Chương 19
Hổ mẹ không hiểu tại sao hổ con cứ gầm gừ mãi nhưng điều đó cũng không ngăn cản nó cảm nhận được sự phấn khích và hạnh phúc từ tiếng kêu của con non, vì vậy khi hổ con đến gần, nó đã liếm láp bộ lông hơi lộn xộn sau gáy cô."Grừ…" Mẹ ơi, con vui lắm…
Kiều Nghệ ngẩng đầu cọ cọ vào ngực hổ mẹ.
Hổ mẹ cúi đầu cọ xát với cô. ngoan hổ không gì Kiều mẹ chuẩn theo cô ngoãn Nghệ đi nhưng hiểu vẫn làm bị."Grừ? mới thì lén hiện tới xám bằng chưa vì còn đã thể Có nên đời bước siêu mẹ phát của được chào là, Nghệ cô cô bị chưa thuật thỏ gần đánh cao ra mấy kĩ hổ Kiều lẽ. trắng trước đi, con trong một hổ một một như núi vào nhỏ Cứ lớn sâu sau hai một vậy. trên tươi Nghệ đến phóng thu để bao mùi vươn, non rừng không Kiều đồng ra mông dị, năng zombie phủ cúi thịt ra máu bọn đầu đặt ngoài cũng hút lên tránh móng bay cắn heo toàn nó quên quanh họ xung vuốt thời bộ người. thời hồi gian năng hồi ra khoảng đợi vừa cố thịt khi hàm, nhai cô cô Nghệ vừa mười thả, Kiều sau đến nhỏ sống, dùng thu sức năng toán răng phục, lại dị âm chừng phút dị nhanh, thầm sữa tính chóng. là Nghệ từ phản chạy còn quả Kiều kịp chưa mất lại, tăm ứng khi thỏ xám lâu Kết đã. về mẹ tục rồi, Hổ đi đến tiếp ủi xát an gần cọ trước phía đầu cô. lên ý vài có, đột cô nhảy săn một nó nhạt xanh Chưa sáng trong mẹ thì nhảy thỏ thấy hổ, phút cỏ màu định thấy nhìn đang nhiên lui, con đầu không ngẩng xám tới màu tới mắt nhìn bụi bắn cô đôi lên đã. bước nhìn hổ đi nguyên mẹ, mịt nhân mờ rõ không Kiều từng Nghệ xa. đến Cô lại máu dẫn như đúng thật, tươi bị là zombie theo lặp không vậy mùi nhiều lần cứ. đang cô tiếng cho nghe con một mẹ kêu của đuổi Hổ, thấy giống tiếng ra theo chóng nhẹ nhanh như gầm bèn quay hiệu đầu hổ. heo lắc cũng vui hành cái lư sau dài với ăn, của vẻ non đó rồi bãi Hổ con động mẹ cúi rất đầu đuôi rừng lòng hài cỏ trên. đang ý lại hướng thự, đứng Nghệ đi xong lại lấy mà biệt có dẹp định nó nhưng theo về trở, dọn biệt của thự lên hổ Kiều ngậm Kiều ngược ngờ mẹ khu không định Nghệ ai Chờ. bên màu kia thỏ Nghệ Nhưng trong nhai đang, ngáy xám Kiều gần rồi cô miệng lông lại lòng con cỏ khoé bước ngứa từng liếm rồi đến." đấy mẹ, ơi đi Mẹ đâu? nữa ăn không trước thúc nhiều động nên thịt hổ hành cự thịt sống nhanh cô không như, dùng đợi mẹ kháng Nghệ chóng Kiều ăn giục, đã lần sống còn. ngậm mới lộ, bèn đặt móng nhớ chính Một cho lúc chóng nhanh heo rừng bộ để lông bên mềm trên hiệu rồi, phần màu tới sắc cô gáy mẹ heo sẫm dùng rừng cùng con bén thịt sau vuốt chuyện trong ra đó cô ra ở nâu, hổ cạnh sau bên ăn non mông rạch cuối. sợ của đi côn hổ loại cô bước nỗi bay đó thấy nhìn lúc đến mới lại thì con, trùng liếc từng lui tâm trước không hổ, sợ trong mình đây thấy chưa, thấy chột Cô dạ mẹ hãi trùng mình, an thấy hiện ra phát chờ nó hãi gần vài kia cho thối mẹ côn. lên tới mò xuyên đều Trước đi Kiều nên gái quanh xung là tò vốn, đây từng Nghệ nhìn thị chưa trên thành cô, vậy chỉ ngó cô đường một khi núi. đầu đó đang cách, một xa Nghệ không kêu Kiều rồi tiếng thân quay tủi ngốc nhìn mẹ ngây hổ đứng. cục nhìn vừa uống lên cạnh rồi chợt thu một ở đủ Kiều hổ mẹ xuống vừa liếm, nấc mặt ăn, Nghệ tàn xổm, móng dọn liếm no ngồi cái bên vuốt. nhanh chạy tốc độ cực với nữa mà trốn ăn cỏ không thèm Nó.
Kiều Nghệ thấy thế cũng vội vàng đi theo sau.
Chẳng mấy chốc, Kiều Nghệ đã nghe thấy tiếng nước chảy xiết, sau khi bọn họ lướt qua một bụi cây cao tới đầu gối, trước mắt sáng ngời.
Cách đó không xa có một dòng suối, dưới ánh mặt trời lấp lánh, bên bờ còn có một con hươu cái đang cúi đầu uống nước, nghe thấy tiếng động, con hươu cái sợ hãi, hai chân mảnh khảnh vụt chạy, nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt của Kiều Nghệ.
Hổ mẹ đã ăn no nên không có ý định săn bắn mà chỉ nhìn lướt qua con hươu cái đã chạy xa rồi từ từ đi vào dòng suối, hai chân chạm xuống đáy nước, cái đầu tròn và lớn đặt trên bờ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào hổ con không theo kịp.
