Chương 20
Kiều Nghệ lấy lại tinh thần, à há, cô nhớ ra rồi, mặc dù hổ cùng họ với mèo nhưng vẫn có điểm khác với mèo, mèo không thích nước nhưng hổ thì có!
Vậy nên hổ mẹ mang mình đến đây để ngâm nước!
Kiều Nghệ có chút vui sướng, trong khoảng thời gian này ngoại trừ uống nước ra thì cô chưa từng chạm vào nước lần nào, vốn là một người thích tắm rửa, cô đã nhẫn nại rất lâu, đến bây giờ lại có một dòng suối bày ra trước mặt mình như vậy thử hỏi lúc này không tắm còn phải đợi đến khi nào?
Cô reo hò nhảy múa gầm nhẹ một tiếng rồi tung ta tung tăng chạy vào dòng suối.
Bộ lông dày bị nước thấm ướt nhẹp, Kiều Nghệ xấu xa bò trở lại bờ rồi lắc người ở bên cạnh hổ mẹ khiến những giọt nước bắn tung tóe lên mặt nó." cúi Hổ qua cọ, đầu Kiều mẹ cọ người Nghệ đi vào. rồi dụng ý đầu ngôn đứng sử bảo mình vụng, lắc vội vàng lên của lồng cơ bảo cái kích năng băng dùng vệ Cô thể cái về ngữ hệ dị hổ mẹ công lắc. thục mấy của năng dị, càng thêm ngày cô đã tiếp Suốt liên thuần.. gợn biểu mắt sóng nhìn yên non diễn lam, lặng không Hổ mẹ bình đôi nhạt màu hổ con chút tĩnh. vang một lên "tiếng" nhũ rơi, ầm xuống Rồi đất băng."Rống?
Lần hai thứ. điên chạy hiển hổ cuồng cô lười lại gầm ứng gừ mẹ nhiên với Kiều Nghệ cũng kêu thèm, mở to mắt mí chẳng là tới phản nhưng. bỗng mét của hổ Nghệ mới vài sau sáng khi phía phóng đến năng cách, dị rồi hai lui Đôi ra mẹ mắt cô bước về mình ngời gần Kiều.
Hổ mẹ: ". được cảm được nào, Nghệ thứ sáu cái cứ trong vệ lồng vỡ lúc giây băng đổ năm bảo của vụn sau lanh cũng đồng, thời lúc tan, nhũ cô thứ lần bất cái, giác nhũ nghe tiếng thể hình sụp nháy lồng vô mình này, một băng đầu lảnh tới đánh Đến bị Kiều trong đâm có mắt..."Grừ.
Lần thứ ba. bên Nghệ căng chăm ở thẳng chú lồng che Kiều nhìn trong.... hổ về đầu rồi nhìn vài giữa Hổ chế băng không giây công trung nhũ con khống, đứa lại trôi nổi sau về khựng biến mẹ mình con nghiêng đó phía phía tấn mất. những sau che cô được bằng chỉ nhanh Nhũ, hình đó thể gợn cảm vô trúng sóng trên đang, ảnh độ nhũ, tốc băng vệ giác dường đâm đã tàn bảo được lồng màn bắt, như tới rất có có chiếc đâm ngay thể tản mắt với ra bề thường băng mặt." sự vẫn nhưng thể dai sẽ sớm không thật mừng đùa trò chung vui được, vì Quả thù nhiên thành hổ quá của trả công muộn đến quy mẹ.
Nghệ tiếng thấy "hề" đất bụp không xuống ngã một Kiều đau nhưng.
Hôm năng, về cái nắng phơi đang lồng thử cường phía sổ của Kiều trong biếng bèn cửa nhìn đột mẹ thời lúc lười dưới nằm luyện Nghệ hổ nay độ nhất nhiên muốn dị tập. đấy đến Mặt mông chiếu trời rồi!
* năng đều Nghệ thích luyện đêm sáng Từ, khi Kiều ngày tập dị cả kích cô nào cũng....
Kiều Nghệ: "." không này dùm đứa nữa có Tôi ném, nó ai muốn đi con tôi." ơi dậy, đi Mẹ!
(;¬hổ¬) mẹ thì trong vui chìm để trong Kiều, nước mặt đùa không bắn dai trò lúc _, lên lắc còn bị đầy lên đắm cô nơi ý thấy Nghệ mình đã đã mẹ thích nhảy khắp vẻ, Kiều hổ đứng vui của Nghệ sự nhót.. năm Lần thứ. tiếp thế bèn mẹ ra Hổ băng tục nhũ phóng thấy.
Tỉnh đi dậy! hổ của sữa hàm, người lên hổ đảo nhỏ tròn người suy nó nghĩ hai cô bỏ, lưng mẹ dán không tai vòng cả lên, cắn mẹ cái răng trèo Cô mắt một từ rồi đều. mẹ xuống náo nó loạn hai bực ánh tai non Hổ trên bị, đến nhóc mức nhàng mất dậy nhẫn hết nhẹ con ngồi ngồi mặt run, con sau lưng trên xổm rẩy, rồi kiên cả đó buồn cô đất hất mắt nhìn. nhớ lại suốt thể nhiêu trước khi mình hơi đuôi được băng, từ lắc hiệu hổ ra mặt cái hiện Nghệ lần Kiều ra rõ không chợt Kiều trong lắc, bao bỏ có lên Nghệ tỏa đến mình nhũ rồi thấy cô lạnh đã mẹ... đúng là, như vậy luôn Chuẩn!"Grừ..." Mẹ ơi, con không sao đâu!
