Chu Bình An cười.
Hắn đúng là nghĩ Lục Nghiêm Hà muốn đối đầu với hắn, không chịu hủy hợp đồng, ai dè, hóa ra chỉ là mạnh miệng thôi.
Biết rõ Lục Nghiêm Hà mấy ngày nay ngày nào cũng chạy đến trường, Chu Bình An cũng bớt chút sức lực.
Mặc dù không rõ Lục Nghiêm Hà rốt cuộc đã đắc tội vị Tư Mã phó tổng nào, nhưng nếu Mã phó tổng chỉ thị muốn Lục Nghiêm Hà hủy ước, vậy thì cứ theo chỉ thị mà làm thôi.
Thực tế thì, Chu Bình An cũng cảm thấy Lục Nghiêm Hà chẳng có gì đáng để bồi dưỡng.
Sau khi nhóm Phong Chí tan rã, ai cũng phải tự thân vận động.
Chu Bình An thật sự không có sức lực để gánh một cục nợ như Lục Nghiêm Hà.
Vậy cứ kệ Lục Nghiêm Hà một thời gian, qua một thời gian lại quăng cho hắn thêm tiền bồi thường hủy hợp đồng, hắn sẽ đồng ý thôi.
Chu Bình An tự nhủ chắc mẩm.
- Tối đó, Nhan Lương về đến phòng trọ, vừa vặn gặp Lục Nghiêm Hà vừa tự học buổi tối về.
Nhan Lương nói: "Mỗi tối ngươi về muộn thế, mà ở đâu tự học chẳng được, sao không ở nhà tự học?""Trong lớp học mới có không khí tự học." Lục Nghiêm Hà nói.
Hắn nhìn áo phông của Nhan Lương, một nửa còn ướt mồ hôi, biết chắc hắn lại luyện vũ đạo cả ngày."Ngày mai ngươi ghi hình tiết mục, đúng không?""Ừ." Vừa nhắc đến cái này, mắt Nhan Lương liền sáng lên.
Với bọn họ bây giờ, mỗi cơ hội được lên ống kính đều rất quan trọng.
Nhóm Phong Chí vốn đã không phải là nhóm nổi đình nổi đám, mà Nhan Lương ở trong nhóm cũng không thuộc top đầu, phần lớn thời gian chỉ dành cho luyện múa, luyện hát, học diễn xuất.
Nhan Lương nói: "Ta tự nghĩ một đoạn tự giới thiệu bản thân, ngươi nghe thử, xem thế nào."
Lục Nghiêm Hà gật đầu.
Trong phòng khách, Lý Trì Bách mặc quần đùi cộc, ngồi chơi game, tư thế cực kỳ… chướng mắt.
Nhưng đó mới là trạng thái thường ngày của hắn.
Lý Trì Bách liếc bọn họ một cái, nói: "Về muộn thế."
Lục Nghiêm Hà nói: "Bây giờ ta là học sinh cấp ba, phải học."
Nhan Lương nói: "Ta mai có lịch ghi hình, phải tập luyện."
Lý Trì Bách định nói gì đó, nhưng nghĩ nát óc cũng chẳng biết mình phải làm gì.
Tuần này hắn chỉ định ở nhà gãi chân.
Luyện hát à? Luyện múa à?
Lý Trì Bách bĩu môi, lười biếng chẳng phải là cái dạng ra vẻ, mà đó chính là bản chất của hắn.
Nhưng kiểu người này, hết lần này đến lần khác lại được rất nhiều fan thích.
Có lẽ cũng vì hắn có thể đường hoàng mà nói ra những điều mà người khác không dám nói, đấy chính là lý do fan thích hắn.
Lý Trì Bách nói: "Mấy ngày rồi cũng vất vả, tối mai đi ăn lẩu đi."
Lục Nghiêm Hà lắc đầu từ chối, nói: "Ta phải học."
Lý Trì Bách trố mắt: "Ngươi học đến độ thiếu mỗi tối nay hả?""Thiếu." Lục Nghiêm Hà nghiêm túc nói, "Ngày kia thi tháng rồi, nước đến chân mới nhảy thì có ích gì."
Lý Trì Bách hết nói.
Nhan Lương bật cười."Hắn đang lên máu học tập, ngươi đừng có kéo chân sau hắn, cứ được ngày nào hay ngày ấy đi, sau này nhớ lại còn biết mình đã cố gắng được mấy ngày."
Lục Nghiêm Hà liếc mắt: "Xem thường ai đó.""Cứ được ngày nào hay ngày ấy" á.
Đợi đến khi hắn thi vào đại học xong thành tích chói mắt các ngươi lóa hết cả mắt chó!
Lục Nghiêm Hà không thèm dây dưa với bọn họ, nói: "Nhan Lương, chẳng phải ngươi muốn ta nghe ngươi tự giới thiệu sao? Nói nhanh đi để ta còn đi ngủ."
Lúc này Nhan Lương mới ho nhẹ một tiếng, bắt đầu xúc động tự giới thiệu mình: "Mọi người khỏe, tôi là Nhan Lương đẹp trai, người đảm nhận giá trị nhan sắc của nhóm thiếu niên Phong Chí!"
Lục Nghiêm Hà nhìn hắn.
Lý Trì Bách cũng nhìn hắn.
