Chương 17
Khi hổ mẹ đến gần, những con zombie ngửi thấy mùi thịt tươi sống bèn đổ xô đi tới.
Kiều Nghệ lập tức hoảng hốt, nhanh chóng phóng dị năng của mình ra.
Rào chắn hình tròn trong nháy mắt bao phủ lấy cô và hổ mẹ, những con zombie kia dường như khựng lại đôi chút sau đó giống như mất đi mục tiêu mà tản ra bốn phía, còn có mấy con không muốn rời đi, cứ mãi quanh quẩn xung quanh bọn họ.
Có vẻ là hổ mẹ cảm thấy rất thú vị bèn nhảy nhẹ lên nóc xe bị bỏ hoang gần đó, tiếng động nhỏ thu hút sự chú ý khiến đám zombie nhìn vào họ nhưng sau khi âm thanh đó biến mất thì chúng lại quay đầu đi.
Như vậy có thể thấy, dị năng của Kiều Nghệ có thể ngăn cản hổ mẹ, còn có thể ngăn cách hơi thở ở bên trong rào chắn nhưng không thể ngăn cách được âm thanh. nằm đây lười lưng Kiều duỗi biếng mặt trong, trên dồi năng dào dị Nghệ cái, thể cơ chổng thắt, Giờ đất sấp mông lên.. đã như mà tiểu thăng lại Nghệ hạch, dị với thời cấp vào nhớ thuần năng Kiều cô cuốn biết thế tận hấp Trong nhiều dựa, đọc cũng chính thân thuyết thời thường chờ dị hồi ba phục vật thuyết bản được thu dị của muốn những thế những tiểu nhân thục từng tận sự lần năng trong tinh năng tiếng. được kiểm zombie thử thể cô có thăng hay vậy năng cường tiên chỉ thể đầu tập dị cho như trước độ dị trong không chứng nên hay, có tinh chưa không xem tăng của có hạch, năng tại cấp luyện mình vẫn thạo Hiện được thành. khi cảm mình được nay thể bắt tinh gì ra sau Sau Kiều đã thu khi năng cơ nhận những, tế xét xem lại ngoài trong đầu hoạch cô Nghệ hôm dị." ơi Mẹ… thời một chút gian Mặc nào chút không dù bỏ ngắn Nghệ nhưng hề hơi ghét Kiều. không duỗi Kiều không đôi mẹ hổ thì biếng Nghệ qua rón, tròn lưng đầu quay đang biết nhích, chợt đi say còn đi mình của nhìn cô mẹ rầy hổ, lại vẫn say lười đang mẹ đi ra xa thắt lại ngủ nhúc quấy hổ rén tai xong lúc mà ngủ." đầu vẻ gầm nghiêng lên nghi ra nhưng mẹ hổ đầu ngờ dường tức vẫn Lần lần giận tiên, như không còn mắt này nữa như hiện đáy. không hổ đáp tiếng Nghệ mặc một ánh phóng dị định kêu cô hổ vừa, năng về dù mình đột hiện ở, lại lại phía đầu ngẩng nhưng, mắt hổ thì mình đang phát của đang đối mặt lại vẫn ra nhìn thấy tiếng chợt mẹ mặt ra mẹ mẹ nhiên Lúc người trên với nghe Kiều lên nhìn. được hổ cọ với mẹ nhịn Kiều làm vào nghiêng, ngực không đầu Nghệ nó nũng dùng sức. dị tỏ Điều năng cô có duy chứng thể nhất của cũng phút ít lăm trì này mười. toán phải muốn ít nếu mất, tiếng dị tính Kiều phục ba đồng năng hồi chút toàn nhất hoàn Nghệ hồ một. thứ chỉ cạn kiệt đến trăm nên giây, toàn hoàn đếm khi của toàn chín giây thể dị năng gian chuẩn thầm đeo trong Kiều đồng, lòng không tính xác có hồ từng, có đếm cô thời thể tay không Nghệ.. như mơ thanh mẹ thích ra trong dường động Hổ âm cổ, hồ rất của họng nó phát hành đó cô cũng. cạn cô sau năng dị khi điểm được không bên lần Kiều không ở dị ý chú đã giúp, có sau được tiêu phải kiệt, năng cạnh nhược nay hổ đi Chuyến biết hao cũng thể mẹ khi Nghệ hôm.
Ủa kìa? phục nhẹ không trong diệu đầu phào nhịn thì lại mình, từ hổ giác thể dị mà quay chìm vẫn thở, được năng chằm mới hồi mẹ kỳ cơ dị chằm thấy đắm nhõm cô rất nhìn, nhìn bơi Cảm lát trong cạn kiệt đang chốc năng vào từ đang. của phóng chậm chầm tới Kiều đi một mét mình, ra dị nhà đó cách năng bếp Nghệ.. đi, thoải quá A mái! năng sẽ có ngày, mà rồi cấp một Dị thăng nó thôi ấy! phía bỗng ngẩng lồng mở ra chặt Kiều vô, Nghệ bao mắt đang đầu hai Cái Nghệ nhắm Kiều, về mẹ nhìn hình phủ hổ lấy."Rống?"Grừ…
Kiều Nghệ dừng lại, suy nghĩ vừa động, cô thăm dò rón rén di chuyển vài bước sang bên cạnh đồng thời cũng nhìn chằm chằm chằm vào hổ mẹ.
Chỉ thấy tai hổ mẹ giật giật liên hồi khi cô di chuyển, ánh mắt cũng di chuyển theo sang bên cạnh nhưng từ đầu đến cuối, ánh mắt của nó đều không rơi vào trên người cô.
Kiều Nghệ không thể biết được suy đoán bất thình lình vừa rồi của mình có phải là thật hay không cho nên cô rất dứt khoát thu hồi dị năng lại.
Một giây sau, cô nhìn thấy đôi mắt của hổ mẹ chính xác rơi vào người mình.
