Chương 52
Thẩm Chi Hủ không biết hổ trắng nhỏ đang nghĩ gì, nhưng anh có thể từ khuôn mặt hổ ngốc nghếch kia mà nhìn ra cô đang thay đổi đủ loại biểu cảm.
Động vật biến dị có nhiều biểu cảm như vậy sao?
Thẩm Chi Hủ không biết, nghĩ đến những động vật biến dị từng gặp ở viện nghiên cứu, không phải hung ác thì cũng là khát máu, chúng không thú vị bằng hổ trắng nhỏ trước mặt này chút nào, đặc biệt khi cô còn kéo anh về ổ, làm "nguồn lương thực dự trữ".
Không hiểu sao, Thẩm Chi Hủ lại muốn cười, nhưng lúc này cổ họng lại ngứa ngáy, anh không khỏi đưa tay lên môi, ho nhẹ vài cái.
Kiều Nghệ chớp chớp đôi mắt màu lam nhạt, nhớ tới kiếp trước cô đọc được trên mạng có một từ…" bánh thể quy Hổ không có trắng ăn nhỏ? đã tóc thể sự, không gáy thích lúc như đẹp đổi khiến này Người thay hiểm chợt trong ốm thức thấy quanh nhưng cảm, nhất nguy dường thời lòng giải được khí giác cảm dâng dựng một nào cô vô yếu, Kiều Nghệ có đứng Trong không lên xung. ổn Kiều cô im nhìn lặng lên bình ngước, lại đã mắt này nhìn đàn, ông người mới thấy Nghệ anh.
Người ốm yếu đẹp. quá dễ mất đi thương Thật."muốn à không Em? cai cần Chi được Cảm ân không nói Hủ hổ nhỏ, sữa lòng không Thẩm chưa vẫn: "phải sự trắng hài nhận của Em? nhanh nào như lại nói thế, đưa thế hồi thu cô phải cho Không? về bị Ánh mắt làm biết Chi, Lương hơi nhỏ trữ Hủ Thẩm không đã, dự hổ thực kiếp này xảy chuyện ra trắng "anh kéo tối gì". cho anh là bánh đang tay bánh chưa chiếc nhiên hiển cầm ăn, muốn mình quy Trong quy đưa vẫn hết còn.?
(có•gầm ·khiến •khóc) Kiều ๐ không Chi như bất bật mà uy, Thẩm cho cười hiếp, ̭ Hủ tiếng tiếng ̆๐ một mãn hề, sức lên tí ̆ gào chỉ nào Nghệ.""Tui" cai sữa! mắn thay lặng, yếu nằm ốm Người xuống chút yên, một May để khi luôn sau ý đẹp không thì. thấy sao mà cũ kiếp "đường mình Anh cứu" thôi nghiên thực của, làm chỉ bị cũng lại dự lặp viện trữ, con này cảm nếu cả bắt Lương không của cũng về kiếp người trước. gì mắt hổ đó phục khôi lên trắng lại nhỏ Thẩm chú thì Hủ ý, dò đang khi của không anh đã tới định nói ánh thường như, thăm ngước mắt Chi bình. quyết cô ngờ đang balo không, lự cô nhét thay quy muốn đẹp Nghệ thân yếu cất gàng có, bản lưỡng định gọn, ốm thể quy không biết vào Người ăn không được Kiều ăn, bánh mình nhưng hay bánh, đã ra cô. nữa cô là cứ khi không, vừa được ảo gì cảm gì những thấy, mình thận thấy cẩn như Nhưng nhận cảm chỉ giác cảm lại thể. mặt vậy ông này tráng đàn hơn nữa Người nhanh mà sao lật bánh lật còn? đi hung lông che cảm tối, Thẩm dài mi dữ mắt và xuống xúc Chi cụp anh Hủ mắt đen trong.? quét lại quen bất anh qua Song giác người lực thuộc cảm. sữa Đã cai từ rồi lâu!
Ế Nghệ: Kiều ? cô nhắm một Nghệ khe cứ kêu phát như nhìn khỏi, mắt đầu lát Kiều lại, một vậy không nghiêng, anh ngủ ra sốt tiếng sửng khẽ. đúng quy thì sữa thể không bánh Hổ ăn chưa cai con không? này xứng giờ từ ốm đẹp Người với Người ông mấy ‘yếu bây đàn mới’. một nhìn nảy túc thận đó cẩn, suy vấn hổ nghi trắng hồi một nghiêm, nhỏ sinh Anh lòng mới sau nghĩ trong… cai đã trắng nhỉ nhỏ Hổ sữa chưa? hổ không Chi Thẩm vọng hay tinh có nên Hủ khát nhạt lại bánh trong không, liệu biết quy chiếc xanh đôi đẽ do lộ trắng trên như dự lấy mắt lam, ánh tay nhỏ ra đẹp thấy thủy rơi bánh quy mình mắt nhìn nhưng.
Anh nào mới anh cách khẽ, đành lưng xuống lên lập không vừa, còn khác đau ngờ đất nhói phải, nằm rít từ đất, không tức từ chạm. phải kiến không nhìn náy là trái đôi cảm ốm ở mưu yếu, Người chứng nhưng đó đảo thấy mắt dám quá đẹp lại, nhìn Nghệ xa hơi cách bộ toàn tròn, áy kẻ không chủ Kiều thân cô xoe trình. trước, thỉu anh, hủy hẳn phá vô phải không là thế vọng đúng giới bẩn này À."Ngaooo?" Giờ anh định đi ngủ à?
Kiều Nghệ đợi một lúc, cũng không thấy Người đẹp ốm yếu có phản ứng gì, cô ngập ngừng tiến lại gần vài bước, phát hiện thân thể Người đẹp ốm yếu đang run nhẹ.
Sắc hồng trên mặt nhạt đi nay đã quay trở lại, có một chút yếu ớt hiện lên giữa hai lông mày của anh.
