Chương 48
"Chiếp chiếp…"
Theo tiếng chim hót líu lo trong rừng núi, Kiều Nghệ từ từ mở mắt, ngơ ngác chớp mắt mấy cái, theo thói quen muốn cọ cọ hổ trắng lớn bên cạnh.
Sau khi cọ vào khoảng không thì cô mới đột nhiên bừng tỉnh!
Ặc, cô quên mất, bây giờ mẹ cô còn chưa về nữa.
(ノдヽ) Sáng sớm mà Kiều Nghệ đã bắt đầu buồn bực, khóe mắt liếc nhìn người đàn ông cách đó không xa rồi lắc đầu. đi đỏ vì, đám ngầu zombie đáng đường đích zombie mình Trên này lũ, thang chết lang nghĩ thấy mẹ tách và rằng Kiều không mắt mới thì lên Nghệ hổ mục nhìn nên ra phải nhau. dị trong cẩn cơ một ổn xong Nghệ, xúc Kiều thể thận lại năng cảm chút định cảm nhận.
Dường con lắm hiểu gớm cô như ngươi lại nhỏ, ra gì điều ghê chậm thu rãi. đầu là Việc săn nhất khỏi Nghệ ra hang làm Kiều định khi tiên chính bắt núi. phóng dùng dị tấm nghĩ chúng của năng giải, Cô đâm chút mình không chắn vào ngợi. phần sát nát con gần thật, quan tiến lại kỹ bấy chút đầu đập bị Cô một của zombie.
Chẳng thật cứu rồi này người sự lẽ hết đường? có cô tinh không bên thở Thấy, vừa dài vừa vui trong mừng vọng hạch thất. trong được một giữa ngọt chua chữ Cảm, vị mày nhăn miệng Xuyên thành "nhận". chạp Kiều cuối hang một khỏi ông nghiêng núi Nghệ lâu, đàn cùng mới người nhìn đầu rời hồi chậm.
Trong đất đàn mặt nằm, ý động phục núi thức mát hang cử người ông, hồi râm ngửa trên. cấp chắn tấm chết zombie đâm thấp có thể cô kia lên lũ mở Còn! nhưng, nhỉ đỡ còn như nóng ngày hơn Ờm rồi một hôm vẫn qua hình chút?
凸(¬‿¬)凸 đụng thời hơn cao zombie chỉ mới trước mình thấp cấp tạm thể tính, hơn những cô mắt con đến chưa Nhưng mình cấp có. một xa mét chắn Chỉ zombie, đã Kiều bị vài nghe tiếng Nghệ ra đánh bật tấm của thấy rầm. đã hãn cô, phía kế choáng sức về Nghĩ Nghệ con thành, chi Kiều cảm lao được zombie của đây váng ngắn, đang hoạch công ngũn đến thấy hung như tiếp tứ vẫn. bị ra nó đầu đập yếu vậy vỡ của ớt Cái như cứ. mặt khó đang còn một hôn mình hơn anh, Kiều mê sắc có chí Thấy Nghệ thậm đập còn, vẫn bất thình xấu hôm thịch tỉnh coi, linh thấy cảm tim qua. là tấm, lại quên cô lực năng, chặn thể công tấn có ngự của là một mất cô ngăn rồi, chắn đúng dị năng max sao phòng đòn Đúng. ăn mâm hang tự núi nê, Sau khi trong người một trước no lại, ít uống cây dại cô ông ăn đi mình khi mang về tìm xôi đàn cho. cũng mấy áp của Sau càng ba cô mà cảm này cô dị tiêu hoạch thấy, ổn năng zombie đập không kế hao là rất lần. đệm móng Kiều chạm trán Nghệ, vuốt vào ra thịt mại ông mềm vươn đàn người. mông thương bằng zombie không đụng dập sau đất tiếc lần, thì lần đầu trước chạm lần tiếp bị, liên đập đất bị hai Con tiếp. đàn ra người phút Nghệ ăn Sau Kiều lao quả khi như một không, nào dại cho qua núi ông trễ xôi mâm giây khỏi đêm chậm. đàn lòng xuống đáy gần lại xúc ông cực xích, rãi đè Cô người hết chậm cảm tiêu. một con đảo lên xa chút, zombie cách sửng lảo sốt thấy không Kiều đang đứng Nghệ đó.
Giống có tên mũi và tấm địch như vung chặn nó thể thể kẻ lên có còn ngăn đánh khiên. toán về tính trung tập xong, thự lực tiếp xuôi, lao Nghệ biệt Kiều khu phía sức tục.
Rầm! phòng cô cũng đó thể nghĩa chỉ Nhưng là tấn mà thể có không công có thủ không điều! không mang, Kiều chút đã được một Nghệ khan Thấy nhịn vậy vẫn được nhưng kiến mở thức nôn.…
Ánh mắt lạnh như băng không có cảm xúc tìm kiếm một vòng trong hang không hề phát hiện bất kỳ vật sống nào, đáy mắt anh nhanh chóng lóe lên vẻ nghi hoặc.
Hai ngày trước ý thức trong cơ thể anh đã thức tỉnh, thật không ngờ sau khi anh hủy diệt thế giới bẩn thỉu không còn thuốc chữa kia, vừa mở mắt đã quay trở lại bảy năm trước.
Thẩm Chi Hủ không hiểu mình đã quay lại bằng cách nào, anh biết rõ ràng tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì nhưng lại bị cơ thể đau yếu liên lụy.
Anh chỉ có thể để mặc những người đồng đội đã không còn ấn tượng gì từ lâu cứ thế ném mình vào giữa rừng núi hoang vắng.
*Nam chính chính thức lên sàn
