Chỉ Kiếm Tiền Không Nói Tình Cảm, Nghề Nghiệp Liếm Cẩu Ta Nhất Đi!

Chương 30: trí giả không vào bể tình, ta chọn rửa chân xoa bóp




Chương 30: Bậc trí không vướng bể tình, ta chọn rửa chân xoa bóp
Lục Tinh là người tốt
Đây là kết luận cuối cùng mà Ôn Linh Tú rút ra sau hai năm quan sát
Ban đầu gặp ở trung tâm mua sắm, nàng rất cảm kích Lục Tinh đã giúp dỗ con
Không ngờ, hôm sau, Niếp Niếp đã nhớ nhung Lục Tinh, cứ đòi gặp “anh trai dịu dàng, đẹp trai”
Bị con bé làm ồn quá, nàng đành phải quay lại trung tâm thương mại
Nhìn Lục Tinh dịu dàng dỗ con, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Ôn Linh Tú: có lẽ Niếp Niếp cần một người cha
Vì vậy, nàng thuê Lục Tinh, hoặc nói thẳng thắn hơn, nàng “bao nuôi” Lục Tinh
Nghĩ lại thấy buồn cười
Một người gần ba mươi tuổi, vất vả lắm mới “bao” được một “cậu nhóc”, lại còn vì để cho Niếp Niếp có cha
Mà cả hai chẳng hề xảy ra chuyện gì quá đáng
Một bà mẹ đơn thân xinh đẹp, cùng một “cậu nhóc” tuổi trẻ, khỏe mạnh, cường tráng, mà giữa hai người lại trong sạch
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ai nghe chắc chắn chẳng ai tin
Nhưng sự thật đúng là như vậy
Ôn Linh Tú vốn dĩ muốn duy trì trạng thái này
Nhưng mà
Nhìn Lục Tinh ngồi xổm, cúi đầu nghiêm túc thực hiện các động tác xoa bóp, từng đợt sóng gợn lại nổi lên trong lòng nàng
Đôi chân thon dài đầy sức lực, vòng eo rắn chắc, khuôn mặt tuấn tú kia..
Lục Tinh tốt, Lục Tinh dịu dàng, thêm cả chút áy náy, tất cả đều đổ dồn về phía Ôn Linh Tú
Ôn Linh Tú dịu dàng ngắm Lục Tinh và Niếp Niếp nô đùa, chợt không nỡ
Hợp đồng của nàng và Lục Tinh, ký vào tháng Sáu
Giờ đã ba tháng, tình cảm giữa Lục Tinh và Niếp Niếp ngày càng thắm thiết
Nếu hợp đồng kết thúc, Niếp Niếp nhất định sẽ rất, rất buồn..
Nàng cũng sẽ hơi buồn
Làm thế nào để Lục Tinh mãi không đi đâu
Ôn Linh Tú chìm vào suy tư
“Ôn tổng?”
Lục Tinh cảm thấy ánh mắt của Ôn a di hôm nay hơi lạ
Ôn Linh Tú hoàn hồn, cười với Lục Tinh, bỏ tạp dề xuống sau khi dọn đồ ăn xong
Bên trong, nàng mặc chiếc áo trắng bó sát, làm thân thể rung động
Lục Tinh dời mắt đi chỗ khác
Ôn a di đẹp như vậy, thật đáng tiếc cho người chồng quá cố của nàng
“Ngươi có bạn gái chưa?”
Ôn Linh Tú đột nhiên hỏi một câu khiến Lục Tinh nổi hết cả da gà
Cmn
Ôn a di có ý gì
Cô nàng không lẽ muốn “ăn quỵt” đây

