Chương 70
Nghĩ đến chuyện hổ trắng nhỏ phải vất vả kéo một con zombie heo rừng nặng mấy trăm cân Thẩm Chi Hủ muốn cười cũng cười không nổi, cuối cùng chỉ có thể khẽ thở dài.
Lần trước Thẩm Chi Hủ chỉ đi tới cửa hang động, bây giờ anh đã có thể rời khỏi hang động, đắm mình dưới ánh mặt trời.
Lúc Kiều Nghệ trở về thì nhìn đến cảnh tượng này.
Người đẹp ốm yếu đang đứng dưới ánh mặt trời, khuôn mặt đẹp trai của anh dường như phát ra ánh sáng, giống như một vị thần thánh bất khả xâm phạm.
Hình ảnh kia thật sự quá hoàn mỹ, cô không dám lên tiếng quấy nhiễu, chỉ có thể ngây ngốc đứng nhìn."Buổi đấy đi em sáng đâu?"Đến đây. quá Giỏi ta! như nhận Có Nghệ lại phơi Kiều Hủ của được Thẩm liệt, mắt quá đầu mãnh chóng nắng cảm mức rồi ánh nghiêng nhanh đang vẻ Chi nhìn.
Hủ Chi cũng đầu nhiên tới lòng Thẩm rất thuận nhưng cúi mình mà ngạc theo. chòm nghĩ bề những nhiều mà cô lên mặt trong, thôi run thứ tảng Nghệ, là yếu nhìn thấy đẹp ốm, mức biết Người Kiều góc băng râu của thoải lắm trôi gì chỉ đến cô mái nhé đầu thầm một!" của cong ốm lơ thể đẹp, sáng mắt có đen yếu Người Nghệ ánh trong Dưới nhìn góc nhạt hơi đôi lửng thấy cô Kiều nhìn vàng của. tra con kiểm nhiệt lẽ thân của Chẳng hổ anh muốn?"ngao Ngao…" đi Tôi đồ sáng ăn kiếm!
Thật thông minh."Ngao ngao… là hình trắng mắt đưa đang hổ cong thức anh đen nhỏ ảnh đôi, ngác Đập vào lên của ngơ trắng con vẫy nhỏ, tay vẫy sâu anh hổ mắt vô anh. hiểu sao ý hổ mình Bé nghe này? lại Sao ra đi anh ngoài?
Người anh đầu "dạn lên" ngồi gối trước đang nâng chống xuống lên, Chi hai thấy mạnh đẹp người lời Nghệ, Kiều yếu ngao cô hai nên tiếng, ngao xổm lại trả Hủ chân ốm Thẩm. ngáy màu, hơi trắng móng vuốt đến Chi Chi Thẩm tay thấy vào hổ, Hủ nhỏ mềm Thẩm hiểu ngứa nhiên sao cảm Húc thịt hồng trán mại không đệm mức của Quả dán. chạy Người yếu mà phía, được ốm cô chủ về lên đã thể đẹp Sau tiếng lạch, chân "tự khi lạch bạch" bạch cơ nhanh hơn anh không."Ngao ngao…" lông rồi này ve Nghệ khích vuốt trên Kiều Chi khen nhỏ đưa mềm lưng bộ trắng ngợi mại Hủ Thẩm lệ tay hổ. cô của đẹp lại Kiều thì Nghiệp phản đến trán xổm ứng ốm đã xuống xoa ngồi xoa yếu Người Chờ cái khi. xinh đẹp Thật là! sát ra mắt quan thế thể anh làm cho Đáy nhiệt còn tra Hổ nhiệt Hủ cười vẻ thể cho trắng hổ anh thân cơ Chi dáng,"nhỏ ý kiểm chứa à đo nhỏ cứ cơ biết trắng Thẩm độ?" không anh đã nữa còn sốt Hình như? xác nhận Nghệ xong hồi thu vuốt về đó Kiều sau móng thì." nào kiểm anh cúi xuống tra tôi Anh trán cái của mau để." yếu hỏi nhiên ốm đẹp Người thản." anh Người gì nhìn muốn ốm mắt làm Kiều ra, đẹp mở hỏi đang yếu Nghệ muốn như. đậm nghếch trong thấy càng ý yêu, trắng nhưng đầy nhìn thấy anh Đôi khẽ Người cười ngày gương yếu thể sự mắt ngạo, ốm nhỏ anh lẫn kiêu nhìn hổ cô trong ngốc mặt càng đắc mắt ý từ híp có đẹp, Kiều sự mắt lại không lông đáng của Nghệ. vẻ thấy đến lúc anh đen, vuốt mắt tỉnh lúc hiểu nghe cái, Thẩm dùng trán đôi sờ không trắng Hủ Chi nhìn ra nhỏ hiểu chớp móng này mới muốn, chớp nhàng của bừng mình hổ dáng nhẹ." lâu bắt hang xem Chi nhẫn tính cũng sinh thích, nhịn anh rồi anh bẩm không gì dễ động, bây sạch đã lại dàng đến có Hủ sẽ Thẩm trong ở giờ như. đã anh à Cơ thể rồi tốt?"tắm Anh muốn rửa. lần nữa nơi mấy Thẩm bộ vuốt không có trắng nước hỏi cuối nhỏ, lông Hủ ve: "biết cùng thêm nào Em Chi hổ?
Kiều Nghệ hiểu ý, cô đứng dậy, cái đuôi lắc qua lắc lại, chuẩn bị dẫn Thẩm Chi Hủ đi đến dòng suối nhỏ gần đây nhưng khi đi mới vài bước thì cô dừng lại."Ngao ngao…" Anh có thể đi được không?
Người đẹp ốm yếu bị bệnh rất nặng, nếu đi được nữa đường mà anh lăn ra ngất xỉu, vậy không phải bắt cô mệt chết mệt sống kéo người về à?
