Chương 42
Kiều Nghệ đưa mắt nhìn theo hai chiếc xe, mãi đến khi không nhìn thấy nữa, cô mới thu hồi dị năng, chầm chậm đi về phía người đàn ông đang bất tỉnh nhân sự.
Cô càng bước đến gần lại càng có thể cảm nhận được người đàn ông này đẹp trai kinh động lòng người đến cỡ nào, hơn nữa anh còn đang đổ bệnh, lại tăng thêm vài phần cảm giác yếu ớt.
Kiều Nghệ đứng trước mặt người đàn ông, chợt vươn móng vuốt ra, miếng đệm thịt mềm mại chạm vào trán anh.
Ái da.. mềm cô Ai bảo lòng hả?"Lạnh.. cảm lại hiểu liên nhìn thức tình tương đàn mất không trong chút khỏi đang, Kiều một ông ý lòng không bệnh đồng nổi đi đồng Nghệ giác sao người lên.
(;¬khỏi¬) không chuyện chóng mà, cô tay không nhanh nghĩ thoát này lúc của là đúng, giờ anh phải vòng tránh phải mới đúng để À suy bây _! hổ cách run tiếng tung bèn, dị hơi, nghe cơ Nghệ lấy nhỏ Kiều cái lồng vài ngợi, trên cái năng nghĩ hai vô suy động lung bên có đột phóng người hình cô không tròn một nghĩ, đầu ngăn thấy ở ra bao nhiên xe tai trong lên một chút. vào mèo nhưng khi trông thực là lông, lông của lông có đấy toàn thì như Hổ, sướng lông cứng tế cọ rất đâu chúng trên? lấy còn này vùi nhiên mặt ra ra người, lên đang không ông mơ lông cô anh cô đúng Kiều trên ngừng, chặt lại đàn ôm nhưng run thật tiếng phát bỗng cổ, lúc Nghệ giãy nói hồ vào bộ. con không mặt hơi đàn mặt đến Người ngực nhận hấp, trên đất nọ mét sức hổ đau cứ chú ở trong còn sâu lông, cảm một đớn mà anh vậy cổ vào con chôn nằm ôm chưa hổ bộ bé ông thụ cứ như được thân, ấm như ra dài nửa trong.! thả chịu, sau ông lỏng ngưng tay cũng, cô dần ngọ dần Cũng tục phải để khi nguậy không, người lực tiếp may đàn nữa của cô khó.. ლ("꒪đến꒪")rồi thở ôm đây nghẹt bị sắp này hổ д đây cô Con ლ!.. chết vùng dậy, ta Bớ người xác!
Cô thức lấy cô mặt ông chặt cô còn vùi kia lại, lực thì đàn không cọ vào thế càng cọ ôm vẫy vùng cổ vô, càng chỉ người mà..! mặt cả thấy Anh người nghĩ, tê không "Kiều liệt đau Nghệ thầm à"? mức cháy đến lông cả Nóng! giãy bị cao hổ Kiều ý ngờ mạng thức đi liều hoàn sốt, ứng dữ mức ai lực của đầu nữa sức có giụa người lớn còn là đến chính toàn tiên lại như mất Phản Nghệ. với Cứu!" không không ấm cựa ôm ông không lấy chút đàn thừa mềm, tác nữa động giãy mới Kiều thấy người để sưởi tùy mình nên thể thì dừng, ý lại giụa có quậy Nghệ vậy lòng cô nhận nghe. mọi nông nhìn tại chuyện lại, này trời nỗi lặng ra sao Nghệ không biết im Kiều?""Lạnh quá. ngu sốt nhỉ không đến không biết người có như này Sốt cao thế? bọn đội họ vứt hổ đồng, tìm đáng không cũng thương được kẻ cho, những người bỏ là mẹ Cô tại đều bị nên hiện này.
Kiều Nghệ: !
Kiều móng chóng lại ý không ôm cao trong hai, đàn thật đầu đàn đã siết lắc hổ đột cô vuốt bị xù người thì trán thức mới mất Nghệ ngực con hồi Nghệ Kiều vươn vào vuốt, đậy nhiên của rồi rời có ông móng sốt khỏi tay, lúc lông đến hết thu ông xù vừa người chú chút vừa trong động đang đang phòng nhanh vừa chặt kia người nào nhưng.
Không bao lâu sau, một chiếc xe bọc thép chậm rãi tiến vào tầm nhìn của Kiều Nghệ, vốn tưởng rằng chiếc xe bọc thép này sẽ đi vượt qua bọn họ, hướng về phía đám người Đặng Diệc đã rời đi lúc trước.
Nhưng lại không ngờ, đến khi chỉ còn cách bọn Kiều Nghệ tầm bốn, năm mét, chiếc xe bọc thép dừng lại.
Kiều Nghệ cho rằng bọn họ đã phát hiện ra cái gì đó, cái đuôi của cô dựng thẳng, con ngươi co lại thành một chấm nhỏ, cảnh giác nhìn chằm chằm vào xe bọc thép.
Chỉ chốc lát sau, một người đàn ông cao gầy mặc áo gió màu đen bước xuống từ ghế lái phụ của xe bọc thép, ngũ quan người này đoan chính, trên sống mũi còn đeo một cặp kính viền bạc, trong tay cầm một thứ thiết bị mà Kiều Nghệ không biết tên di chuyển qua lại trái phải không biết đang tìm cái gì.
