Chương 74
Chính vì nguyên nhân này mà Kiệu Nghệ mài răng đến nghiện luôn, nên thời gian ăn sáng của cô trôi qua lâu hơn bình thường, đến khi trở về hang động đã đến giữa trưa.
Còn chưa đến cửa hang động thì từ xa Kiều Nghệ đã thấy một dáng người cao gầy đứng ở cửa hang động, cô nhịn không được tăng nhanh bước chân."Ngao ngao…" Người đẹp ốm yếu đang đợi tôi về sao?
Thẩm Chi Hủ có thói quen khi tỉnh lại thì hổ trắng nhỏ đã đi ra ngoài, nhưng anh đợi trong hang động hai tiếng đồng hồ vẫn không thấy cô quay về, trong lòng anh bỗng cảm thấy hoảng hốt, răng sữa nhỏ còn chưa thay, lỡ không may gặp phải zombie hay thú hoang thì làm sao?"theo Buổi chiều không tôi em đi có ra dẫn đi thể ngoài? nghĩ anh hang thường Thẩm cửa nhỏ động không, chỗ ngồi không đợi hổ càng cô mà biết ở thể có, Hủ đến quay nào về đứng yên chỉ nhưng Càng chạy Chi trắng. sóng chú hổ đã rất, đến nhưng mức dù khi sau về tra con lại, được gợn với còn nhiều gặp vốn cảm không vẫn tâm đồng quay trạng thời tấn từ một đổi thở cứ, bất thứ này thay thấy gì đã hơi sống ra anh con bị người Anh."chơi à đi Em?"nữa không em ra ngoài Buổi chiều có?" nhiên zombie đấy, núi tôi rồi Tất dọn còn muốn xuống nữa dẹp!"đi bữa Em à sáng tìm? thấy yên tâm Kiều biết đẹp, giật lấy Lúc ốm khi mình sau cô đầu cảm yếu Người chỉ đó ôm đang mình Nghệ."ngao Ngao… xấu này anh tốt là thế giác Hủ Chi ghét Thẩm, nhưng không cảm chán không trước mắt hay biết như. hơi một của một thở yêu nhìn lần dài chỉ nghĩ hổ mặt Chi, người có đáng lên thể Thẩm Suy Hủ anh, con đặt nữa hổ khuôn trắng nhỏ thấy." vậy đẹp Người yếu Anh, sao làm bị ốm?"ngao Ngao… bước đẹp một lùi yếu Người ra khoảng với, cô mấy vậy sau phía ốm cách Vì.""Ngao ngao… nhé núi sức này góp giờ đã bớt chuyện, lớn Bây zombie dưới đấy công cô phần chân vơi mà là người vào."ngao Ngao…" thường tốt nơi xem muốn theo nhiều đã nhỏ cô nào hơn nhìn, Thẩm anh bình những thấy bản hoạt hổ rất Chi trước đi thân Hủ trắng cảm sinh. đến lạ nhỏ hổ cảm lòng thấy nhìn thấy trắng về, Bây quay nhõm anh nhẹ an giờ bình. nhiều rằng yếu lần cảm ốm không đẹp nhiên được được Người Kiều thấy Tuy sao lúc hiểu ôm này Kiều không Nghệ Nghệ rất lắm nhưng tự. gì trở trạng sao của ý "nhưng không" tốt vẻ hổ ngốc của nhìn tâm, hơn tiếng đáng nghếch của nên hiểu có không, Hủ ngao Chi trắng ngao anh Thẩm biết yêu cô nhỏ. mắt Kiều Nghệ hiện hoài rõ nghi Chi tròn thì đôi được Thẩm, vẻ với sự có nghe nhìn vừa "không Hủ xoe Anh?" đúng, rồi Ừ." xoa cái cô ngồi xoa xù trước xổm của trắng Chi, Thẩm đầu Hủ thuộc xuống hổ mặt mà nhỏ quen lông." vậy Anh làm gì? chặt nhạt xanh tròn hơi, trong chột vừa của ngậm Thấy chợt vặn sự Chi dạ nhìn kia Thẩm lóe lên nhướng được miệng anh Hủ cô, đôi lấy đôi mắt mày to lên." mắt dạ hơn hổ thể nhỏ hiện Nói tia chứ chột không Hủ trong hiểu càng có phát ràng, Chi trắng rõ xong anh Thẩm sao? dài lại thở anh Sao? cỏ ôm thấy anh xuống cảm cười bãi vừa là nhỏ ngồi, đắc lòng Thế trắng vào bất dĩ trong anh lấy vừa buồn hổ.╭(╯nên╰)╮ nghếch mặt con khuôn 3 hổ như kiêu ngốc được Kiều dấu sự, ngẩng đầu của cao không vậy được mà nhịn không Nghệ ngạo nghĩ. ra mấy kéo món người về biết Ngoài muốn anh từ cô của đồ chỗ nào con. trước khiến Người thì mới hổ mặt phát ngẩng nhìn, cao đẹp dừng ốm lớn đầu Kiều vậy như hiện Nghệ đầu lại, quá mệt lên anh vật mỏi yếu trời cứ đến ngửa." thời thân mài gian bản Người quên về với có nói, Nghệ nghe mê răng mà dám yếu hơi dạ thấy mất đẹp chột Kiều bỗng trở là không cảm mãi ốm xong."Sao đi lại lâu em vậy?
Anh có thể đi được à?".
Thẩm Chi Hủ tức đến mức bật cười.
Anh duỗi tay xoa xoa lỗ tai tròn của cô, cảm nhận được chúng đang run run trong lòng bàn tay, lúc này tâm trạng của anh mới tốt hơn.
