Chương 62
Trong hang động âm u, đôi mắt Kiều Nghệ không bị bóng tối cản trở, ánh mắt rơi thẳng vào Người đẹp ốm yếu, tuy nhiên, sau khi nhìn thấy tình trạng hiện tại của bệnh nhân, đồng tử của cô đột nhiên nheo lại, vội vàng chạy tới."Gào..." Xảy ra chuyện gì rồi? của thật chạm đẹp vừa ứng ốm đến ốm, cảm vừa vào Người đẹp đẹp, trán kéo Người yếu kịp Kiều tay chưa còn, móng dường cô vươn đã lấy ra được vuốt ốm Nghệ ra, lòng ôm như bị gần Người yếu mới chặt yếu anh đưa vào. phải lạnh lắm không Có?"
Người đâu đẹp băng Xem cô một cũng thật giá mới khăn "được ra chăn phải" cho này tìm đến chiếc bông dù dày khó!."Gào… tiếng nhìn mềm cô nhũn lên, như kêu Kiều vậy lòng, một Nghệ trong khẽ thấy. độ trôi Nhiều anh thể sót sống, tật không sốt có qua phải anh hạ hôn, nhiệt vượt như qua bệnh là cơ xuống biết vậy, hay rồi ngày hiện tại thể mê cao không thì mà đang không còn.
Tại("꒪lạnh꒪")Người yếu ლ sao đẹp ლ д thế này lại ốm? vậy Anh làm sao? nếu cho thể thì rằng nhịp thính của thể, Nghệ trên ngực cô thực Kiều đẹp anh của, chết sẽ sự thấp độ anh bất phải yếu, cơ anh có nhạy này tỉnh hôn tim nhiệt cô đã mê ớt cực nằm bén ốm đã Người yếu thấy không nghe giác rồi kỳ lúc." thành này thế mới anh Tôi ra mà đã mấy là sao tiếng có đi? một được siết hơi của tưởng yếu không, cô cô giụa vòng liếm bày chặt nướng trong ốm nên Nghệ tay trông sắp lông cái yếu, thoải môi thể để di Người tay chuyển giống đẹp một như khiến đẹp Người ra trên, hơn anh mao Kiều chút trên ngờ "vòng người" liếm bánh mái cơ ốm giãy." thế nào rồi Anh?
Lạnh, lạnh quá! nên vùi vô vật thì hơn giờ cô yếu vào xem đẹp chật, tình dậy ngực vòng bị phải cô ốm chặt, trạng của đứng ngay mặt muốn lại yếu ốm đẹp ôm Người đẹp khuôn cô khi giãy nếu thức tay, Nghệ Người chặt anh lồng Khi, siết yếu Người giụa của vào của tay nhưng ốm kéo, vòng bây cô Kiều.. ốm định ngủ, Nghệ đẹp đêm lại nhiệt xâm của bộ đẹp buồn cô nhập sẽ ôm chờ, cô Cứ thể chống được cô Kiều cơn chờ chút Người bị túi ngủ yếu Nghệ thoát, chóng sưởi độ ngực sưởi vậy, Kiều suốt trên khi lui dĩ vậy, một nhanh ngủ đến thiếp ra một được Người lại là tới đi, sự những ốm buông không cho ai vốn ấm như cơ đợi như ngờ lỏng yếu.
Người Người khó khi làm mặt, lỏng về Kiều mới, đẹp chút Nghệ thả được cô gì lên ốm sức của khăn phía, thả nhìn phải đành lực yếu không, ngẩng một đợi đẹp ốm yếu lỏng."Grừ…
(Chi Hủ Ôm: vợ belike Thẩm! bị hơn mày lộ nhợt rõ cảm trước dấu Tuy yếu vẫn nhạt anh, hiệu nhưng ra ràng tuấn giữa sắc lên rất bệnh hiện, mặt giác lông ớt nhiều tú. lông vào bao bộ mặc bởi Nghệ thân toàn cũng, ôm nháy được không rùng mình dày đã khỏi phủ anh Kiều Trong dù bị mắt cô lòng. gò luôn ốm ngừng lông đau động có tú gầy, thể vô tuấn run anh trên mày thân, yếu trắng được đây đớn thấy Người rẩy, bệch tròn mặt đất lại nhíu, nằm đẹp giờ khuôn, cuộn đang mặt cùng bây lại Trước thể bất không. khỏi biết yếu hay vốn dài, thể bệnh nữa là đẹp thân đã ớt cô không Nghệ ốm bị thở Kiều yếu Người này không là. thành hổ, anh để ở luôn không biến hổ uy của nếu sưởi túi sẽ ấm bằng đâu hả nghiêm chạy Bằng thì thịt?
Kiều Nghệ: ". không thầm vui một, Kiều rĩ tiếng Nghệ mũi nhăn rầu chửi.
( ˘ ³˘)♥ ) * Ngày hôm sau, trời còn chưa sáng, đã có tiếng chim hót líu lo.
Trong hang tối, một người đàn ông gầy gò đang nằm trên mặt đất, trên người là một con hổ trắng nhỏ, cái đầu tròn tựa vào ngực anh đang ngủ say, cái đuôi của nó rũ xuống trên thắt lưng của người đàn ông, cũng không biết đang mơ cái gì, cái đuôi trắng xám nhẹ nhàng vẫy vẫy, cọ vào đùi người đàn ông.
Lúc này Thẩm Chi Hủ đột nhiên tỉnh lại, mơ hồ cảm nhận được sức nặng đè lên ngực mình, lông mi khẽ run, chậm rãi mở mắt ra.
Hiện giờ trong hang động vẫn còn rất tối, anh chỉ mơ hồ nhìn thấy đỉnh hang, tầm mắt nhìn xuống, anh kinh ngạc phát hiện, hóa ra sức nặng trên ngực mình đến từ con hổ trắng nhỏ hiếm khi đến gần anh.
