Chương 4: Khởi đầu tốt đẹp?
Giận kiếm lời 50.000 linh thạch!
Trong Lâm Giang Thành, số gia tộc nợ tiền Tần gia không nhiều!
Tất cả chỉ có hai nhà.
Nhưng cũng có thể hiểu được, Tần gia ở Lâm Giang Thành cũng xem là một trong hai thế lực lớn.
Nếu ngay tại địa bàn của mình mà còn có nhiều khoản nợ khó đòi, thì mặt mũi Tần gia coi như mất hết.
Tần Phong đưa mắt nhìn vào hai tờ giấy vay kia.
Phủ thành chủ?
Lâm Gia?
Phủ thành chủ Lâm Giang, ba năm trước mượn 500.000 linh thạch hạ phẩm, hẹn ba năm sau trả, lãi suất là 50.000 linh thạch hạ phẩm.
Còn sổ sách của Lâm gia thì quá cũ rồi!
Hai mươi năm trước mượn một triệu linh thạch hạ phẩm, hẹn mười năm sau hoàn trả, lãi suất là 300.000 linh thạch hạ phẩm.
Hai tờ giấy vay này giờ đều đã quá hạn.
Chỉ cần Tần Phong tiếp xúc với người đi vay, sẽ sinh ra nhân quả liên hệ.
Đến lúc đó kim bảng sẽ có thể trực tiếp phát động.
Phủ thành chủ thì không chạy được, ngay tại Lâm Giang Thành.
Nhưng Lâm Gia kia, Tần Phong tìm khắp ký ức trong đầu cũng không thu được chút manh mối nào."Cái Lâm Gia này là gia tộc nào vậy, sao ta chưa từng nghe qua?"
Hạ Thi Vũ nghe vậy, mở hồ sơ đã chuẩn bị sẵn ra."Theo ghi chép, Lâm Gia đã mai danh ẩn tích từ mười mấy năm trước, trưởng lão Tần Gia lúc trước cũng đã nhiều lần tìm kiếm, nhưng cuối cùng đều không thể phát hiện ra nguyên nhân!"
Được rồi.
Thành chủ cũng được.
Có thể lên làm thành chủ, chắc là một con cá lớn?
Hạ Thi Vũ biết được Tần Phong muốn đi phủ thành chủ đòi nợ thì cả người đều ngơ ngác."Thiếu gia, ngài muốn đi phủ thành chủ?"
Dù Hạ Thi Vũ đã thay đổi cách nhìn về Tần Phong.
Nhưng vẫn không nghĩ Tần Phong lại thật sự muốn đến phủ thành chủ tính sổ!
Nghe nói thành chủ thực lực vô cùng khủng bố.
Có lời đồn thành chủ là cường giả Hóa Thần cảnh, Tần gia tuyệt đối không thể đắc tội.
Trong mắt Hạ Thi Vũ hiện vẻ kinh ngạc, Tần Phong không giải thích nhiều.
Hai người đến phủ thành chủ đã bị mắt tay Tần Tiêu An truyền tin trở về."Tần Phong tiểu tử kia muốn chết, lại dám đến tìm thành chủ đòi nợ, quả nhiên là nghé con không sợ cọp!"
Tần Hải Uy nghe vậy, trong mắt lộ ra một vòng khinh thường!"Thấy hắn tự tin như vậy, ta còn tưởng là có biện pháp hay ho gì chứ!""Hóa ra chỉ nghĩ ra mấy ý kiến ngu ngốc này.""Nhưng như vậy cũng tốt, dù đắc tội phủ thành chủ sẽ gây tổn thất cho Tần gia, nhưng diệt trừ được mối họa Tần Phong thì cũng không lỗ!"
Lúc này Tần Tiêu vừa nghĩ đến kế sách của cha mình sắp thành công!
Mà hắn đương nhiên sẽ có thể trở thành thiếu chủ Tần gia chính thức, lập tức tâm tình tốt hẳn lên, trong nháy mắt đã quên luôn chuyện của Liễu Tam Quyền!
Phủ thành chủ.
Thành chủ dù được ca tụng là cao thủ số một Lâm Giang Thành.
Nhưng lại rất thần bí, ít khi xuất hiện trước công chúng.
