Chương 31: lợn rừng ăn không được cám!Ầm ầm — —Một luồng ánh sáng trắng lóe qua ngoài cửa sổ, sau đó cuồng phong gào thét, tiếng mưa rơi lộp bộp không dứt đập vào cửa sổ
Mưa xuân chính là như vậy
Mang dù khi không cần, còn không mang theo khi muốn
Ầm ầm — —Lại một tiếng sấm vang lên, ngồi trên ghế sofa, Ôn Linh Tú run lên bần bật, có chút sợ hãi nhìn về phía Lục Tinh
Lục Tinh thì không sợ tiếng sấm, hắn chỉ ghét trời mưa
Sau mưa, mặt đất sẽ thành vũng bùn, hồi nhỏ giặt quần áo, hắn giặt mãi không sạch, dính bùn vào thì càng khó giặt
Lục Tinh liếc nhìn tình hình hiện tại
Trên ghế sofa dính không ít giọt nước, theo trọng lực rơi xuống, trong chậu vẫn chưa dọn dẹp sạch
Rồi hắn nói
“Ôn tổng, cô về phòng trước dỗ Niếp Niếp đi, để ta dọn dẹp chỗ này chút, được không?” Ôn a di hiểu chuyện, nhất định sẽ đồng ý
“Không được.” Lục Tinh hít sâu một hơi
Hôm nay Ôn a di có phải uống lộn thuốc không
Sao câu nào trả lời cũng không nằm trong dự liệu của hắn vậy
Nhưng Lục Tinh lại nhìn vào mắt Ôn Linh Tú
Nàng có vẻ thật sự hơi sợ hãi, ngón tay trắng nõn nắm chặt vạt áo Lục Tinh
Lục Tinh bất đắc dĩ, chỉ có thể nói
“Vậy ta đưa cô cùng về phòng ngủ?” Ôn Linh Tú khẽ gật đầu, mấy sợi tóc dài hơi xoăn tán loạn trên trán, dịu dàng mà xinh đẹp
Lục Tinh đưa tay về phía Ôn Linh Tú
“Ta đỡ cô.” Ôn Linh Tú cắn môi lắc đầu, hơi ngượng ngùng nói
“Chân ta run.” Điều này là thật
Bị Lục Tinh xoa bóp chân xong thì nàng thật sự run chân
Lục Tinh ra vẻ đã hiểu
Nhưng người thì luôn phải đứng lên chứ
Lục Tinh làm người hành động phái, trong nháy mắt đã nghĩ ra biện pháp
Hắn túm lấy cổ tay Ôn a di, cánh tay vòng qua chân cong của nàng, dễ dàng bế người lên
"A..
Ôn Linh Tú kinh hô một tiếng, sợ hãi vươn tay ôm lấy cổ Lục Tinh
Lục Tinh cười, còn lên xuống áng chừng Ôn Linh Tú, vừa đi về phòng ngủ vừa trêu chọc
“Ôn tổng, cô nên ăn nhiều cơm một chút đi.” Ôn Linh Tú ngại ngùng, nằm trên vai Lục Tinh, buồn bã ừ một tiếng
Quá lạ
Tình huống này quá kỳ lạ
Đến phòng ngủ, Niếp Niếp ngủ rất say
Lục Tinh ôm người vào phòng, còn có sức nghiêng người đóng cửa
Tiện tay đóng cửa, ai ai cũng có trách nhiệm
Ôn Linh Tú thấy dáng vẻ không tốn sức của hắn, không khỏi cảm thán
“Tuổi trẻ thật tốt.” Mỗi ngày dùng không hết sức trâu bò mà
Lục Tinh cười đặt người xuống giường, đắc ý nói
“Không phải tuổi trẻ có sức, là ta có sức, được không
Ôn tổng khen người cũng phải khen cho đúng trọng tâm chứ.” Ôn Linh Tú liếc hắn một cái, sau khi được xoa bóp chân thì gương mặt nàng cứ hồng hào, cái liếc mắt kia mị thái tràn trề
Lục Tinh dời mắt, trong lòng cảm thán
