Chương 63
Làm sao hổ trắng nhỏ lại nằm ngủ trên người anh thế này?
Vẻ mặt của Thẩm Chi Hủ mơ hồ, đột nhiên trong đầu dường như có thứ gì đó lóe lên, sự mơ hồ đã tiêu tán, giống như đã ngộ ra điều gì đó.
Hóa ra không phải là mơ.
Khi anh đang liên tục nhớ lại những nỗi đau anh phải chịu ở kiếp trước, có một thứ gì đó ấm áp dễ chịu được anh ôm chặt trong vòng tay, để anh liều mạng hấp thu hơi ấm.
Hơi ấm được anh ôm chặt như thấm sâu vào trái tim, xua tan mọi lạnh lẽo và đau đớn của anh."Anh không có ý xấu gì. cùng cũng, khoát chỉ Nghệ đề muốn không vậy đẹp này anh tranh, không ba ý vuốt màu đến móng, dứt không vào chủ Người xa chiếc đen yếu cãi lô cách Vì giơ Kiều ốm để. ngợp choáng bị gặp, sau ốm của gần lên đó đôi đầu, cách như một Người Cô dịu đẹp khoảng ở làm dàng ngẩng cho yếu vẻ mắt đẹp chợt bắt vậy cô. cho sao tìm Cái hổ trắng anh về nhỏ này là?" anh sầm qua con suýt bệnh nửa thú tối mắt Nghĩ lại một ngày mạng khi nhiễm mất đến sống chết hôm đi, bị mới đôi giết zombie anh.! ra đã lập lên lưng dựng nhảy, Người lên ốm tỉnh xa, dữ kịp anh phản với cô gầm và cái, tức đẹp trước khi cong, lại táo Nghệ đuôi ứng dội yếu Kiều đứng.
Thẩm đôi, tai trịa nhỏ giật ánh của Hủ vào hổ rơi trắng giật, Lúc không đáng Chi mắt này tròn tai cô yêu khỏi." của thanh gầm thẹn Nghệ nhưng sự hóa thì, của tiếng nghĩa đó cách Đây của giận quá là Kiều cô là nghĩ vô âm theo.≧◔◡◔≦ hổ ra tưởng bàn nhỏ Chi Thẩm ý đột vào nhỏ nhẹ, Hủ lên anh lúc nhàng của tròn ớt yếu trắng đã này Trong chạm giơ hơi nhiên tay phải còn cái nảy tai.."grừ Grừ! muốn vào Dễ, thương chạm quá."Grừ. nhìn nhàn Thẩm từ lông nụ thú từ thu đến cười Chi của khi môi hổ, lại thích nhạt lên cho Hủ mới trắng trên xù nhỏ..!"
Nhìn sưng rãi giờ dĩ bây bất hổ gì đắc, chỉ đau Em trắng tấy hả xoa, không mất nè yếu nói chậm nhìn cảnh là, một anh em: "nhức ốm thấy, làm giác nhỏ có vẫn có xoa anh thể, trán được dường cái kẻ chút như? nữa vậy Còn ngủ ngon như? thể có mà nằm Làm sao Người ốm đẹp yếu ngủ ngực cô được chứ trên? trên(・` ヘ ´・;)ゞ lông đều xấu càng s người càng, chịu Kiều, khó Nghệ tung muốn nghĩ nổ hổ. thẳm dường qua mắt một trắng nhạt mắt tròn nhàn dịu như tia Ánh dàng cái, trung Hủ đôi hổ trịa nhỏ có Chi đen tập vào Thẩm của sâu lướt đầu. lời câu như hỏi khịt cái Nghệ, anh xem của hừ mũi Kiều một trả. phát yếu Người vào anh được lại chạm tai tỉnh ốm đẹp chí, đã hiện Cô thậm không còn còn bị!"anh cho tìm à Em? em lông giãn thấy nha, vậy Hủ Cám Thẩm: "ơn mày ra Chi." vật thấy mình hơi người khi nhưng, mặt khựng nhìn sắc đứng thảm tấm Thẩm chật Chi, che lại Hủ trên dậy. sự Vốn một khổ ngờ không đó nhưng lại chỉ anh là tưởng đường của đây thật, thống sự hoang trong giấc là mơ rằng." cọ được nên lại không nhỏ vào thói xanh trong mắt thuộc hai trong, Hổ đầu trong quen vật không nhạt như ngờ vẫn buồn hình nhận ngủ điều tưởng lại mắt như hổ, liền lúc dậy thức mình cảm là quen một theo mở chút vẻ đó cô, đôi ra vào chạm cọ đang cọ say, ngủ còn mẹ gì ngủ chút một trắng trí nhớ." Thẩm hỏi Chi Hủ. của ra thấy còn nhận vẫn thả chán lỏng cảnh chút căng trạng, đẹp một ốm zombie thả nhiên heo cái trước cô đẹp, rõ giác, không cái của tạm đuôi nản yếu tuy cô của chết Nghệ đầu thể, thời một mồn cứng cô yếu lỏng trong tâm Kiều ốm Người rừng Người. trắng mang nhỏ lại lông rằng mại Tuy nhéo dễ không bộ như của hổ giác vẫn mềm Thẩm cảm Hủ nhéo, nhưng mèo chịu Chi không lông khỏi."Grừ..." Tôi tìm thuốc cho anh, ở trong đó, anh tự uống đi.
Thẩm Chi Hủ không hiểu ẩn ý trong tiếng gầm của hổ trắng nhỏ, nhưng từ hành động của cô, hẳn là đang yêu cầu anh mở ba lô ra?
(Thẩm Chi Hủ: Vợ vẫn không quên quan tâm mình ( ˘ ³˘)♥ )
