Chương 23
Kiều Nghệ nhổ lông thỏ trong miệng ra, đau lòng dùng móng vuốt xoa xoa khuôn mặt bị thỏ đạp đau của mình.
Hổ mẹ tận mắt nhìn thấy hổ con bị thỏ đạp mạnh một cước, mặc dù có chút đau lòng nhưng nó biết đây là cửa ải mà khi hổ con lớn lên nhất định phải trải qua, nó không thể bảo vệ hổ con ở sau lưng mãi được.
Kiều Nghệ đợi một hồi lâu mãi không thấy hổ mẹ tới an ủi mình, đôi mắt màu lam nhạt như lưu ly phủ một tầng nước lóng lánh, ấm ức trông về phía hổ mẹ.
Hổ mẹ đứng tại chỗ, thờ ơ.
Kiều Nghệ càng thêm tủi thân. mẹ sao tấc được gần mồi, có trong buông Con tha thể gang hổ?! nhọn răng nanh há buốt mẽ, lóe lạnh con nhanh, Hổ cắn miệng công vào bén to vòm tấn họng, cổ mạnh mà lên xác mẹ sáng chóng ánh trắng chuẩn thỏ. ánh nho chú nhìn Nghệ nghiêm quắc vào Cơ chỉnh, thể hổ chăm của ngồi Kiều sáng mẹ nhỏ mắt. lại thỏ mẹ dùng lại, hành cô chợt ngăn không lại Kiều Nghệ cản động ngờ hổ đè tới lưng vuốt của tĩnh, móng cô định bình gần đang. sắp mẹ Nghệ theo đến trắng hổ gần, bản thở căng mức năng Kiều tới Khi thỏ nín thẳng.. hơn, nhiều con còn luyện, nhỏ rồi Aiz huấn hổ được là.."Hu hu.. hổ dạy học một thực cho biểu của cô diễn đã sự Màn mẹ bài. sao thấy hổ không con lại Kiều ở lại đâu xuất một sau làm sẽ bao thỏ lâu mẹ mà, Nghệ biết Cũng nhìn không biết thỏ hiện." đất nó, một mất con mù sẽ nếu thật mắt, con hu hổ Mẹ đạp nào đạp may nó mặt là lên, con vừa, cũng chỗ không rồi con ơi thành không cứ đáng ghét không lại đạp hu đạp thỏ vào!" vừa vừa, đau kêu đi Nghệ ~ Kiều ơi đi quá Mẹ con qua. mắt sáng Kiều nhiên Nghệ đột Hai lên. mẹ mình mới cho, thân làm xem được phải đang cô ra Cô mẫu cho hổ, dạy định kỹ hiểu lấy giảng rồi! hổ bước hiểm không bèn hoang quay thỏ gì có đó nhẹ phía nó mẹ đầu lắc đầu, cô cô nhìn chỉ rõ bước đang ý nhàng thấy trắng, lướt nguy mẹ với mắt gần biết từng, không đến buông mang nó đi con hổ từng sau ánh bước qua Cô chân về ra. cần họng ra bình một chỉ, có cắn trắng rằng nát tiếng hình không miệng là thỏ mới nữa hai hổ còn có đã khi cổ thể, dùng phần thể thường nhỏ nó nó thỏ đến sức mẹ buông, động chắc nào lực Con.! gần ra cỏ phát Tư ngát không bất nhiều đi của thổi gió, bước thế cũng nó tới, Kiều xanh hiện lén đánh thơm mải, thỏ hổ kể chỉ hay mẹ thục hơn từng, không mẹ có hổ trắng thành Nghệ ăn.. tham đang suy Hổ rõ săn gặp nghĩ tục đưa tiếp lại theo mẹ vẫn heo, nên an họ cố liếm đi lại ăn kia nhớ xong mình thỏ hổ Kiều chẳng rừng tìm cô, mẹ Kiều theo mẹ rồi hổ rừng gắng gà Nghệ miệng sát mang còn trên qua cô và Nghệ đi đường khiến liếm ủi ém đã bọn.
Hổ ý bèn đạp con được của đầu liếm mẹ thỏ chỗ tứ bị cúi hiểu nhóc cô."Chít!
Kiều ngẩng mặt để đứng trước mặt mình, đầu Nghệ nó rõ vững lên hổ mẹ nhìn." kêu muốn giậm hổ cách mẹ còn mẹ thảm kinh hiện nó chân cả trắng ra, hổ tiếng mét phát khi một Thỏ lên, chạy thiết nửa chỉ.
Nhưng rửa được này chắc trọng, chuyện thù trọng không chắn quan cô sẽ quan mối là!"Hu. quá con Kiều tròn ngươi bộ Nghệ trình, chứng kiến toàn tròn chặt co lại. rồi Con con mặt thỏ thỏ, cô cũng màu một biết này không vừa đạp phải có không cùng lên hay trắng trắng.
Thì ra cô không chỉ cần phải đánh lén mà còn phải biết cắn cổ họng con mồi trước tiên, không để cho chúng có cơ hội chạy thoát!
Kiều Nghệ đăm chiêu gật đầu.
Được lắm, cô đã học được rồi!
Một tiếng kêu thảm thiết vang lên, Kiều Nghệ cắn chặt vào cổ họng con thỏ trắng, đôi mắt màu lam nhạt đã trút bỏ sự ngây thơ mờ mịt thường ngày mà xẹt qua một tia tàn ác nhanh như chớp.
