Chương 18
Kiều Nghệ thấy vậy thì nhịp tim không biết vì sao lại đột nhiên tăng tốc.
Hổ mẹ chỉ nhìn Kiều Nghệ một cái rồi lập tức thu ánh nhìn, lại lần nữa nằm sấp trở về, nhắm hai mắt lại.
Kiều Nghệ cố gắng hết sức bỏ qua tiếng tim đập nhanh như trống bỏi của mình rồi lại rón rén đi theo hướng khác.
Lần này cô đi đến cửa phòng ngủ chính rồi lại phóng dị năng ra.
Quả nhiên hổ mẹ lại lần nữa ngẩng đầu nhìn lên, giống như vừa rồi, hổ mẹ cũng nhìn về hướng của cô nhưng ánh mắt lại không ở trên người Kiều Nghệ.. kìm to thời mình năng sau của hưng phía không thu, mẹ nén phấn cô Kiều được, ngừng chạy còn không về cơn vẻ vui phấn Nghệ, đồng chấn hồi hổ kêu khi dị." gì biết, ơi mẹ không Mẹ! dần Nghệ Nhịp Kiều tăng nhanh của tim. chắn hoạt thể cản khi chắn trong nữa mẹ đầu cơ rào bên ra, rào tấn có che tại có như của hiện ngày thể mình ở biết thể mình thậm chí ngoài, đòn năng hình dị ngăn hơi hiện của bên hổ cách, của thể Kiều cản còn cô ngăn có từ dị, kích dị thở giấu qua Bắt thể còn năng cô mình ngăn phát cả Nghệ đã được công sau hôm có còn năng! như vậy là Đúng."grào Grào…" ba năm trắng nâu thiết dài một mét, lông màu trúng Với mét cắn vang toàn thân heo hổ thảm dài một rừng gần con tiếng lớn khoảng, kêu bộ sẫm một lên con một. còn phải Cô được nữa lần nghiệm thêm lại mới thử. chuẩn mặt chỉ toàn của ra mẹ kiếm hơi là ngày hổ còn heo đến rừng khi, bị trong nhìn từ năng lười dị lòng nên hoàn hai biến trước nó tìm đợi động thường biếng vàng ở phía xuyên con non phía có, mình đây nó thời thì mà mất ra con vội con trong nó nữa xa phát Vào về đã tiếng đã không, miệng con non mới không hiện phóng thở trước điểm hổ gần. sống mẹ hiểu dưng cảm Hổ lưng khẽ của không đôi sao rẩy lại mình chút, bỗng thấy lạnh lẽo run. xuống phía cũng phắt hiện không mới mắt bấy ánh giờ quay rơi Lúc Kiều có, một mà sang hổ này không cùng được gì cô nhịn mẹ về đúng người vẫn Nghệ ra Kiều cuối phát mà, kêu không lên đó Nghệ tiếng nữa nhìn. cô Dị giấu che sự thể của năng của mình thật cơ thể có! nghiệm đây nên nào như thử Vậy thế? hồi không mắt qua khoảnh thu đi mà có này dị người xuống thấy thằng mẹ, thể năng cô hổ thừng Lần đi trong năng khắc lại, cô dị nữa của thu hồi ánh mới cô rơi. sự như là Thực vậy đúng.
Khi không lồng đánh thở, nhìn nữa phóng con không ra thể con của thể, thấy hơi con thấy cũng hơi mẹ! hoặc thấp dường hiện lên đang sự như tiếng giọng biểu gầm Nó nghi một. chặt nhắm liếc mẹ hổ nhìn Nghệ mắt sâu hai lại xa Kiều đã." người đầm tiếng Kiều cổ đứng phía lúc Hổ của đìa mẹ một rừng máu rồi ngẩn heo quay gầm Nghệ đang sang ra chảy nhả đầu họng.."Rống? phát vẫn có ở trí không này hiện nhìn cô mẹ vị Nghệ nhưng Kiều mà thấy hổ đang thể nó ra Lúc đứng.
Nghệ hơn nặng vài khỏi Hô của Kiều không hấp phần. điều Kiều gào lại nhưng nhanh chỉ lại phát này của trí đầu ra muốn Nghệ Khi thật ngửa lên hiện bị lý rất đã một ngăn mình sự tiếng. thịch thịch, thình Thình, thình thịch… chắn Tình toi thể không thì cô chắc, vẫn vui buồn mừng chưa hóa vui quá sớm quá hình nếu không giờ cũng bây.."Éc… phóng hình săn phía khắc lặng hổ ở heo bắt thấy chằm sau yên vào của, giấu bắt bên nhìn chăm cô dị vào tiếng hổ rừng, vốn năng sau lại đậy, âm mẹ che hổ ra động mẹ mình nương nhanh Kiều cắn mẹ hành tình mẹ chỗ đó trúng đứng động bao mình nhìn Nghệ bên chỗ theo, nhìn chằm chóng phủ hổ đầu chú thanh khoảnh động."Grào…" Trời đất quỷ thần thiên địa ơi, chắc chắn là đại thần xuyên không đã nâng đỡ con rồi, mặc dù anh ta đã dụ con tới đây nhưng cũng không hãm hại con đến cùng, vẫn cho con một dị năng khả năng phòng ngự level max đó mẹ!
Nó có thể tàng hình, có thể ngăn cách hơi thở, còn có thể ngăn cản đòn tấn công!
Thực sự là quá tuyệt vời!
Kiều Nghệ chỉ cần nghĩ đến dị năng của mình sẽ theo thời gian mà không ngừng tăng lên là đã sướng đến điên người, cảm thấy cuối cùng mình cũng đã có năng lực để tự bảo vệ mình ở tận thế, không những thế, cô còn có thể bảo vệ hổ mẹ!
