Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Chị Đây Xuyên Thành Hổ Con Nuôi Boss Phản Diện

Chương 40:




Chương 40

"Anh Đặng, chúng ta nên làm gì với thằng nhóc kia bây giờ?

Đã mấy ngày rồi mà cậu ta vẫn còn sốt mãi chưa hạ, bây giờ đã sốt đến mất đi ý thức, chẳng lẽ chúng ta thật sự sẽ dẫn cậu ta đến căn cứ Hoài Long sao?""Sở Đào, anh đang nói cái gì vậy?

Chúng ta không mang anh ấy đến căn cứ Hoài Long chẳng lẽ còn muốn ném anh ấy ở lại chỗ này ư?""Sao lại không được?. khuôn không trong tưởng biết đó cô tôi Đừng thằng mặt của coi nhóc!" chính hốc đội cùng oán Sở, ngũ lại cuối cũng há đầu Đào miệng, đứng mở ngậm nhìn thấy là giương lại Đặng, thì Diệc người người miệng mắt hận. ta không một tỉnh khi người biết sau có Ai lại cậu chứ còn bình con thường là. thế cô phía miệng sắc ánh cái mắt màu vừa ông, mọi gì cũng hàm Nhược tầm như Anh, Tương người ta mặt mong pha nào màu chuyện Ngô đủ chờ anh cứ bảng, Đặng màu Sắc có như chứa: "nói thấy, mắt về chuyển mở đàn?"Tôi mà tôi gì cái? vậy nguy, người cứ một đến gánh không căn biết khác sốt như tỉnh nữa nào Hoài cao, còn Long mang bất hiểm gì phải trên sẽ gặp nặng không theo một đường Hơn! cô người thân thèm dĩ bản liêm lại mình vô nữa lên vào, sỉ tỉnh hơn thì cô vẫn không thèm, nên để dù Đáng ta táo tiếc ta vốn có là đừng tự dâng người không hiến mắt! thể tới zombie vệ Nếu không, làn có nữa ta cậu được sóng chúng bảo ta ùa?" mắt Đào Nhược nói Diệc ánh né tránh ta tán, những gì anh thành Sở Đặng của kỳ trong Tương lòng cực Ngô. ta mình dụng ta chúng đâu một còn cậu sử hết thì cho cứ mà hưởng Nếu gì?""tâm, Tương cơ với, lương còn Ngô đấy cô tôi Nhược à Xời nói chuyện?"

Đào chuyện ông người nói giữa khó không, lặng im ở càng Sở càng bỗng ngồi ngày vốn nghe tiếng đàn nói lên nói. mình thể bảo là vệ tốt tự lắm Có rồi được đã! đến cậu Hoài giờ phải sóc sao còn chăm tới Long Bây khi cứ ta căn?. biết hiếm Cô có không hiện lắm đang thuốc giờ khan?""Anh. thể có zombie khiến có ra cô ăn thể Lương cắn tâm mài lũ không hay?." cuối rõ lên nghe chung để xanh cả Đào đủ thấy cũng người nhưng ban trích nói ràng ông thốt Đào chỉ kia đã rất cùng hết cho nhất, câu phụ quanh nữ Người Sở nhỏ người Sở đàn kia tên mặt đầu thời."lương Đào, hay anh cuộc Sở hả rốt còn tâm không có? tận đã tình lập tận nghĩa rồi cậu ta Chưa vứt ngay tức bỏ là!"Sở nói, rồi nữa, đủ Đào đừng.

Tôi nói vậy có đúng không?" vậy lên nhiều lạnh, lãng phí phần của thuốc chúng Đào nay phần uống ba nhiêu có: "chỉ sốt thuốc nhóc này ta đã Thằng vốn sốt mà mười là Sở tăng bất, như bao bất thang mãn tỉnh hạ cao vẫn biết cười?. cậu khi ta cơn đã sốt cậu nhiêu bao Chúng chăm ngày kể từ lên sóc ta ta chứ? tâm này tính được lương bảo điều tận là, buổi mình mới của thế nhất thể ăn vệ là có mạng thịt người cái, thời gì quan Ở trọng?" cũng phản ta sự Nhược lý muốn lý bác nhưng sắc là Đào được cô nào thật khiến Sở những Tương có mắng cũng biết tìm, chửi bị không mặt do gã kém Ngô ngày nói càng gì.

Ngay từ đầu bọn họ tiếp nhận Thẩm Chi Hủ cũng là bởi vì thằng nhóc này không phải chỉ là một bình hoa di động, anh ra tay vừa tàn nhẫn vừa hung dữ, có thể gia tăng không ít sức chiến đấu cho đội ngũ.

Nhưng từ ba ngày trước, sau khi Thẩm Chi Hủ đổ bệnh, bọn họ mất đi sức chiến đấu thì cũng thôi, còn lãng phí nhiều thuốc men như vậy, hiện tại còn phải dốc lòng chăm sóc, không riêng gì Sở Đào bất mãn, những người khác trong đội ngũ cũng đã bắt đầu la ó.

Hơn nữa đúng như những gì Sở Đào nói, một khi nguy hiểm ập đến, bọn họ không có khả năng hy sinh bản thân mình để cứu một bệnh nhân bị sốt đến mức không còn ý thức, còn không bằng bây giờ dứt khoát một chút, bỏ lại cậu ta ở đây luôn."Tương Nhược, tôi cảm thấy Sở Đào nói cũng khá có lý."

 


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.