"Ấy, ngươi lần này học hành thế nào
"Người đàng hoàng ai mà ôn tập chứ
Ngươi học à
"Ta cũng có ôn đâu, tối hôm qua ta còn chơi game đánh tới sáng cơ mà
"Thật á, nhưng mà tối qua ta thấy tài khoản game của ngươi không có online mà
"À, ta chơi cái trò chơi giải trí khác
..
Thứ hai
Trong trường học đâu đâu cũng toàn những loại đối thoại này
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra
Bọn họ đêm qua hẳn là đã cắm đầu cắm cổ mà viết bài tới mức tóe cả lửa
"Tối hôm qua ngươi bò giường đi ngủ đấy à
Lục Tinh nhìn Lý Đại Xuân với hai con mắt thâm quầng rũ xuống, trông có vẻ một thân tinh khí đã bị hao hết
Hắn đêm qua bị Liễu Khanh Khanh cái con bé biến thái kia hành hạ đến tận 2 giờ 30 phút đêm, cũng không thảm đến mức này chứ
"Đừng nhắc nữa
Lý Đại Xuân đến đồ ăn vặt cũng chẳng buồn ăn, ngáp dài nằm bò ra bàn
"Hôm nay sắp thi rồi đấy, ngươi không lo lắng gì sao
"Ta tối qua đã treo tóc lên xà nhà lấy dùi đâm vào đùi, lâm thời ôm chân Phật, trong mơ toàn thấy Lý ma đầu tức giận
Lục Tinh cười hì hì, móc ra một thanh sô cô la đưa cho hắn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Ăn đi
"Đừng để lát nữa lúc làm văn lại ngủ gật đấy
Không thể không nói
Tống Quân Trúc đúng là không hổ là học bá từ nhỏ đến lớn, tài liệu mà cô ta chỉnh sửa cho Lục Tinh thật sự là quá lợi hại
Cảm giác được người ta 'gánh' mình, sướng thật
Đến giờ tan học buổi sáng, mọi người trong lớp đều bận rộn di chuyển bàn của mình sang một bên
Lục Tinh quay đầu nhìn thoáng qua vị trí của Hạ Dạ Sương
Hôm nay nàng không đến trường
Hạ Dạ Sương thật ra rất thông minh, có điều năng khiếu nghệ thuật của nàng cao hơn so với năng khiếu học hành mà thôi
Mấy hôm trước Lục Tinh phụ đạo cho nàng, đã cảm thấy nàng một điểm là hiểu ngay
"Ai, cháo này vẫn là mình ta uống thôi
Hạ Dạ Sương không đến trường cũng không thèm nói với hắn một tiếng, làm Lục Tinh tốn công buổi sáng sớm nửa tiếng đi nấu cháo
Ngay lúc Lục Tinh đang định tự mình giải quyết bữa sáng thì, "Lục Tinh
Một giọng nói trong trẻo lạnh lùng chậm rãi vang lên
Lục Tinh ngẩng đầu nhìn lên, thấy được đôi mắt trong veo của Ngụy Thanh Ngư
Lý Đại Xuân nhìn Lục Tinh, rồi lại nhìn Ngụy Thanh Ngư
Bỗng nhiên
Một loại cảm giác sứ mệnh của thần cp tự nhiên sinh ra
Lý Đại Xuân vốn đang buồn ngủ muốn gục đầu xuống, trong nháy mắt đã tỉnh táo
Hắn đảo mắt qua lại vài vòng, lập tức nói
"Ta đi nhà vệ sinh một lát
Quả không hổ là ủy viên thể dục
Thật sự là tốn hao sức lực a, mới nháy mắt đã không thấy bóng dáng tăm hơi
Lục Tinh cạn lời, thằng ngốc xuân này chuyện khác thì trì độn, sao đụng đến chuyện này đầu óc lại linh hoạt thế chứ
Ngụy Thanh Ngư thanh mảnh đứng trước bàn Lục Tinh, không nói gì
Lục Tinh thở dài, chỉ đành phải hỏi: "Sao thế
Ngụy Thanh Ngư mặt không biểu tình, nhưng trong mắt lại có chút ngượng ngùng
"Hôm nay Hạ Dạ Sương không đến
Lục Tinh nghi hoặc
Hắn đâu có mù
"Lãng phí đồ ăn là không tốt
Lục Tinh nghi hoặc
"SO
(Vậy thì sao?) "Ta không có ăn điểm tâm
Lục Tinh hiểu rồi
Bốp
Một tờ tiền 100 đồng được ném lên bàn hắn, Ngụy Thanh Ngư nghiêm túc nói
"Cho ta ăn có được không
Lục Tinh chân thành đặt câu hỏi
"Đầu bếp nhà các ngươi là thuê ở đâu đấy
Sao mà làm khó ăn vậy chứ
Không thì làm sao lại khiến Ngụy Thanh Ngư, một hoa khôi thanh lãnh phải đi cướp một bát cháo ăn thế này
Thật là y như phim truyền hình
Ngụy Thanh Ngư không hiểu vì sao hắn lại hỏi như vậy, nhưng vẫn trả lời thành thật
"Là ngự trù đời sau, cụ thể là mấy đời cháu thì ta không hỏi qua, tối nay về nhà ta sẽ hỏi, sau đó sẽ nói lại cho ngươi trên Wechat
Phụt
Lục Tinh không nhịn được cười ra tiếng
Đôi lúc hắn cảm thấy Ngụy Thanh Ngư con ngốc này thật rất thú vị, ai còn bảo nàng thanh lãnh chứ
"Ngươi đi ăn đi, bất quá ta cảm thấy chắc đầu bếp nhà các ngươi làm ngon hơn của ta đấy
Lục Tinh cầm tờ 100 đồng bỏ vào túi quần
Ân
Lời được 100 đồng, sướng thật