Nhưng điều làm Tần Phong bất ngờ chính là vị thành chủ thần bí này không những không gây khó dễ cho mình, mà ngược lại còn chủ động gặp mình sau khi nghe được mục đích."Ngươi là vị thiếu chủ không thể tu luyện của Tần gia?"
Triệu Linh Vận nhìn Tần Phong với ánh mắt xen lẫn một chút hiếu kỳ.
Khi Tần Phong cảm nhận được ánh mắt đối phương, cũng nhận ra có một đạo linh lực dao động yếu ớt quét qua mình!
Tần Phong ngay lập tức hiểu ra, đối phương đang thăm dò tu vi của mình.
Nhưng Tần Phong không để ý, dù sao hắn cũng không nghĩ sẽ che giấu tu vi.
Về chuyện cây cao đón gió, gây sự chú ý?
Trò cười, ở địa phủ tu luyện ba ngàn năm, Tần Phong đương nhiên có được một số bí pháp!
Dùng những bí pháp như thế, cho dù là Quỷ Tiên cũng muốn phải nuốt hận!
Nên Tần Phong thật sự không mấy kính sợ với thế giới chưa sinh ra Tiên Nhân này.
Đương nhiên, khi chưa đến lúc sinh tử tồn vong, hắn sẽ không dùng bí pháp.
Dù sao tu vi của hắn hiện tại quá thấp, cưỡng ép thi triển bí pháp sẽ tổn hao linh hồn và thọ nguyên."Chính là tại hạ, không biết Triệu Thành Chủ thấy món nợ này thế nào?"
Tần Phong hào phóng nhận thân phận của mình, sau đó lấy giấy vay đã chuẩn bị sẵn trong ngực ra.
Triệu Linh Vận nhận giấy vay Tần Phong đưa, xem xét cẩn thận nửa ngày."Đúng là ta mượn, chỉ là...""Lâm Giang Thành phát triển cũng cần rất nhiều linh thạch hạ phẩm để duy trì, còn về món nợ này..."
Tần Phong nghe vậy, trong lòng đột nhiên vui sướng.
Không chịu trả?
Vậy thật quá tốt!
Tu vi Hóa Thần cảnh, không biết có thể tăng ta được bao nhiêu thực lực.
Tần Phong cố đè nén kích động trong lòng, trấn định hỏi: "Ý của Triệu Thành Chủ là không muốn hoàn trả sao?"
Bị Tần Phong hỏi thẳng như vậy, ánh mắt Triệu Linh Vận rơi trên người Tần Phong, nhìn ánh mắt Tần Phong càng thêm hiếu kỳ.
Phế thể không tu luyện được trong truyền thuyết, mà lại là thiên tài Trúc Cơ gần 18 tuổi?
Rõ ràng biết ta là Hóa Thần cảnh mà vẫn có thể bình thản như vậy.
Tiểu tử này...không đơn giản.
Triệu Linh Vận trầm tư một lát rồi ra hiệu cho thị nữ phía sau mang một chiếc rương nhỏ lên.
Sau khi mở rương, một đống linh thạch hiện ra trước mặt Tần Phong.
Trong rương linh thạch, mỗi viên đều óng ánh lung linh, phát ra vầng sáng xanh nhạt!
Linh thạch trung phẩm?
Tần Phong liếc mắt đã nhận ra đồ vật trong rương chính là linh thạch một loại!
Linh thạch trung phẩm chứa linh lực gấp 1000 lần linh thạch hạ phẩm, hơn nữa linh khí tạp chất trong nó còn ít hơn, dễ cho người tu luyện hấp thụ hơn.
Nên, giá trị linh thạch trung phẩm hơn linh thạch hạ phẩm 1000 lần trở lên."Nơi này có năm mươi viên linh thạch trung phẩm, coi như ta trả trước tiền lãi.""Còn lại tiền vốn ta sẽ cho người đưa đến Tần Gia Thương Hội trong vòng một tháng!"
Lúc này Tần Phong ngây người!
Sao lại vậy?
Ngươi sao không đi theo kịch bản gì vậy?
Không phải ngươi nên từ chối trả rồi bị ta thu tu vi à?
Dù Tần Phong trong lòng không muốn, nhưng cuối cùng vẫn phải mang 50.000 linh thạch rời phủ thành chủ."Đại tiểu thư, sao cô lại khách khí với hắn vậy?""Chỉ là Tần gia thôi, chưa đủ để tiểu thư phải cẩn thận đến vậy chứ?"
