Chương 6: Vụng trộm kiếm tiền không nói cho ta
Một kịch bản phối một giờ
Lục Tinh càng phối càng thấy khốn
Đến cuối cùng trong đầu bị trừng phạt, khống chế, cố chấp các kiểu từ ngữ chiếm hết
Hắn nghĩ thầm mấy gã bá đạo tổng tài trong kịch bản sao không đi làm đi
Cả ngày ở đây ngược tới ngược lui, đều là kiếm tiền ở đâu ra thế
Cay thật
Đều vụng trộm kiếm tiền không nói cho hắn
Dựa vào cái gì hắn kiếm tiền mồ hôi sôi nước mắt, sống chết liều mình
Liễu Khanh Khanh lại càng phối càng hăng hái
Thanh âm thông qua ống nghe điện thoại di động truyền đến tai Lục Tinh, bên trong là tiếng run rẩy không kiềm chế được cùng kích động
Lục Tinh nghĩ thầm: Cái phương pháp này mà chữa được chứng mất ngủ mới là lạ đấy
Cái loại kịch bản này trước khi ngủ chỉ có thể khiến người ta ngày càng cuồng loạn bài tiết adrenalin có được không
Thôi được
Khách hàng đã bỏ tiền, hắn cũng lười nói, làm theo là được
Đằng sau lại phối một cái kịch bản thợ bảo trì máy móc, bất quá trên cơ bản là Lục Tinh độc diễn
Bởi vì Liễu Khanh Khanh không còn sức để diễn chung với hắn
Làm liếm cẩu chuyên nghiệp, lúc khách hàng không hợp tác thì cũng phải tự mình diễn tiếp
Thời gian rất nhanh chuyển đến rạng sáng một giờ rưỡi
Liễu Khanh Khanh vẫn cứ tinh thần vô cùng phấn chấn, trong giọng nói càng ngày càng hưng phấn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Ngô
Liễu Khanh Khanh lên cao trào
Âm thanh mềm mại truyền đến lỗ tai Lục Tinh, hắn trong nháy mắt thở phào một hơi
Ở chỗ các khách hàng khác thì phải kiềm chế biểu cảm
Nhưng ở chỗ Liễu Khanh Khanh này, thì phải kiềm chế giọng nói
Hắn không nhìn thấy mặt Liễu Khanh Khanh, cũng không biết khách hàng phản hồi thế nào
Chỉ có thể căn cứ vào độ hưng phấn trong giọng nói mà phán đoán
Mệt thật sự
"Hôm nay biểu hiện rất tốt
Trong giọng Liễu Khanh Khanh lộ ra vẻ thỏa mãn
Nàng còn đang dư vị trắng bệch đầu óc, loạn thất bát tao nói
"Ta có thể ngủ ngon giấc, vài ngày trước luôn không ngủ được, tiền ta chuyển vào Alipay cho ngươi..
Hai người duy trì quan hệ thuê mướn đã hai năm, coi như tương đối quen thuộc
Liễu Khanh Khanh đưa tiền sảng khoái
Ngoài có chút biến thái ra thì cơ bản không có yêu cầu khác, người cũng rất tốt
Sau đó Lục Tinh do dự một chút, vẫn là nói:
"Liễu lão bản, đi gặp bác sĩ thì sao
Giống như Tống Quân Trúc loại đại người điên, cho dù theo đuổi nhân sinh hoàn mỹ tới cực hạn, cũng vẫn ăn uống ngủ nghỉ bình thường
Nhưng Liễu Khanh Khanh thì khác
Nàng là thật sự không ngủ yên giấc, trường kỳ ngủ không đủ giấc rất có nguy cơ đến tính mạng
"Ngươi nói ta có bệnh
Giọng của Liễu Khanh Khanh trong nháy mắt lạnh đi
Lục Tinh im lặng một lát, đánh trống lảng:
"Xin lỗi, chúc nàng có một giấc mơ đẹp, tối mai gặp
"Không được phép cúp máy
Giọng Liễu Khanh Khanh mang theo ý lạnh, cười nhạt nói
"Ngươi nghĩ ngươi là ai
"Chúng ta chỉ là nhận biết nhau lâu một chút, ngươi liền muốn sai khiến khách hàng của ngươi
"Ỷ lại được sủng mà kiêu cũng phải có chừng mực
"Xin lỗi
Lục Tinh chân thành nói xin lỗi
Hắn lần sau sẽ không nói nữa
Liễu Khanh Khanh không còn sự ngọt ngào và dịu dàng trong kịch bản vừa rồi, trong giọng nói ngập tràn vẻ băng lãnh
"Nhớ kỹ thân phận của ngươi
Đều—— Lục Tinh nhìn giao diện cuộc gọi đã bị ngắt, nhịn không được cười
Được thôi
Động lòng trắc ẩn với khách hàng, cũng là tàn nhẫn với bản thân mình
Lục Tinh liếc nhìn thời gian, còn nửa giờ nữa là đến ba giờ
Người có tiền đều như vậy sao
Hắn mua đồ gì đều phải so đo ba nhà, Liễu Khanh Khanh còn dư nửa giờ không dùng thì nói là không dùng luôn
Lục Tinh nghĩ một chút: "Vẫn là không muốn thiếu cô ấy
Sau đó hắn ở trên mạng tìm một kịch bản yandere, rồi ngồi ở phòng khách thu âm vào điện thoại nửa giờ
Thu âm xong, phát âm thanh đó cho Liễu Khanh Khanh
Lục Tinh ôm lấy cặp sách rồi thiếp đi trên ghế salon
Trong nhà Tống Quân Trúc không có phòng của hắn
Gương mặt này của hắn không xứng có phòng để ngủ
"Có ghế sô pha ngủ cũng rất khá..
