Chương 810: Thôn Đường Hà (16)
Cố Hựu Kỳ cũng đã quen với thái độ của anh, thấy anh không từ chối thì coi như anh đã đồng ý
Lảm nhảm một loạt với Thẩm Chi Hủ, cuối cùng Thẩm Chi Hủ không kiên nhẫn được nữa, sau khi anh ta nói xong thì không cho anh ta cơ hội phản ứng mà cúp điện thoại
Thẩm Chi Hủ cúp điện thoại xong lại gọi điện cho Sở Thiên, trước tiên kể sơ qua tình hình của bọn anh cho Sở Thiên, tránh cho họ sẽ gọi tới không đúng lúc
Khi nói chuyện với Sở Thiên, ánh mắt Thẩm Chi Hủ luôn đặt ở trên người của hổ trắng
Kiều Nghệ cảm thấy mình bị dã thú gì đó để mắt tới, cố nén lắm thì lông trên lưng mới không xù lên
Cô liếc nhìn thân dưới của người nào đó khi nhớ tới lời nói vừa nãy của Cố Hựu Kỳ
Chậc chậc, quả nhiên đàn ông khi vã đều rất đáng sợ
***
"Tiểu Hắc, mày đi chậm thôi
"Đi chậm thôi
"Tao bảo mày đi chậm thôi mà
Tạ Vân Nhã đuổi sau lưng anh chàng cao gầy hơn một mét tám, tức giận hổn hển hét to
Anh chàng với mái tóc ngắn màu đen tung bay theo gió, lỗ tai trắng nõn như ngọc giật giật khi nghe thấy giọng của Tạ Vân Nhã
Nó quay đầu sang chỗ khác, một khuôn mặt thanh tú với nụ cười tươi tắn, đôi mắt màu xanh xám càng rạng rỡ hơn
"Gâu
Gâu
Gâu
Chủ nhân
Chủ nhân
Đi nhanh lên
Đi nhanh lên
Tạ Vân Nhã vốn có hơi si mê gương mặt thanh tú của người đàn ông, nhưng khi nghe thấy nó gâu gâu vài tiếng thì bộ lọc đẹp trai lập tức vỡ nát, gân xanh trên trán càng nổi rõ hơn
"Tiểu Hắc
Tao đã nói sau khi biến thành người không được sủa gâu gâu rồi cơ mà
Mắt thấy người đàn ông thể hiện rõ sự tủi thân, đầu Tạ Vân Nhã càng đau hơn: "Mày dám sủa ăng ẳng nữa thì hôm nay không được ăn thịt đâu nhé
Như vậy sao được
Anh chàng gục mặt xuống, ỉu xìu giống như quả cà thấm sương
Tạ Vân Nhã tăng tốc độ và túm tay của nó lại
Cô ấy vô thức sờ lên và đột nhiên cảm nhận được tay của Tiểu Hắc cầm rất thích
"Mày quên lúc trước học đi đứng đã bị ngã như thế nào rồi hả
Đương nhiên là Tiểu Hắc nhớ, có điều chẳng phải bây giờ nó đã học được cách đi đứng rồi sao
Nó trừng đôi mắt màu xanh xám và nhìn Tạ Vân Nhã một cách ấm ức
"Đường ở đây gồ ghề nhấp nhô, nếu như mày bị ngã bẩn quần áo thì tao sẽ không giặt cho mày đâu, mày phải học cách tự giặt đi
Tiểu Hắc: "..
Nó sợ hãi, không dám đi nhanh tới chỗ hổ trắng nhỏ như vừa rồi nữa
Tạ Vân Nhã thấy thế thì thở phào nhẹ nhõm và nhón chân lên xoa đầu của nó
"Mày ngoan ngoãn một chút có được không hả
Tiểu Hắc khoan khoái nheo mắt lại, thoáng nhìn đôi mắt dịu dàng của chủ nhân, tính tình ồn ào vô thức dịu lại mấy phần
Thấy nó yên phận, Tạ Vân Nhã nắm tay Tiểu Hắc thong thả đi đến nơi ở của Thẩm Chi Hủ
Nhớ lại mấy ngày trước, cô ấy vẫn còn sợ hãi khi thấy cảnh tượng Tiểu Hắc đau đớn, vừa kêu la thảm thiết vừa lăn lộn trên mặt đất sau khi hấp thu tinh hạch màu hồng
Cũng may Tiểu Hắc đã thành công, nếu không cô ấy cũng không biết phải làm sao..