Triệu Linh Vận nghe vậy, lườm đối phương một cái nhạt nhẽo."Cường giả Trúc Cơ gần 18 tuổi!
Ngay cả đương kim thánh thượng gặp cũng phải coi trọng!""18 tuổi Trúc Cơ?"
Thị nữ nghe xong thì giật mình trong lòng.
Đệ nhất cường giả Đại Tống đế triều!
Siêu cấp cường giả Độ Kiếp sơ kỳ!
Nghe nói vị này 19 tuổi hoàn thành Trúc Cơ, từ đó một đường thẳng tiến!
Bây giờ đã trở thành Định Hải Thần Châm của Đại Tống đế triều!
Mà điều được thế nhân công nhận chính là, càng Trúc Cơ sớm thì thành tựu tương lai càng cao!"Thiếu gia lợi hại thật!
Lập tức đã thu về được năm mươi viên linh thạch trung phẩm!""Vậy chẳng phải là nói, tháng này cá cược, thiếu chủ ngài đã thắng rồi?"
Tần Phong nghĩ cũng phải, hắn và Tần Hải Uy cá cược không phải là một tháng kiếm được 50.000 linh thạch hạ phẩm hay sao?
Khởi đầu tốt đẹp đấy!
Vừa nghĩ tới việc hoàn thành cá cược là có thể thu được tu vi của Đại trưởng lão, Tần Phong mới thấy tâm trạng khá hơn một chút.
Còn chuyện Tần Hải Uy có thể lấy ra 100.000 linh thạch hạ phẩm?
Đừng mơ, trừ khi Tần Hải Uy biển thủ tài sản của Tần gia.
Nhưng nếu chuyện này xảy ra thì Tần Hải Uy không còn đất dung thân trong toàn bộ Tần gia!
Trở về Tần gia.
Tần Phong trực tiếp thông báo với Nhị trưởng lão tổ chức cuộc họp nội bộ gia tộc!
Không thể không nói, Tần Tứ Thủy có năng lực làm việc rất giỏi!
Chỉ nửa nén hương sau, 12 vị trưởng lão Tần gia đã có mặt 11 vị!
Đương nhiên người vắng mặt chính là Tần Hải Uy."Đại trưởng lão đâu?""Đại trưởng lão nói đang bận chút việc, lát sẽ đến."
Tần Tứ Thủy vừa trả lời xong, một người bên cạnh Tần Tứ Thủy liền tiến lên một bước."Thiếu chủ, muộn thế này còn triệu tập mọi người có chuyện quan trọng gì?"
Lời vừa dứt thì ánh mắt của mọi người đổ dồn vào ngay.
Tần Phong hiện tại còn chưa phải gia chủ, triệu tập mọi người trong đêm như vậy, tự nhiên sẽ có người bất mãn!
Thậm chí nếu không có Nhị trưởng lão trấn áp, chưa chắc đã có người đến.
Tần Phong liếc nhìn người kia, rồi ngăn Hạ Thi Vũ đang chuẩn bị mở rương ra."Đương nhiên là có chuyện quan trọng, nhưng tất cả vẫn nên chờ Đại trưởng lão tới rồi hẵng nói."
Nghe vậy, trong phòng nghị sự vang lên tiếng xì xào nhỏ."Thiếu chủ người thật không biết chuyện, chúng ta đều rất bận, cứ vậy triệu tập chúng ta tới?""Đúng vậy, triệu tập chúng ta tới còn không nói có chuyện gì, thật quá hồ đồ!""Đúng đó, thiếu chủ nếu không biết quản lý gia tộc, chi bằng nhường chức đi."
Nghe những lời đó, Tần Phong nhìn Tần Tứ Thủy.
Người sau vội hiểu ý, ghi lại những kẻ lên tiếng oang oang."Chư vị, không phải ta cố ý câu giờ đâu.""Mà đêm nay chuyện ta muốn tuyên bố là việc của Đại trưởng lão, hắn không tới thì rất khó để ta tuyên bố."
Tần Phong vừa dứt lời, giọng nói thô kệch của Tần Hải Uy từ ngoài cửa truyền vào."Sao, đã nghĩ thông chưa, định nhận thua sao?""Nếu vậy thì mau giao chìa khóa truyền thừa ra đây đi."