Nghĩ đến khả năng này, Lục Tinh bỗng lo sốt vó
Hắn có thể không có mạng, nhưng không thể không có tiền được
Thế là, Lục Tinh lập tức nói: "Không có
Tuyệt đối không có
Từ trước đến nay ta chưa hề có ai
Đây là sự thật
Hắn vẫn luôn hành nghề liếm chó, làm liếm chó thì tính là từng yêu đương bao giờ chứ
Ôn Linh Tú bị dáng vẻ cuống quýt của Lục Tinh làm cho bật cười, ôn nhu nói: "Ta chỉ hỏi thôi, ngươi đừng khẩn trương, mau gọi Niếp Niếp đến ăn cơm đi
Cả buổi tối, Lục Tinh đều tự hỏi, rốt cuộc ý của câu hỏi đó của Ôn a di là gì
Tại sao lại đột nhiên hỏi hắn có bạn gái hay không
Quá kỳ lạ
Dù hắn tự nhận là một tay liếm chó chuyên nghiệp, đôi lúc hắn vẫn không đoán được suy nghĩ của mấy cô nàng
Ai, vẫn là nên học hỏi, tiến bộ thêm
Học, học nữa, học mãi..
Sau khi ăn cơm tối lại là một màn “thời khắc sinh tử”
Trong phòng ngủ chính rộng rãi
Niếp Niếp nằm giữa giường, hai tay bé xíu duỗi ra
Ôn a di nằm bên phải, Lục Tinh dựa vào bên trái, tay cầm quyển truyện bắt đầu kể chuyện
"Hồ ly nhỏ nói với thỏ trắng nhỏ rằng..
Hôm nay Niếp Niếp chạy nhảy nhiều ở trường, nên câu chuyện của Lục Tinh vừa kể được một nửa thì con bé đã ngủ khì
Thấy Niếp Niếp đã ngủ say, Lục Tinh hạ giọng nói với Ôn a di: "Ôn tổng, tôi ra ngoài trước nha
Ôn Linh Tú nằm thẳng trên giường, mái tóc dài mềm mại xõa trên ngực, không đáp lời, chỉ là đôi mắt không có vẻ buồn ngủ
Thấy vậy, Lục Tinh ân cần hỏi: "Ôn tổng, chân chị không khỏe à, có cần ngâm chân không
Cũng như cách người ta lý luận ấy, có một số việc có thể không làm, nhưng phải thể hiện thái độ muốn làm
Hắn chỉ thuận miệng hỏi theo bản năng của người làm dịch vụ, dù sao Ôn Linh Tú cũng sẽ chẳng đồng ý
"Được
Ôn Linh Tú nghiêng người chống đầu, tóc xõa trên gối, nhẹ nhàng gật đầu với Lục Tinh, ánh mắt ôn nhu tươi cười
Lục Tinh:


