Chương 49
Theo như quỹ đạo ban đầu, anh sẽ bị người mang về sở nghiên cứu, nhưng tất cả những chuyện này vẫn chưa xảy ra.
Thẩm Chi Hủ được hổ trắng nhỏ chưa từng xuất hiện trong trí nhớ kiếp trước cứu mạng.
Nhớ tới lúc mình mơ màng tỉnh lại vì cơn đau dưới lưng bị ma sát, nhìn thấy một con hổ trắng nhỏ dài chưa đầy nửa mét đang dùng hết sức bú sữa mẹ không biết muốn kéo mình đi đâu, là Thẩm Chi Hủ lại hiếm khi cảm thấy hơi buồn cười.
Thôi kệ, bị hổ trắng nhỏ mang về làm "lương thực dự trữ", còn đỡ hơn lại bị mang về sở nghiên cứu, nếm trải những cực hình vô nhân đạo kia một lần nữa.
Lúc ấy Thẩm Chi Hủ đã nghĩ thông, lập tức để mặc mình chìm vào bóng tối.
Kiều thự biệt có, ba lục đứng lọi Nghệ này hay lên xem lô không.
Nghệ thự hoàn thấy trong zombie Kiều vòng có, nhìn khu ra dáng biệt mẹ cũng, ngoài toàn không chỉ bóng zombie một hổ tìm. cả ho có thành cười người không bật vì nhưng tiếng mà sức muốn Anh hơi cười khan biến. và biệt hết thự chưa tìm khoáng lùng sử được những, có người bánh từng hạn quy ít Nghệ bích sục sống một dụng nước Kiều.
Chẳng lương mình nhỏ thực của hổ trữ lẽ định sao còn nuôi dự trắng?
Nghệ đầu trạng cố khác bản đến gắng, mình Kiều rối tâm quay chuyện thuyết loạn, nghĩ thân đè của phục xuống. mang băng nhịn đi môi hoang, Thẩm cũng được, dịu đôi phần Hủ vì không Chi lạnh mắt liếm mấy liếm như mà. bây đang đó là ấy là ở an hổ mẹ giờ, không nên việc một chắc có nhất toàn nơi Cho nào định gì bà. thực dự có ông Người: nào Không lương trữ Hóa là đàn ra √ * mình đó. đầu suy nếu kéo nhiệm cùng nghĩ nghiêng, trách phải đến thế một người Nghệ thì về lát Kiều đã mình chịu. quá anh thể Cơ còn yếu vẫn. dấu biệt người sự phải sống khu vài có con thự được hay có phát mà bộ không vết Không mới chỉ toàn một của biết khu là biệt thự có thự căn biệt này triển.
Chỉ được ba mang về, gì cần những lô vật tư lo có này không!
May số phòng lô trên, hên bừa ghế đen một căn mà ba cô vào nhìn chiếc đã một thấy màu. phải Cô có thể về hang thứ đây này núi nào mang thế làm những mới? ra rồi nghĩ Cô! chiến nạn mẹ thắng ngờ không chắc hệ tin 4 có chắc Cô hổ không hổ, mẹ gặp có năng bất xem băng cấp hay cấp zombie dị độ phải sẽ nghĩ tai tốc 3 chắn muốn. rất nhiên độ cũng giới ta dưng người đầu, đứng tự mà là săn của lại trong mồi nhanh không hổ Tốc thế loài mà nhé mẹ! ngọt khi hình đang tỉnh Sau, cho phát mình nữa lần anh ăn chua lại trắng như gì đó nhỏ chua ngọt hổ hiện. biệt khi Sau tìm, đầu bắt Kiều khu nghĩ ở kỹ kiếm Nghệ thự. không Vẫn có gì. ông biết Không đã nằm hang trong người núi chưa tỉnh là nữa đàn. mình tư ngồi lôi men đáy trên lòng, bắt nền lo đầu xổm ra nghĩ Cô được gạch nhìn mà sứ vật. đôi Kiều mắt ra đột lóe nhiên Nghệ màu, chớp ý nhạt tưởng chớp lam. xem béng, rồi quá lâu Chết đồ cô làm dở ra đựng lô thể mất có quên ba mới hổ để dùng. nề Thẩm Hủ giấc đã quá, nặng không giây vào dĩ chìm bất vài trụ Chi đắc lại ngủ được. mà 4, chỉ một có tốc thế tốc cấp độ Đúng zombie mấy độ, hơn là chút cao cái chứ thì nhanh siêu gì? ăn hay sẽ nếu đi dại không phải giờ gì hợp anh suốt anh Bây, tìm cũng xôi thứ cho là cho không mâm cô ăn đó ngày cách thích ta.
Kiều Nghệ cắn ba lô kéo xuống, vụng về dùng móng tay móc mở khóa kéo ra, lấy đồ trong ba lô ra, sau đó mới nhét đồ ăn đồ uống vào bên trong đó.
Làm xong tất cả, Kiều Nghệ cắn chặt vào túi của ba lô, răng sữa nhỏ dừng sức nâng ba lô lên nửa chừng.
Cũng may sức nặng của ba lô vẫn nhẹ nhàng hơn cân nặng của người đàn ông trưởng thành rất nhiều, cái này Kiều Nghệ "cân" được.
Cứ như vậy, Kiều Nghệ cắn ba lô, kéo lê nó quay về trên núi.