Nhan Lương trợn mắt, hỏi: "Thế nào? Cuối cùng ta cũng nghĩ ra một cái hình dung từ có thể chèn tên ta vào rồi."
Lý Trì Bách chợt bật cười ha hả không hề nể nang.
Mặt Nhan Lương đỏ bừng.
Lục Nghiêm Hà vỗ bốp vào lưng Lý Trì Bách.
Lý Trì Bách lập tức nín cười, kêu lên thảm thiết."Mẹ nó, ngươi đánh ta làm gì?""Ta không đánh ngươi, Nhan Lương phải đánh ngươi." Lục Nghiêm Hà nói xong với Lý Trì Bách, quay sang thành khẩn nói với Nhan Lương, "Hay là mình cứ dùng cái cũ đi, cái này cũng không phải không tốt, chỉ là có vẻ hơi… có chút… tự luyến."
Nhan Lương ủ rũ cúi đầu: "Ừ, thật ra chính ta cũng thấy thế."
Lục Nghiêm Hà nói: "Hơn nữa ta thấy ấy, là con trai thì ngươi có thể thoải mái khen mình là soái ca, nhưng không nên tự luyến quá khi khen mình là soái ca."
Lý Trì Bách giơ ngón cái: "Chuẩn đấy, đúng trọng tâm.""Cuối cùng thì ta vẫn không nghĩ ra được một đoạn tự giới thiệu có thể giúp mọi người nhớ tới mình ngay lập tức." Nhan Lương hơi buồn bực, "Không có điểm nhấn.""Thà vậy còn hơn có một vết nhơ đi theo cả đời." Lục Nghiêm Hà khuyên giải, "Nhan Lương đẹp trai, thật đó, nếu ngươi nói vậy, thì cái mác này sẽ trở thành một ngọn núi cao mà sự nghiệp nghệ thuật của ngươi không vượt qua được đâu."
Lý Trì Bách lại gật đầu, cực kỳ tán thành."Đến mức mà ta không muốn nhận ngươi là đồng đội nữa ấy chứ."
Nghe hai người khuyên, Nhan Lương quyết định bỏ đoạn tự giới thiệu tốn bao nhiêu tâm tư nghĩ ra, ngoan ngoãn làm người.
- Thứ sáu, trời còn mờ mờ sáng, năm rưỡi sáng đồng hồ báo thức kêu lên, Lục Nghiêm Hà tắt đồng hồ, uể oải bò dậy, mặt mày vẫn còn mơ màng.
Hắn như xác sống lết đi rửa mặt, may mà nước lạnh giúp hắn tỉnh táo đôi chút.
Nhan Lương cũng thức dậy, chuẩn bị đi chạy bộ buổi sáng.
Hai người họ gần như sáng nào cũng gặp nhau giờ này.
Hai người cùng nhau ra ngoài.
Lục Nghiêm Hà đeo tai nghe nghe tiếng Anh, vừa đuổi theo xe buýt, miệng vẫn còn nhai bánh bao mua ở tiệm ven đường.
Một chiếc bánh bao năm hào một cái.
Hắn xót tiền quá, một bữa sáng hết tận ba đồng.
Trước mắt, số dư tài khoản ngân hàng của hắn vừa tròn bốn con số, tổng cộng 1046. 5 tệ.
Tiền trợ cấp tháng này, phải đến ngày 25 mới được nhận.
Hắn phải dùng 1046. 5 tệ, tiết kiệm chi tiêu mà sống hết 20 ngày. Đương nhiên, nếu ăn uống giao thông tính hết, cũng có thể được. Chỉ là Lục Nghiêm Hà cảm thấy, mình không thể lại thành dân sống bám trong một tháng được. Ở thế giới cũ hắn có thể ăn xài thả ga, hết tiền thì đi tìm mẹ khóc lóc, cuối cùng cũng có cứu viện, còn ở đây thì, chẳng có ai có thể cứu hắn. Mà người cậu còn không đến đòi tiền hắn là may rồi. Trước còn luôn tính toán moi tiền cậu ta, sau khi hắn đưa màn hình chụp sao kê ngân hàng cho xem, cậu ta mới hết hy vọng, lâu rồi chẳng liên lạc với hắn nữa.
Chắc cậu ta cũng chẳng ngờ, ba ba đưa cháu ra tuyển chọn tài năng, tưởng đâu sẽ như những minh tinh trên tin kiếm được cả đống tiền, ai dè, tiền trợ cấp mỗi tháng có 3000 tệ, còn chẳng bằng lương nhân viên phục vụ trong quán cậu ta."... " Nghèo quá sinh khổ.
Giờ Lục Nghiêm Hà chỉ mong sao tháng này nhà trường đừng có thu thêm khoản phí vớ vẩn gì, làm cho hắn hết đường sống.
Cho nên, hủy hợp đồng?
Đùa chắc!
Lục Nghiêm Hà nghĩ trong đầu, trước khi thi vào đại học, hợp đồng này thế nào cũng không thể hủy.
Vì ít nhất mỗi tháng cũng có 3000 tệ tiền trợ cấp.
Cầu phiếu, cầu theo dõi, dữ liệu mới rất quan trọng, mong mọi người ủng hộ nhiều hơn, theo dõi đọc nhiều hơn, bình luận đi ạ!.
