Chương 24
Việc hổ mẹ tự lấy bản thân mình làm ví dụ giảng dạy đã giúp Kiều Nghệ học được cách săn bắt con mồi, cô thử tự mình săn bắt vài lần, ba lần trước vì chưa nắm chắc được góc độ cắn nên đã để thỏ trốn thoát.
Đến bây giờ là lần thứ tư, cuối cùng cô đã tìm được góc độ chính xác, cắn trúng cổ họng của thỏ trắng.
Hàm răng sữa nhỏ của cô không bén nhọn như của hổ mẹ nên không thể dễ dàng cắn nát cổ họng thỏ trắng như nó vậy nên đành phải dùng hết sức lực toàn thân cắn vào cổ họng thỏ trắng.
Kiều Nghệ có thể cảm nhận được hàm răng sữa của mình đâm xuyên qua bộ lông mềm mại của thỏ xuyên vào da, dòng máu nóng ấm thẩm ra rơi vào trong miệng cô, cô cắn chặt hàm răng, nhẫn nại chịu đựng."Chít. mau ăn Mẹ đi!. kinh phóng vo hơi ngạc ngươi đại cô Kiều, Nghệ tròn của Con.. tiếng im con giụa, lặng giãy Hơn gì còn thỏ trắng hoàn hơi, mười sau không phút toàn nữa.." trắng giãy mệnh thỏ thỏ, cô sinh trong Kiều được trôi miệng cảm lực giác trôi Nghệ qua càng, đang của gian Theo dụa dần càng của đi trắng thời nhẹ ngày dần.. cô cho một thỏ lại để sao Mẹ đang thịt nửa?
Ơ kìa? với quả đầu hài tiên hết thành sau hưởng cọ hình mẹ đó mình săn mới thụ lần Kiều hổ Nghệ trước con của mồi hổ cọ. mắt trong sướng ngửa Kiều vui tản sao nhìn sáng nói ngập tràn, Ánh ra mẹ đầu như Nghệ sự hổ lên lời.. của điểm, Kiều như xanh thịt được da tự thịt Kiều sống xám vài cô vẻ có mấy con he mình không xuyết tác cỏ xong vui rất cũng này phải, còn tuyết đen ~ thì cỏ thấy lại Nghệ ăn Ai trắng còn bộ bắt săn thơm biết Nghệ do theo động, lông không bãi cảm he lộn của he lăn thỏ nửa vụn trên một mà ăn dính sọc thỏ vào hay cô. vài yêu phản Nghệ ngây ứng, trên Kiều cô tai vẻ, lại đôi đáng giây đầu đến khi vui tròn ngốc rung lên."Grừ."Grừ.!."grừ Grừ. tiên trán mẹ con sau cúi vầng nhẹ, cũng bắt của mắt mồi được săn con, ánh non được mong chạm đầu Hổ ăn vào con, bắt dưới con đầu mà đầu cảm nó nhàng non hổ đó nhận chờ. đứng người dậy Kiều Nghệ vào, cỏ hết lắc, tức non lông ra bị lập lắc vẩy dính ngoài.! đầu đẩy thỏ trắng trắng mặt, về trong hổ cúi đẩy hổ mẹ trước đứng Cô con buông miệng ra mẹ rồi phía thỏ.
Chít." ơi Mẹ! hổ cảm gầm thấy bảo non giờ chơi mẹ lên một, hồi con tiếng đùa về đến nhìn đã lên đứng mau phải ý nhẹ, lặng Hổ một lẳng con nhàng mới." biết Mẹ, mà tốt ơi là nhất con mẹ! con đáp Dường hổ mẹ như nghi thỏ Nghệ của mà đẩy lại đẩy trắng Kiều lần thứ hai hoặc.... khi mà cô cỏ trên được bãi ngời từ trắng như không, phía vàng thì lảo toàn cảm miệng hai, ra lỏng thả hổ thỏ vậy họng về quá Nghệ cổ vội bộ mẹ giác Kiều cắn sáng cứ, nhớ phải đảo chạy dậy mắt Sau bò trình.. của còn để tiên qua đầu động cô tháng yêu, dạy Hổ bắt vật hai cách đã cô trong quyết, mẹ hổ sóc đã thân cô vậy chăm vì mình đã mẹ ăn săn định vậy!"Grừ. được với tiên tư con săn cách Đây mà là đó con mồi hổ là đầu!." đó, Mẹ con mồi cho con này mẹ!."luôn vui vui là quá ơi Con á mẹ xá! đủ con lại chẳng ăn nó con đẩy này nửa vẫn mặt không qua đến nửa kẽ để hổ thỏ miệng, trắng Mặc dù trước răng một nó, rất chỉ non ăn nhét mẹ còn nó ngon nhưng. để mẹ, thỏ cho cô con nhiên phần đang một nửa lại Quả hổ rồi!"Grừ?" Mẹ ơi, chúng ta phải về rồi sao?
Hổ mẹ không hề đáp lại mà ngước mắt nhìn chung quanh, cuối cùng chọn một phương hướng rồi từ từ đi về phía đó.
Kiều Nghệ bước nhanh đuổi theo nó, mơ hồ nhận ra phương hướng này trái ngược với đường trở về khu biệt thự, trong đầu cô chợt lóe lên một suy nghĩ, nhớ tới hôm nay hổ mẹ vẫn chưa được có gì vào bụng, một nửa thịt thỏ kia còn chẳng đủ để nó nhét kẽ răng, vậy chắc bây giờ hổ mẹ đang định đi săn bắt động vật cỡ lớn chứ gì!