Ngụy Thanh Ngư ngồi ăn trông rất nhã nhặn, không giống như học sinh, mà hệt như tiểu thư khuê các trong tranh cổ
Nàng uống một ngụm cháo, sau đó nói nghiêm túc
"Ta thích ngươi
Phụt
Lục Tinh suýt chút nữa đã trở thành người đầu tiên bị nghẹn bánh mì mà chết
"…Ta
Không phải
Tỷ à
Ngươi có thể đừng có vẻ mặt bình thản thế mà lại nói ra những lời làm người ta kinh hãi thế không hả
Nghĩ đến cái bộ dạng che chở con của Ngụy lão cha, Lục Tinh dường như đã thấy cảnh mình bị ném xác xuống cảng Hải Thành rồi
"Có thể là ta cũng không chắc
Lục Tinh thở phào một hơi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Nhưng tâm tình của ta vì ngươi mà dao động
Lục Tinh hít sâu một hơi
"Có lẽ không có lý do gì để chứng minh là ta thích ngươi
Lục Tinh lại thở phào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Cho nên ta đến hỏi ngươi một chút, ngươi có đầu mối gì không
Lục Tinh hoàn toàn cảm thấy hết cả hồn vía rồi
Biết Ngụy Thanh Ngư ngốc, nhưng không nghĩ tới nàng có thể ngốc đến mức này
Ngươi trực tiếp hỏi thẳng người mình có vẻ như đang thích, có được không hả
Thật không sợ bị người ta coi là đồ điên sao
Lục Tinh nhìn thoáng qua mặt Ngụy Thanh Ngư
À, cũng đúng thôi
Đúng là có thực lực này, không chừng vừa nói ra câu 'ta thích ngươi' là có thể vui vẻ có ngay bạn trai ấy chứ
Chỉ tiếc là
Người này là Lục Tinh, hắn thật sự không muốn dây dưa với mấy khách hàng cũ nữa
Ngươi nói người ta thanh toán tiền xong xuôi rồi, sau này gặp lại còn có thể cụng ly
Ngươi bây giờ lại diễn như phim Quỳnh Dao thế này, sau này còn gặp nhau được sao nữa chứ
Không được
Nhất định phải dập tắt chuyện này trong trứng nước mới được
Sau đó
Lục Tinh suy nghĩ một lát, từng bước một hướng dẫn
"Ngươi không phải thích ta, ngươi chỉ là quen với ta, dù đổi thành người khác, ngươi cũng sẽ như vậy thôi
"Ta sẽ không
"Ngươi sẽ
"Ta sẽ không
"Thôi được rồi thôi được rồi, ngươi sẽ không, ngươi nghe ta nói này
Lục Tinh cảm giác huyết áp của mình tăng vọt
"Ngươi hồi tưởng lại nhân sinh của mình xem, có phải rất thuận lợi hay không, có phải là chưa từng thất bại không
Ngụy Thanh Ngư nghĩ một lát, khẽ gật đầu
"Vậy thì được rồi
Ta liếm ngươi hai năm trời rồi, ngươi chắc chắn quen thuộc rồi, ai cũng nghĩ ta thích ngươi
Thế nhưng ta đột nhiên nói ta xem ngươi như em gái, có phải ngươi hơi bất ngờ không
Ngụy Thanh Ngư bị thuyết phục, tiếp tục gật đầu
"Cuộc sống thuận buồm xuôi gió, đột nhiên có chút trắc trở khó khăn, có lẽ cảm xúc của ngươi sẽ bị dao động thôi..
Không thể tin nổi
Vào buổi sáng sắp thi thử này, Lục Tinh thế mà lại đang phụ đạo tâm lý cho Ngụy Thanh Ngư
Đến lúc Ngụy Thanh Ngư trở lại chỗ ngồi, Vương Trân Trân kích động đến mức tay cũng đang run, vội vàng hỏi
"Thanh Ngư thế nào rồi
Ngụy Thanh Ngư bình tĩnh nói
"Ta nói với hắn là ta thích hắn
Vương Trân Trân gật đầu: "À, chuyện này thì… Á
Vương Trân Trân ngây người
Không phải chứ mấy bà chị
Biết là ngươi dũng rồi, không nghĩ tới lại dũng đến thế này cơ đấy
Đây là đánh thẳng cầu à, quả này như là nã đạn hạt nhân luôn đấy
Khai mở cũng đâu có như mở pháp này đâu
Vương Trân Trân lập tức hỏi
"Vậy sau đó thì sao, sau đó hắn trả lời như thế nào
Ngụy Thanh Ngư hài lòng nói
"Hắn nói là ta không thích hắn, ta chỉ là gặp một khó khăn bất ngờ, nên mới có chút bất an thôi, lúc ta giải mấy bài khó, quả thật là sẽ có cái cảm giác này, trong tâm lý học gọi đó là ham muốn chinh phục
"Lời của Lục Tinh nói rất có lý, có lý hơn cả lý thuyết tình yêu của ngươi đấy
Vương Trân Trân tê tái cả người
Xong đời
Lục Tinh đã làm rõ logic vận hành trong đại não của Ngụy Thanh Ngư rồi, lại còn lợi dụng logic này nữa
Súc sinh mà
Ngụy Thanh Ngư nếu đây mà không gọi là thích, thì hai chữ 'Trân Trân' của cô ta cứ đọc ngược lại đi
Thôi rồi
Cô ta vẫn nên chuẩn bị tiền mừng cho con của Lục Tinh và Hạ Dạ Sương đi là vừa
Ngụy Thanh Ngư không cứu nổi rồi
Chôn đi
..
...