A Man, mắt thẩm mỹ của cô tốt thật
Lục Tinh kéo chăn đắp kín cho Ôn Linh Tú, rồi nhìn Niếp Niếp kéo dịch góc chăn
Cuối cùng ngồi trên sàn nhà bên cạnh Ôn Linh Tú, tựa vào nệm, vừa cười vừa nói
“Ôn tổng, trễ rồi, cô nghỉ ngơi đi, ta ở đây trông cô.” Hôm nay Ôn Linh Tú có chút mệt, nhưng sau khi xoa bóp chân thì lại rất dễ chịu, cộng thêm Lục Tinh dùng giọng nói nhẹ nhàng nói chuyện, thần kinh của nàng chậm rãi thả lỏng xuống
Sau hai mươi phút
Hơi thở của Ôn Linh Tú trở nên đều đặn
Nàng ngủ thiếp đi
Lục Tinh tựa vào nệm, tia chớp lóe qua gương mặt, chiếu sáng ánh mắt lạnh lùng của hắn
Lục Tinh lấy điện thoại ra thao tác vài cái
Khi nhìn thấy có mấy thiết bị lạ đang kết nối mạng, hắn đột nhiên muốn cười
Ôn a di vừa thấy hắn tốt, lại vừa không tin hắn, phòng này ít nhất có ba cái camera lỗ kim được đặt ở đó
Chỉ cần hắn có chút khác thường, chắc chắn sẽ bị đá ra khỏi biệt thự
Hắn thật không hiểu
Vì sao Ôn a di lại như vậy
Nếu không tin thì cứ luôn không tin đi, đừng có vừa làm ra vẻ ôn nhu, vừa làm ra những chuyện này chứ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lục Tinh đứng lên cạnh giường
Ôn Linh Tú rất xinh đẹp, so với mấy cô gái trẻ ngây thơ thì nàng càng dịu dàng bao dung hơn
Lục Tinh không hiểu nổi rốt cuộc nàng muốn làm gì
Rất lâu sau
Lục Tinh thở dài
Thôi vậy
Đến tháng sáu mọi chuyện sẽ kết thúc, cứ tùy nàng vậy
Lục Tinh nhẹ nhàng kéo chăn cho Ôn Linh Tú, lại moi con bé Niếp Niếp mặt đỏ bừng đang vùi trong chăn ra
Làm xong mọi việc, Lục Tinh rời khỏi phòng ngủ
Cửa phòng khẽ khép lại
Im lặng không một tiếng động
Một đêm an giấc
Ngày hôm sau Lục Tinh bị chính mình đánh thức
“Cam
Thật muốn đi mua chút Bàn Đại Hải về pha trà.” Lục Tinh giải quyết xong chuyện cá nhân thì đi đánh răng rửa mặt, rồi xuống bếp
Không còn cách nào
Cái Tiểu Kim Mao Hạ Dạ Sương kia nhất định phải có đãi ngộ như Ngụy Thanh Ngư, nên ngay cả món cháo ăn sáng cũng phải giống nhau
"Ta nói mấy người nhà giàu các người đúng là có bệnh!” Muốn ăn sơn hào hải vị gì mà không được, cứ phải so đo với cái món cháo bình thường của hắn!” “Thẻ trải nghiệm ngủ thêm nửa tiếng coi như hết hạn.” Lục Tinh vừa nấu cháo vừa thở dài
“Tinh Tinh, con đang làm gì vậy?” Một giọng nói cắt ngang những lời mắng thầm của Lục Tinh
Lục Tinh nhìn lại, là Ôn Linh Tú
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô vẫn còn mặc bộ váy ngủ hôm qua, tóc thì rối bù sau khi ngủ, vài sợi tóc không nghe lời cứ vểnh lên
Từ trước đến giờ, Ôn Linh Tú luôn là một người dịu dàng lý trí
Bây giờ đột nhiên thấy dáng vẻ ngơ ngác lơ đãng vì mới sáng sớm của nàng, lại thật đáng yêu
