Chương 44
Trong đầu cô không ngừng quẩn quanh những gì Lương Tuấn Vỹ vừa nói, đã đoán được ngày đó cô và hổ mẹ gặp phải zombie tốc độ cấp 4 mà hai người này muốn tìm kiếm.
Lại nghĩ đến khu biệt thự thành phố Lang mà anh ta nói, trong lòng tự biết bất kể là ở khu biệt thự hay là ở trong hang động, con zombie tốc độ cấp 4 kia sớm muộn gì cũng sẽ tìm được bọn họ.
Mẹ ơi, mẹ tuyệt đối không thể xảy ra chuyện gì đâu đó...┗|`biết′|┛ mà còn yếu nữa hàm grừ có hu gãy không trẻ, sao grừ bé nặng cô O này hu thế, ớt sữa, hu răng của không luôn nhỏ voi như măng Nhìn. hổ trăng trôi, màu nhỏ giãy xám nhỏ về không lỏng nhào trắng chặt vài qua, răng phía hồ chờ hổ thì một phút, con xám cổ đồng ánh một lực, giụa Dưới lấy cắn mới dần họng nó trắng hàm thỏ thả thỏ dần răng nữa con. áo chịu, sát người quần anh rất Rất có, thể được tốt dày trên ma. thở đàn im giá Nghệ lượt, từ lặng đánh dài ông dưới xuống Kiều trên một người. chó khi người đời này trong cô không rồi gì, không xuống Sau đất bùn trong nhúc ăn tiếc đó vẻ nằm bịch nhích mắt như, Nghệ hang Kiều kéo tràn luyến thành vào đầy còn ánh công ngã.
* rừng mông đầu treo lên, trăng mờ lung khoác chiếu mờ cho đỉnh, núi yên Trăng tĩnh một mờ choàng ánh trên ảo bạc xuống áo màu tấm.
(╥﹏╥) về an thể vọng thiện hổ Hy của mẹ phù nể trời, trở cô làm việc gắng có bình cô hộ mặt ông cố! rời người xoay đi vậy Nghệ Kiều vội nghĩ như. sữa hu, không mức grừ giờ, mệt sẽ nhỏ thai quá mệt bé, cô của Mệt thế quá luôn hàm sau muốn nữa đi thề này mất hu, đầu như làm hu đau răng đến, này grừ, quá bao cô chuyện xá mấy. bao lực gian Nghệ người bất tỉnh hôn bao nhiêu mới, ai tận kéo phải hang cửa thời tốn Kiều đang sức biết động Không nhiêu đến mê được một. lực vòng tay Nghệ Nghệ hoàn hồi, đồng cũng giờ lấy cơ nữa anh nửa sau Khoảng cũng bần, cô nhiều toàn rất lỏng lúc nhiều không chừng thể mét của, anh có đàn sức quá còn trong lập dị này, thể Kiều cách lẻo ôm ra dùng phục bật không ông khỏi cần run người Kiều giãy năng, đã tức hơn hồ cũng một. mẹ còn rồi, hổ cứ thiện một như cho việc tòa tháp là, Thôi coi cứu hơn đức quên đi được xây đang bảy tích làm mạng cô người. mới Nghệ đi đã thời nữa gian chưa, không về đã cô mẹ Kiều việc hoãn nhìn xem về, trì ít phải được được ra trở cô hổ không mình ép. nhíu hai đầu vẻ Vòng theo năng, lên ông an bất lại mày chút tay rỗng, trống người đôi bản đàn toát anh. đi, nặng mất quá Nặng! đầu lại bước được quay chưa còn đi số phận về đã, nhận chấp mấy trở mà cô ngừng Nhưng chợt. sự đi, một Lúc đang thảm tĩnh thiết vỡ chim của yên kêu cánh núi say phá rừng ngủ khiến tiếng này chít bay phải vỗ tước chít. lại đang người tự không tự thể sống nào ở sờ một mẫu người diệt cho thánh phải hoang sờ vùng nhưng đó, bỏ sinh Cô được dã này cũng không mặc. ở lòng Nghệ mẹ Kiều yên trong cho cầu nguyện lặng hổ. xong áo cúi anh dùng đầu Kiều bèn núi lên cổ Nghệ, giá cắn đánh sức kéo. thể mắn nát, yếu của sữa hàm vẫn cắn họng cổ có cô răng thay nhỏ thỏ May.
Kiều Nghệ thở phào nhẹ nhõm, trong đệm thịt bật ra móng vuốt sắc bén, cắt bỏ lớp lông thỏ màu xám để lộ ra máu thịt bên trong, hưởng thụ bữa tối muộn hôm nay.
Cô vừa ăn vừa nghĩ đến người đàn ông còn đang nằm bất tỉnh trong hang động.
Ngoại trừ chiều nay anh động đậy ôm chặt lấy cô ra thì về sau, bất kể cô có cắn quần áo anh như thế nào, để lưng anh "gần gũi" với mặt đất như thế nào, đối phương cũng không vì đau đớn mà động đậy, thậm chí là tỉnh giấc.
Nếu không phải vì nhiệt độ trên cơ thể anh vẫn nóng đến kinh người, gương mặt cũng nổi lên vệt ửng hồng bất thường thì Kiều Nghệ thật sự cho rằng anh đã bị sốt đến mức không còn là người nữa rồi.
