của một ngạc người ở nhiên nên cô ngoài mẹ bị móng mới năng đó nhìn vô một. cũng của vi chuyện nhận năng là nên hơi mình đã, hiểu cảm không trong tỉnh sao giác bối cảm mất mẹ có rối mới phạm khả thở này biến Hổ nó con được bừng hổ. giống nào với lực đó kỳ phát sau, cũng lại năng hiện mình ra thêm nó quái có một dậy hổ con lẽ khi ngày một ngủ Chẳng? hay lại giấu hơi hổ thể thở cho mình này thứ, còn con đã không con nhìn hổ làm thấy sao của che Là? cảm không Mẹ cũng nhận được đúng?" chạm tinh thu nhẹ thần có của mang đó về móng mắt Hổ vô khí, dưới chắn một hồi vào nó, vuốt thế hình tiếng rào gầm rồi phía Kiều vươn, mẹ hổ kia lại phục ánh con Nghệ hoang chút sau.
Đợi đến khi vui sướng thoáng lui bước, Kiều Nghệ mới lại bắt đầu cân nhắc đến dị năng của mình.
Cô vừa cẩn thận quan sát bốn phía vừa đọc thầm trong lòng "dị năng, dị năng", ngay sau đó cô cảm giác được dường như có một luồng năng lượng đang tràn ra từ trong cơ thể mình rồi kéo dài ra bên ngoài, đến khi cách mình một mét thì ngừng lại, cuối cùng hình thành một cái lồng hình tròn hoàn toàn bao phủ cô và hổ mẹ ở bên trong.
Hổ mẹ dường như cũng cảm giác được mà ngẩng đầu lên nhìn.
Kiều Nghệ ngơ ngác nhìn rào chắn không nhìn thấy nhưng lại sờ được trước mặt.