Khoảng hai mươi phút sau, Tạ Vân Nhã dẫn Tiểu Hắc đi tới trước cửa nhà của Thẩm Chi Hủ
Cô ấy gõ cửa một cái, chẳng bao lâu đã có người tới mở cửa
Người mở cửa là Kiều Bạch, gương mặt xinh đẹp đó lộ ra sự kinh ngạc hiếm thấy khi trông thấy Tiểu Hắc hình người
Tạ Vân Nhã cười với Kiều Bạch
Kiều Bạch gật đầu đáp lại, sau đó nghiêng người để họ đi vào
Tạ Vân Nhã vừa bước vào phòng khách thì thấy Kiều Nghệ, Thẩm Chi Hủ và Kiều Thụ ngồi thành thế chân vạc trên tấm thảm xa xỉ của trước tận thế, trong khu vực của họ chất đầy bài poker, giống như là đang chơi đấu địa chủ
"Ha ha ha ha, chị lại thắng rồi, Tiểu Thụ, lấy ra đây đi
Kiều Nghệ bốc một nắm đồ ăn vặt thật lớn ở trước người cây non mini, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của nó rưng rưng chực khóc, cô cong môi đắc ý
"Tiếp nào
Cây không tin là không thắng được
Kiều Nghệ muốn nói chờ một lát vì có người tới, một giây sau, cô nghe thấy tiếng gâu gâu gâu quen thuộc
Trước khi chưa nhìn sang, Kiều Nghệ cho rằng Tạ Vân Nhã sẽ không để Tiểu Hắc hấp thu tinh hạch màu hồng, lần này họ tới là để trả lại tinh hạch màu hồng, không ngờ khi cô quay sang thì nhìn thấy Tạ Vân Nhã đang dắt theo một anh chàng đẹp trai
Cô chưa kịp phản ứng thì đôi mắt màu xanh xám của anh chàng thanh tú kia như sáng lên sau khi nhìn thấy cô, sau lưng dường như có cái đuôi vô hình đang điên cuồng vẫy vẫy
Kiều Nghệ: "..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Được rồi, không cần đoán người này là ai
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dáng vẻ ngốc nghếch, ngo ngoe này chắc chắn là con chó ngáo đó
Thấy hổ trắng nhỏ không để ý tới mình, Tiểu Hắc sốt ruột gâu gâu vài tiếng
Tất cả mọi người chết lặng khi âm thanh đó vừa phát ra, còn Tạ Vân Nhã dắt Tiểu Hắc chỉ cảm thấy xấu hổ đến mức ngón chân cũng sắp đào ra ba phòng ngủ và một phòng khách
"Đã nói không được sủa rồi mà
Sắc mặt Tạ Vân Nhã có hơi suy sụp
Kiều Nghệ thấy thế chỉ có thể cố nén cười rồi nói: "Chúc mừng nhé
Cô dừng một lát: "Chị không dạy nó nói chuyện sao
Tạ Vân Nhã ngượng ngùng mím môi cười một tiếng: "Vẫn chưa kịp dạy, trước đó vẫn đang dạy nó cách đi đứng bằng hai chân
Bây giờ còn đỡ, lúc Tiểu Hắc vừa biến thành người không biết đi đứng bằng hai chân, dùng bốn chân bò trên mặt đất khiến cô ấy suýt bất tỉnh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Thì ra là vậy
Kiều Nghệ đã hiểu
Lúc này, hổ cha vốn đang nằm trên thảm bỗng nhiên đứng lên rồi dạo bước đến trước mặt Tiểu Hắc, còn chưa có hành động gì khác mà Tiểu Hắc đã bị hổ cha dọa cho tựa sát vào người chủ nhân của nó
Tạ Vân Nhã cũng có chút sợ hãi, nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh
"Cha, cha đang làm gì vậy
Kiều Nghệ hỏi
Hổ cha quay đầu nhìn hổ con, sau đó lại đưa mắt sang đánh giá Tiểu Hắc một lượt từ trên xuống dưới, đầu to khẽ gật gù như thể đang hài lòng
Mọi người: "??
Hổ cha có ý gì vậy
Kiều Nghệ hoang mang nhìn về phía hổ mẹ, nhưng hổ mẹ cũng không biết nó đang suy nghĩ gì, tiện tay cầm lấy quyển vở trên bàn trà và ném xuống chân của hổ cha