Hả

Không phải
Ôn a di
Tôi thật sự chỉ hỏi theo thói quen thôi mà
Tôi chưa chuẩn bị tinh thần cho việc này đâu
Lục Tinh lần đầu tiên não rơi vào trạng thái trống rỗng, không biết phải làm sao cho tốt
Hắn ở chung với Ôn a di lâu như vậy, có đôi khi thấy nàng mệt mỏi, cũng chỉ hỏi có muốn xoa bóp không, nhưng Ôn Linh Tú lần nào cũng sẽ khéo léo từ chối
Hôm nay Ôn a di lên cơn gì thế
Sao lại đột ngột đồng ý vậy
Lục Tinh người đờ cả ra
Nhưng vì Ôn Linh Tú cứ nhìn mình, hắn đành phải cắn răng đi chuẩn bị nước và tinh dầu
Mẹ kiếp
Mấy cô nàng này ngày càng không đi theo lối thông thường, hắn phải mau chuồn cho lẹ, bằng không sớm muộn gì cũng “chết đứng”
Trong phòng khách
Ánh đèn vàng ấm áp dịu dàng tỏa xuống
Ôn Linh Tú mặc đồ ngủ ngồi trên ghế salon da, có chút luống cuống
Nàng cũng không hiểu tại sao mình lại nhất thời nghĩ quẩn mà đồng ý
Giờ thì hay rồi
Có thật là muốn để Lục Tinh rửa chân xoa bóp cho mình sao
Lục Tinh có nghĩ mình đang làm nhục hắn không
Giờ có dừng lại được không
Phụ nữ hay nghĩ lung tung, nghĩ đủ thứ chuyện
Lục Tinh rút một chiếc khăn mặt mới tinh, sắc mặt nghiêm túc đi đến trước mặt Ôn Linh Tú
"Kỹ thuật viên số 18 xin phục vụ
Nhớ cho tôi xin năm sao nha
Phì
Cảm giác căng thẳng của Ôn Linh Tú bay biến hết, nàng mỉm cười dịu dàng nhìn Lục Tinh
"Vậy phải xem kỹ thuật viên số 18 có cố gắng không đã nha
Lục Tinh nhếch mép: "Cố gắng
Chắc chắn cố gắng
Tôi là người có sức lực nhất
Ôn Linh Tú có chút ngại ngùng không nói gì
Lục Tinh không dài dòng, ngồi xổm trước mặt nàng rồi bắt đầu làm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn cúi đầu, ánh mắt chăm chú, nhẹ nhàng đặt hai bàn chân trắng nõn xinh xắn của Ôn Linh Tú vào chậu nước ấm
"Ôn tổng, nhiệt độ nước ổn không ạ
Ôn Linh Tú dễ chịu đến nỗi không muốn lên tiếng, chỉ lười biếng “ừm” một tiếng
Có phản hồi, Lục Tinh cảm thấy tay nghề của mình vẫn không bị mai một, nhất thời tự tin hẳn lên
Là một người hành nghề liếm chó, vẫn nên có một nghề thuần thục là rất quan trọng
Lục Tinh nhẹ nhàng nhấc một chân trắng mịn của Ôn Linh Tú lên, ấn theo các huyệt vị đã học được trong đầu
“Ưm a… ách …”
Ôn Linh Tú kêu lên một tiếng vì hơi đau
Lục Tinh nắm chặt lấy cổ chân muốn rụt lại của nàng, ấn lại vào nước, nghiêm túc nói: "Ôn tổng, mấy huyệt đạo này mà ấn đau, tức là cơ thể chị đang có vấn đề, chị phải chú ý hơn.""Đi giày cao gót không nên đứng lâu, đứng lâu chân sẽ bị sưng phù lên, rất khó chịu.""Ngoài ra, trên mạng chắc là có bán miếng dán chống trầy xước, đi giày cao gót tốt nhất nên dán vào.”
"Tôi ấn cho chị một chút, sẽ thoải mái hơn, mấy đôi giày cao gót gót nhọn đó thật không phải là thứ để người ta đi...""
Ánh đèn vàng ấm áp, không gian quen thuộc trong nhà, cảm giác thoải mái, những lời dông dài..
Người yêu
Người yêu
Hai chữ “người yêu” hiện lên trong đầu Ôn Linh Tú, nàng chợt mở mắt
Người yêu

Có vẻ như điều gì đó sắp được vén màn
Tim Ôn Linh Tú rung động mạnh, không lộ liễu cúi xuống nhìn Lục Tinh, mi mắt khẽ run
Đúng vậy
Người yêu
Chỉ có người yêu mới không rời đi khi hợp đồng kết thúc
Lời dặn dò lải nhải của Lục Tinh vẫn tiếp tục, trong khi Ôn Linh Tú chỉ mãi nghĩ về một điều
Thời gian “khảo sát” 2 năm
Cũng đủ dài
Ôn Linh Tú cong khóe miệng, đưa một tay lên xoa đầu Lục Tinh
Lục Tinh ngơ ngác ngẩng lên nhìn nàng: "Ôn tổng
Ôn Linh Tú khẽ cười
Nàng đã tìm ra cách giải quyết...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.