Sau một đêm, Lục Tinh sớm hết giận rồi
Dù sao cũng là khách hàng nạp tiền, có chút tật xấu thì cũng nên bao dung một chút
Sau đó hắn cười nói
“Ta làm chút cháo uống, cô muốn ăn không?” Xong đời
Câu nói này vừa thốt ra, Lục Tinh hận không thể tát vào miệng mình
Quả nhiên
“Được.” Lục Tinh cảm thấy mình muốn ngất
Mẹ nó
Mấy người có tiền này đầu óc đúng là có bệnh
Bao nhiêu tôm hùm bào ngư không ăn, cứ phải ăn một nồi cháo này là sao chứ
Đúng là lợn rừng không ăn được cám
Ôn Linh Tú trước giờ chưa từng dậy sớm như vậy, nên đây là lần đầu tiên nhìn thấy Lục Tinh nấu đồ ăn sáng
Nàng khẽ hít một cái, mùi thơm gạo nếp đã được nấu ra hết
Ôn Linh Tú hiểu rõ cách dỗ trẻ con, nên khẽ nheo mắt vỗ tay ấm áp
“Oa
Tinh Tinh giỏi quá.” Lục Tinh không thể nhịn được cười thành tiếng
“Thôi thôi, cô đi rửa mặt đi, ta để lại chút trong nồi, cô nhớ ăn sáng xong rồi hãy đi làm nha.” Ôn Linh Tú luôn quan tâm người khác
Bây giờ nghe Lục Tinh nói những lời quan tâm như vậy, nàng không hề thấy phản cảm, ngược lại còn thấy ấm áp trong lòng
Sau khi lại mắng vài câu nhà giàu lợn rừng không ăn được cám, Lục Tinh cầm hộp giữ nhiệt đựng cháo loãng và dưa muối đi
Sau mười lăm phút, Ôn Linh Tú đã rửa mặt xong
Nàng ngồi vào bàn ăn, vừa ăn cháo vừa xem lại video theo dõi đêm qua
Khi thấy Lục Tinh chỉ đắp chăn cho nàng và Niếp Niếp rồi rời đi, Ôn Linh Tú càng hài lòng
“Quân tử chính nhân, đáng tin.” Nàng tán thưởng Lục Tinh
“Đã tán thành con rồi, vậy thì mang con ra ngoài chơi một chút đi.” Không thể cứ nhốt Lục Tinh ở nhà mãi được
Suy nghĩ một chút, Ôn Linh Tú nhắn tin cho Lục Tinh
Trên xe buýt điện thoại Lục Tinh nhỏ một tiếng
【 Ôn Linh Tú 31 tuổi đại lý buôn bán camera 】: Tinh Tinh, cô giáo của Niếp Niếp nói muốn tụi mình dẫn mấy đứa nhỏ đi xem tranh nghệ thuật, sẵn dịp nhà hát lớn Hải Thành có buổi biểu diễn đặc biệt nổi tiếng, đợi con kết thúc giờ làm, tụi mình dẫn Niếp Niếp đi xem có được không, tiện cho con và Niếp Niếp mua ít quần áo nữa.” “Bệnh thần kinh.” Lục Tinh không ngờ lại còn phải có nhiệm vụ ra ngoài, hắn vẫn muốn ở nhà hơn
Nhất là năm chữ nhà hát lớn Hải Thành, thật sự làm Lục Tinh Ptsd
Lục Tinh nhanh chóng tra xem lịch buổi diễn đặc biệt của các danh gia ở nhà hát lớn Hải Thành, khi thấy không có Trì Việt Sam thì mới thở phào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chờ đã
Lục Tinh lại nhanh chóng tra xem những danh gia đó có ai là thầy của Trì Việt Sam không, sau khi thấy không có mới lại thở phào
Lục Tinh mặt không đổi sắc trả lời
【 Lục Tinh 】: Đương nhiên là được rồi
Ôn tổng muôn năm
.