Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Chị Đây Xuyên Thành Hổ Con Nuôi Boss Phản Diện

Chương 38:




Chương 38

Hổ trắng lớn không để ý tới tiếng gào thét phía sau, tứ chi cường tráng của nó liên tục phát lực, hạ quyết tâm muốn chạy ra khỏi ngọn núi này, tốt nhất là có thể cách xa hang động nơi hổ con đang cư trú.

Nó làm như vậy không phải là không có lý do, từ sau khi quái vật hai chân có mùi hương khó chịu xuất hiện, nó phát hiện ra mình đã thức tỉnh dị năng, đồng thời chỉ số thông minh còn tăng vọt với lúc ban đầu.

Lúc trước nó chẳng thể hiểu nổi suy nghĩ của đám quái vật hai chân chỉ biết chăn nuôi mình và đồng loại nhưng hiện giờ đã có thể hiểu được phần nào, nó không còn là một con dã thú chỉ biết săn bắn nữa, cho nên khi ý thức được con quái vật hai chân đang đuổi theo mình phía sau còn mạnh hơn mấy con mà mình đã từng gặp, nó khó có thể cam đoan sẽ bảo vệ con non được an toàn, vậy nên đã đưa ra quyết định muốn dẫn dắt con quái vật hai chân này đi trước.

Nó chỉ có một đứa con mà thôi, không thể để cho hổ con gặp chuyện không may được.

Hổ mẹ nghĩ đến ngày mà quái vật hai chân xuất hiện, khi đó sắc trời âm trầm, mùi tanh hôi tràn ngập trong không khí, chúng nó hưng phấn cắn xé các con vật trong sở thú, ngay cả đồng loại của hổ mẹ, thậm chí là cha của hổ con cũng đã chết dưới cái miệng của những con quái vật hai chân này chỉ vì bảo vệ nó đang mang thai, đôi mắt hổ lạnh lùng của hổ trắng lớn hiện lên một tia máu đỏ tươi. cách giờ đầu biết đang hiện ngọn bao đã nó, nó ban chúng lâu chạy trốn được kia rất không Cũng núi xa... không trôi nó thể hổ, lực cơ lớn còn qua nhìn càng thời chút của rất đôi gian dị, trong hơn chung phấn chậm vẫn nhanh lại dị nhưng động phần độ hưng ngày, zombie quả tác Theo vẫn lớn thực có hao mạnh vài thấy hổ hệ thể năng đã, rất tòng trắng trắng được tốc tuy băng nó bất nhưng năng tiêu càng rằng ngừng tâm." nhanh thêm hưng nó do hổ hổ, nhào Zombie tránh về cực nhũ phấn trắng hiện băng lớn càng thoát phía tốc được phóng, giúp biểu độ tới thẳng lớn trắng... phía ngửa sau mà nó hổ một sang phần nhận nhào Con vài tiếng khàn gang như zombie như khác hổ tới gào nữa bên, lần ra trong đến nó mà trắng, ra đã né lớn sắp người kiên được tốc cũng độ tránh, trắng dường khàn trời phát mạnh không nữa nhanh thét lên tấc mặt lớn nhẫn, còn nhảy lại hơn khi. bên hướng không có phương quả công chỉ ra quái vấn của, tránh khứu lần được nhảy đòn chỉ lớn zombie nó, tàn ảnh chỉ tấn thành né nó trắng đề chân được tập nhẹ nó thông con trung công thể của, có thể cạnh phải cũng là nữa vật những kết chuyện, qua may này sang giác của Hổ bắt cần nhàng hai."rống Rống rống. thoát ngừng lớn hổ băng đều bị tránh đấu vào lao, nhiều lần tấn Một vuốt kịp một công hổ đá khiên móng chân ngăn trắng không khỏi không mọi zombie quái zombie đòn của này hai cản con nhau vật nhưng của. chắn tỏa nhũ, ra ra đây băng vừa tiếng thét khí chạy thành lớn ở, ngừng gào trốn nữa hổ quanh dị còn thân không băng tiếp, hệ khiên vừa nó một phát trắng tràn Lúc băng không hóa ngập hổ này, lạnh ý phóng mình dùng định năng tục sát hơi.

Ầm.

Một tiếng nổ lớn vang trời, khiên băng được hổ trắng lớn ngưng tụ ra đã bị zombie dùng một quyền đánh nát, zombie nhếch miệng, để lộ hàm răng lạnh lẽo bén nhọn, giương nanh múa vuốt nhào về phía hổ trắng lớn.

Ánh mắt của hổ trắng lớn bình tĩnh, nhanh chóng nhìn thoáng qua phương hướng nào đó, đó là vị trí của hang động mà nó và hổ con ở lại, sau khi ngoảnh lại, nó đồng thời thu hồi chút dị năng hệ băng còn sót lại, cơ thể máu thịt dứt khoát liều chết với con zombie.

Không bao lâu sau, trên cơ thể của hổ trắng lớn có thêm vài vết thương, da lông trắng mịn bị sắc đỏ của máu xâm nhiễm.

Con zombie kia cũng không tốt hơn là bao, trên cơ thể thối rữa của nó bị móng vuốt sắc bén của hổ trắng cào ra vài vết thương sâu hoắm đến mức có thể nhìn thấy được xương, nghiêm trọng nhất phải kể đến vết thương ở cổ, nếu sâu hơn một chút thì có lẽ nó đã thân ơi ở lại đầu đi nhé rồi.

 


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.