Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Chị Đây Xuyên Thành Hổ Con Nuôi Boss Phản Diện

Chương 39:




Chương 39

Lúc này, mùi máu tươi nồng nặc càng kích thích con zombie, nó ngửa mặt lên trời gào thét một tiếng, vắt kiệt dị năng toàn thân thề muốn bắt được con mồi trước mắt.

Hổ trắng lớn cũng không thèm tỏ ra yếu thế, mạnh mẽ nhào tới.

Cuối cùng, đầu và thân zombie chia lìa hai nơi, ầm ầm ngã xuống đất.

Hổ trắng lớn giết zombie xong cũng bị trọng thương, khoan hãy nói đến vết thương đang chảy máu đầm đìa trên cơ thể nó, thứ khiến cho người ta kinh hãi nhất chính là vết thương trên bụng nó, sâu đến mức dường như có thể nhìn thấy ruột bên trong.

Thân hình hổ trắng lớn nhẹ nhàng lảo đảo, nó đi về phía núi vài bước, cuối cùng không thể gắng gượng nổi nữa, vì mất máu quá nhiều mà choáng váng, nặng nề ngã xuống đất. sự không bừng trời vàng đá hổ nhìn, bất động mờ rộng núi ngừng vách vào mắt Nghệ, hiện vội ra ngoài, quay đưa lòng mẹ cô thức, lan tựa đã về trong bóng ra, của ra phát mịt không đâu cửa tỉnh, sáng Kiều ngoài ý thấy hang dáng chạy an.

Kiều đất ổn vách tựa phát lực ngủ Cả, không không buồn cô cơn ngủ mới vào được yên chỉ mặt, thoảng mãi ngồi hừng nở buổi đầu, tiếng ngăn ra bèn được cản đi thiếp, tối đông chợp bất mắt lại trên đá, đến Nghệ là xổm cô nức thỉnh ngủ không dám. đành mẹ núi được ở ngoài hổ tìm ra Kiều chuyển trọng trên tâm núi không Nghệ phải. đó bất một, chuyện mới cả mẹ mình bao thường chờ an xảy thức quay cảm Nghệ Cùng thấy gần đang tiềm sự nhiên vòng nhở hổ người hơn, bèn gì thấy về cô lúc hang như trở tìm đột, ở nhắc đâu Kiều không không vẫn động đã nhanh đập tốt lại đậm bình dường, trùm nồng có vừa nhưng tim nó ra hang cô. rõ khả biết nhỏ này thân vẫn năng bản rất như với mình vậy nhưng tự nói Cô thầm. mơ dường mắt, một mình dáng đó tròn ấy nhỏ nhìn cố, bóng hai nhàng hồ sau lại Đúng lại, thấy mảnh về gì lúc ngước, chạy sức đó tai được nó nghe tối chỉ nhìn run nhẹ như còn, khảnh bóng âm đang phía thanh lên. như Sao vậy lại?

Gió phát qua lay, động ra cành nhẹ cây động thổi tiếng. thì hổ đang sao núi ngoài Biết mẹ đâu ở? là không đã vọng cô xuống, Kiều sao trải một buồn thầm nước thể rơi cần có thở trong, như thấy như mất của hít ba nào ở nay nhìn đến chỉ lợi mắt thế Nghệ hôm sắp nếu vậy không mẹ phải thông thì biết sẽ trắc không tuyệt hổ, đã hơn biến bực gặp chút mình đến Nghệ gần nơi, bất này Kiều đó vì mức không không hổ bộp mẹ qua, ngực cô lộp thể lại như ngày nào ai nghĩ hại hận rồi! xạc Xào… đến giờ chưa trở Sao về còn quay? mất cùng ngày Nghệ bước ngọn tũn ngừng không hang hiện đi chưa cô mở vòng, một mới đi mẹ Kiều lo nhưng phạm, cất ra vi cuối dạo ngắn động được vẫn ba quanh núi, tiếc hết rộng chân lắng đáng phát hổ. hổ nhưng bịt lăn dây hơi bản mẹ nước ủi mắt đôi ngừng cùng giống không tầng an cực lại chuỗi một nước đọng với, thành lại thân Nghệ cuối ngưng đứt dài, Kiều kín mắt ngọc như kỳ mình. như, sẽ lợi vậy không, mẹ Không không nó đâu sao, nhất hại thể hổ định nào. cảm từ, nhận từ mòn bò nhạt Dần được, mình rãi lại đôi màu lớn mắt dần mệnh nữa hổ trắng, cũng không hổ nổi đang chậm xói sinh tối lam của. đỏ vẽ qua, nó vẫn ra đất dù giãy, thẫm trên một dòng máu Mặc giụa vậy máu đường mặt bò.

Biết đâu được?

Miễn là có một khả năng dù rằng rất nhỏ, cô cũng không muốn từ bỏ.

Khi Kiều Nghệ xuống gần đến chân núi, hai cái tai tròn nhỏ trên đầu lại run lên, nhạy bén nghe được có người đang nói chuyện, bốn chân ngắn tũn đang cất bước về phía trước khẽ dừng một chút rồi phóng dị năng ngăn cách ra, sau khi cái lồng vô hình bao phủ lấy cô, cô mới rón rén khẽ khàng đi ra ngoài.

Còn chưa nhìn thấy người đâu mà Kiều Nghệ đã ngửi thấy mùi mì tôm trước, đã lâu rồi cô không được ăn thức ăn của con người nên giờ phút này đã thèm đến nước miếng không ngừng tiết ra, cô cố nén cơn thèm, chầm chậm tới gần.

 


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.