Chương 61
Hổ trắng lớn không nhìn Trình Dao nữa, nhắm mắt nhớ lại từng giây phút trước đây nó và nhóc con ở chung với nhau.
Trình Dao phải mất một lúc mới bình tĩnh lại được niềm vui trong lòng, ngước mắt lên nhìn hổ trắng lớn dường như đang ngủ, lục lọi trong đống vật tư tìm được một con gà trống đông lạnh, chậm rãi đẩy tới bên hổ trắng lớn cách đó không xa."Thật xin lỗi, tạm thời ta không thể cung cấp cho mi thức ăn tươi sống, nên cứ ăn tạm cái này trước nhé." Ngày tận thế đã xảy ra được một tuần vào ngày Trình Dao sống lại, sau khi thành công nhỏ máu vào ngọc bội để nó nhận chủ thì nàng cũng không có thời gian để thu thập một ít gia cầm vào không gian.
Nàng không muốn hổ trắng lớn chịu thiệt thòi, vì vậy sẽ phải nỗ lực hơn để tìm kiếm vật tự. chân giống con Chẳng nhóc lực sao của hai nhà này năng quái của năng lẽ cũng nó vật lực? hạch vui rơi bay vài một, ghê mừng đầu màu hai tinh số do, hoạch Nghệ nát tởm đụng không zombie, mắn vừa bét khiến là thu Có có vừa lẽ được cô may viên Kiều bị con.
Tại cũng lúc nào sốt sao? bệnh gì này cuộc rốt Người là mắc vậy?
Trình nơi hiện đột về hướng hổ, Dao đó ngẩng biến thấy lên mê không nhiên nàng trong của nhìn có mất, người đi bóng Khi lớn mang, mắt đầu vừa dáng trắng lên. một sau lại đó chằm, dẹp vuốt dọn để thu Người đẹp từ dưới ra, yếu từ núi chằm lúc bước ngoài nhìn chân móng zombie vào đám ốm Cô.… lương thông đến thể đói, thực nhắn Dao đồ: "lại ăn suốt, nghĩ mi tìm Nếu Trình lời để có kho bụng. không Nghệ ra mãi nghĩ Kiều." ngày vòng hôm qua ốm đẹp từ cao chưa Nghệ thấp, cứ Kiều khiến máu vài lúc lại ngất đến vẫn đi thể nhiệt Nghệ trái quanh Kiều đi bên, tỉnh tim kể rồi ngoài anh giờ vòng cũng cơ Người, thỏm theo yếu lúc ho thì ra thấp độ. lại Trình vọng thất Dao, vẻ vui lại trở hơi nhưng nhanh rất.… thiết lớn chẳng hổ chứ, từng trắng qua Có và sao thành đáng nàng gì phải quen rồi thời bọn trở cũng với gian thân làm một mới nhau đồng buồn trải?" nàng gian khỏi đó quay, người rời không Sau. qua đã sốt rối miếng bối Cô Người độ thịt của thể móng, đệm được xuyên giảm vươn, sờ cơ ốm có nhận trán cảm đẹp vuốt yếu còn vẫn, thể nhưng nhẹ nhiệt. bây thì Trước có kia là cần mà thể chỉ lại giơ nàng được thử." trước nó không mũi nếu, không trắng nhưng không, không nó mắt không thịt lạnh thế trước nói Dao quái, tĩnh duỗi mặt miếng rồi chân thì khịt nhạt ăn đông đôi lùng như với của chân hai, sẽ mặn kéo cắn đồng ý, vài Trình vật lời bình lạnh mặt biết miếng là lớn ra được gà ăn dường hổ. hổ thấy mắt mắt tròn thoáng mở nó, nó đậy động thấy của, không gà đôi nghe cách trống động không chớp, con xa tròn hổ trắng Khi ra vẫn lớn, song đó khẽ tiếng nhìn."Ngaoo…
Nghệ chân có lũ khỏi ngừng hình cô đánh bảo gì bị tấn nhưng chúng bảo vệ, đảm núi để rằng ra mặc chúng năng sẽ giết công được không cũng không chết dụng bật dị sử Kiều thành dù lồng zombie. khi nói không mi rỗi phào, nhẹ ngơi tốt mấy sẽ nhìn: "thăm rảnh thật Trình vào trong nghỉ nó nhõm, ở phút ta rồi Dao gian thở Mi. nói một ta đợi Trình đi nó ăn ăn mi không Mi vàng thấy, vội trống ngon hổ ăn gà nên cho lúc: "cho cũng về đồ trắng Dao, không thích hơn một sẽ rằng lớn trước ít mang." xong của không một con tập lấy cái nhưng hổ, ứng trắng thèm phản trung trước đợi vẫn trống gà mặt vào lớn, nàng trắng lớn hổ nhìn nàng Nói.
Kiều Nghệ không có chỗ nào để cất giữ tinh hạch, cho nên sau khi nhặt được tinh hạch cô lập tức hấp thụ năng lượng trong tinh hạch, cảm nhận được năng lượng như một dòng điện ấm áp truyền khắp tứ chi, khiến cổ họng cô cuộn lên, phát ra âm thanh ùng ục.
Có vẻ như cô lại sắp được tăng cấp rồi.
(▰˘◡˘▰) Kiều Nghệ mở mắt ra, trầm ngâm nhìn tro tàn của tinh hạch trên mặt đất.
Trời dần tối, Kiều Nghệ ngâm mình trong suối nước, quay trở lại hang động trước khi tia sáng cuối cùng ở phía chân trời biến mất.