So với hầm cầu, ghế đá công viên, mấy nhà bỏ hoang thì dễ chịu hơn rất nhiều..
Hải Thành đại học
Nhà trọ giáo viên
Răng rắc
Công tắc phòng bị bật lên, trong phòng sáng trưng
Một nữ sinh tóc ngắn ngang vai màu hồng đột ngột vén chăn lên, nhưng trong con ngươi lại tràn đầy vẻ long lanh
Một lát sau
Từng giọt nước mắt lớn rơi xuống trong chăn, ướt đẫm một mảng lớn
Liễu Khanh Khanh run rẩy cắn chặt răng, tay nắm chặt chăn cũng đang phát run, nức nở mắng
"Đồ hỗn đản
Đồ hỗn đản
Đồ hỗn đản
"Cảm thấy ta có bệnh, bảo ta đi gặp bác sĩ, cuối cùng thì không thèm diễn nữa
"Thật ra ngươi vẫn luôn thấy yêu cầu của ta rất buồn nôn phải không
Mắng đến cuối cùng, Liễu Khanh Khanh khóc đến hai mắt đỏ hoe
Trường kỳ mất ngủ cộng thêm lời Lục Tinh, giáng cho nàng một đòn nặng nề nhất
Liễu Khanh Khanh hàng mi dài nhỏ bé dính đầy nước mắt, khóe miệng ấm ức căng ra, mái tóc hồng lộn xộn lại đặc biệt có vẻ đẹp
"Đồ hỗn đản
Tay Liễu Khanh Khanh lục lọi trong chăn, tìm được thứ gì đó hung hăng ném xuống sàn
Nàng nhìn thoáng qua sàn nhà, bụm mặt nức nở nhỏ tiếng
"Ta thật sự không còn cách nào khác mà..
Nàng cũng muốn ngủ ngon giấc, uống thuốc, Đông y, mẹo dân gian, biện pháp gì đều dùng cả rồi
Nhưng mà không có tác dụng
Một ngày tình cờ, Liễu Khanh Khanh nghe thấy giọng của Lục Tinh trên một trang web
Trong nháy mắt
Nàng giống như bị dòng điện tê dại giật khắp người, đầu óc trống rỗng
Từ đó về sau
Liễu Khanh Khanh liền mở ra một phương pháp ngủ mới
Nàng nghe giọng của Lục Tinh, cho đến khi không còn chút sức lực nào, cuối cùng mới thỏa mãn đi vào giấc ngủ
Giọng của người khác đều không được, chỉ có giọng của Lục Tinh là được
Để cho Lục Tinh không thấy nàng quá ác tâm, nàng đã cố hết sức hạn chế thời gian xuống một tuần hai lần
Vì cái gì
Vì cái gì nàng đã tự hạn chế như thế, Lục Tinh vẫn thấy nàng có bệnh
Liễu Khanh Khanh ấm ức đem mình quấn trong chăn, bụm mặt nén tiếng nức nở
Tích — Âm thanh thông báo tin nhắn vang lên, làm Liễu Khanh Khanh giật mình tỉnh lại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Là của Lục Tinh sao
Liễu Khanh Khanh có chút ngạc nhiên mở điện thoại lên, lại thất vọng phát hiện chỉ là tin nhắn của hội học sinh
[phó hội trưởng]: Hội trưởng, lãnh đạo nhà trường muốn chúng ta chuẩn bị bắt đầu công tác tuyển sinh
Liễu Khanh Khanh trong nháy mắt mất hứng, nàng hít mũi một cái, vẫn là trả lời một cách dịu dàng và chu đáo
[ta đã biết, ngày mai cậu tổ chức người làm một kế hoạch sơ bộ, ngủ sớm đi, không nên thức đêm nha] Ấn gửi
Phó hội trưởng ở đầu kia nhận được tin nhắn, trực tiếp rơi vào cuồng hỉ
Oa!!
Hội trưởng không hổ là giáo hoa đúng nghĩa của đại học Hải Thành
Quả nhiên vừa ngọt vừa dịu dàng a a a a
Vậy mà khuya thế này nhắn tin cho nàng, thế mà còn dịu dàng trả lời nữa chứ
"Đồ tiểu hỗn đản không có lương tâm..
Liễu Khanh Khanh vứt điện thoại sang một bên, vừa nghĩ đến việc Lục Tinh bảo mình đi khám bác sĩ liền tức giận
Nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại cũng không mắng ra được từ nào có ý mới
Càng thêm biệt khuất..
Tích
Lại một tiếng thông báo tin nhắn vang lên, Liễu Khanh Khanh mím chặt môi, tay run run ấn mở
Một giây sau
Nàng đột nhiên ngồi thẳng dậy, chăn theo trên người trượt xuống, rốt cuộc không che được vẻ thiếu nữ dịu dàng
Liễu Khanh Khanh run rẩy tay mở file âm thanh Lục Tinh gửi tới
"Bảo bối, em còn muốn chạy trốn đến đâu đây
"Sao mà không nghe lời thế, ta thật muốn tạo một cái lồng giam, giam em lại, để em chỉ có thể..
Giọng yandere trầm thấp của Lục Tinh quanh quẩn trong phòng, hai má Liễu Khanh Khanh cấp tốc ửng lên một tầng đỏ mỏng
Thì ra
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vừa rồi hắn vẫn luôn thu những thứ này sao
Có lẽ là mình đã trách lầm hắn..
Liễu Khanh Khanh trong nháy mắt đã không còn chút giận nào nữa
Không đúng
Vẫn còn giận chứ
Liễu Khanh Khanh vô thức nhìn xuống sàn nhà, cắn chặt môi dưới
Mua cái mới hay là dùng lại cái cũ
.