Chương 27
Kiều Nghệ nhìn chằm chằm con mồi bị đóng băng, không hề phát hiện ra hổ mẹ đang nhìn bóng đêm nặng nề bên ngoài cửa sổ, sâu trong đôi mắt nó ẩn chứa một nét sầu lo.
Bóng đêm sâu thẳm, màn đêm đen kịt không sao không trăng giống như bị một thau mực đặc quánh vẩy lên.
Bỗng nhiên, một tia chớp dữ tợn màu xanh tím dữ tợn lóe lên, ngay sau đó màn đêm đen kịt liên tiếp hiện lên từng tia chớp màu lam tím, khung cảnh rùng rợn kia tựa như muốn xé nát cả bầu trời.
Cùng với tia chớp còn có tiếng sấm nổ vang trời, đinh tai nhức óc.
Tiếng sấm ầm ầm đánh thức những người vốn đã không được yên giấc từ khi tận thế bắt đầu đến nay, bọn họ lo sợ bất an nhìn tia chớp dữ tợn lóe lên trên màn đêm đen kịt, thầm nghĩ không biết có phải ngày hôm nay sẽ lại có gì thay đổi hay không."Grừ."rào Rào. ngược như cả động ra người hưng khàn mọi trời cảm mà trạng trái dường tiếng khàn chuyên ngẩng hoạt, vào tất bầu lên phát chúng lại zombie môn ban có đêm thét đó đầu Đám, với nó gào nhìn điều gì thấy tâm phấn. của thế đánh quỹ như vừa cô tạm chỉ cứ thế vào không mất Cuộc tính, đạo bờ mới sống đi muốn mạng ở đâu tận. vậy đến lớn vang như có Nếu này được thể không sao tiếng!.. lên nhíu đứng định khẽ, mẹ mày Hổ. tia biệt cảm Nghệ sấm đánh vào nhà Kiều kia rồi có như thự thấy nóc dường đã lẽ! là đứa phải cưng con sao Chẳng con không của mẹ lẽ? lắm nguy Bên hiểm ngoài! thật sét được, sợ Thôi sấm rồi đáng. phòng tròn đánh tung màng hổ năng sáng hổ cô hoảng mơ ngẩng của lên một Nghệ Kiều, mẹ Tiếng mạnh theo khiến nhìn lông mẹ tiếng đánh giây thức ngủ cạnh cũng, dựng ấy sự nổ đôi hổ phía vang vào vào, còn bên mắt đang một nóc rúc dưới thức tia, một trên nhà, sau vẫn lóe nổ mẽ sấm kinh trịa mẹ khi bị sấm cô lúc bản chân, bộ đầu trong chợt say đứng lên chui." sổ từ ra lát, chốc xuống vào Chỉ cơn, cửa đất mưa mở nhà trong nồng hơi nặc bay trút lớn sau...?" đừng nhúc, nhích đừng ơi, Mẹ nhích nhúc!
Nghệ bóng thấy giây lại đang men ngã nhúc cô mẹ thả lỏng gạch lỏng đúng cũng thả thì Nghệ nhích lên biết không loáng vuốt hổ huỵch móng Kiều mình, Kiều của lại dần vào, chặt mẹ thể cơ xuống căng phút của không nhưng hổ đứng. mắt nhìn cũng suy định lắng hổ qua không chằm hổ sổ cái đang chỉ mẹ nghĩ trầm gì, may biết mà đó Cũng có chằm ý không cửa đi.?
Kiều ngừng đang đánh tia kia, dội sẽ sấm nào lo tung xem sợ người sấm mình sổ ngoài tới dám, Tiếng tia không gần nhìn cửa xuống nổ sấm Nghệ không thế nhà nóc vang như bên trên. ngày cửa ngoài vạng non nhìn chẽ hiểm vuốt mẹ cảm siết càng giác trước, ôm sáng càng nồng lấy từ chạng đậm nguy mắt con lúc, chặt móng hiện có ra ngực hổ xuất hai sổ ở Hổ ngời chặt thần. non đang liếm cảm bèn trên cô trán hành lông lo giác động cúi liếm bộ dùng an được xộn đầu lộn mẹ như cô, lắng hơi Dường hổ ủi con. cản vuốt hổ chân bám có ra Nghệ đứng bèn ý mẹ đầu động, mẹ phát vàng sức Kiều một hổ dùng xuống của khi hiện ngăn của lập tiếng thả vội kêu tức cô của nhằm định trước đè, thong lên vào đồng nó cúi hành thời Móng.
Nghệ Kiều: ? nó cho chạy hổ thời chân cửa Đồng mẹ không của đến, cũng kia trước sổ chặt vào chỗ cô bên bám.
Tại sao mẹ lại đối xử với con một cách tàn nhẫn như vậy?
Hổ mẹ không biết trong lòng Kiều Nghệ đang suy nghĩ gì, nó bước nhanh đến bên cửa sổ, dưới ánh mắt hơi khiếp sợ của Kiều Nghệ, nó bò lên sau đó vươn móng vuốt núc ních thịt được phủ đầy da lông thật dày ra, linh hoạt đóng cửa sổ lại.
Chỉ nghe thấy một tiếng "lạch cạch" vang lên, cửa sổ đóng lại, cũng ngăn cản hơi đất từ bên ngoài.
Hổ mẹ hài lòng lắc lắc đuôi, lúc này mới từ tốn đi bộ trở về bên cạnh con non, có lẽ là vì để trấn an tâm tình của hổ con mà nó kéo cô đến trước mặt mình sau đó liếm cả người cô một lần.
