"Không phải gan lớn, trong khoảnh khắc đó, không chút suy nghĩ." Lục Nghiêm Hà nói, "Nếu là các ngươi, các ngươi cũng sẽ làm vậy thôi.""Cái đó không chắc à." Lý Trì Bách lập tức khoát tay, "Thật không chắc, ta thấy ta không cao thượng như vậy, trong lúc nguy cấp, chắc chắn là nghĩ cho bản thân trước tiên."
Lục Nghiêm Hà cười.
Lý Trì Bách bỗng nhiên cười gian với hắn một tiếng, hỏi: "Chu Bình An có gọi điện cho ngươi không?""Có gọi, sao vậy? Mới nói chuyện xong với các ngươi, hắn đã gọi ngay cho ta." Lục Nghiêm Hà bĩu môi, "Tám trăm năm rồi không nhận được điện thoại của hắn."
Lý Trì Bách lộ ra nụ cười "Quả là thế"."Tin tức của ngươi vừa phát ra, Chu Bình An đã sợ ngây người, đúng lúc ta nhìn thấy." Hắn nói, "Hắn vẫn còn đang lặp đi lặp lại hỏi người khác, có phải là có người trùng tên với ngươi hay không, không tin là ngươi."
Lục Nghiêm Hà: "Có lẽ đời trước ta đã đốt mộ tổ tiên nhà hắn rồi, nên hắn luôn có cái nhìn tiêu cực với ta, không thấy được chút tốt đẹp nào của ta.""Cũng có thể lắm chứ." Lý Trì Bách nói, "Chuyện này bây giờ ảnh hưởng lớn lắm, ta đi dạo một vòng trong công ty, ai cũng bàn tán về cậu, chuyện này cảnh sát khen ngợi nghĩa hiệp, quá nhiều năng lượng tích cực."
Nhan Lương cũng nói: "Lần này Chu Bình An cũng không để cho cậu rời công ty nữa đâu.""Chắc nước vào đầu hắn mới để Lão Lục đi lúc này." Lý Trì Bách nói, "Xảy ra chuyện lớn như vậy, Lão Lục, cậu không định mời khách sao?""Ta không có tiền, đừng có bắt ta mời khách." Lục Nghiêm Hà không hề do dự, dứt khoát từ chối.
Nhan Lương: "Biết ngay mà, cậu chắc chắn không chịu."
Lý Trì Bách thở dài: "Thôi được rồi, vậy để ta mời, tối nay chúng ta đi ăn gì?""Lại đi ra ngoài á? Thôi đi, ta không đi đâu." Lục Nghiêm Hà lắc đầu, "Ta vừa tỉnh lại, không muốn đi.""Không ra ngoài cũng được mà, mình gọi đồ ăn về nhà." Lý Trì Bách nói.
- Việc Lục Nghiêm Hà hành hiệp trượng nghĩa lần này, lại lên hot search.
Từng là thần tượng nghệ sĩ, lần nữa được một số người biết đến, gợi lại một vài ký ức năm xưa."Tôi nhớ anh ấy, tôi từng bỏ phiếu cho anh ấy mà.""Không ngờ đã lớn thế này rồi, năm đó còn là một đứa trẻ, giờ nhìn xem, phổng phao rồi, đẹp trai ghê.""Đúng đó, mấy năm nay anh ấy làm gì vậy? Sao đến giờ không còn thấy anh ấy nữa? Anh ấy không đi diễn à? Đẹp trai như vậy, không đi diễn thì quá phí."
Trên mạng những lời bàn tán về Lục Nghiêm Hà cũng nhiều lên.
Có lẽ là do Lục Nghiêm Hà - một thần tượng hết thời - đột ngột xuất hiện trong bản tin xã hội gây bất ngờ, Lục Nghiêm Hà được rất nhiều người chú ý và bàn luận.
Weibo của hắn cũng bị nhiều người tìm thấy.
So ra thì, chỉ có một số ít người tò mò muốn biết mấy năm nay hắn làm gì, rồi từ tâm lý hiếu kỳ đó click vào mấy chương trình thu âm Lục Nghiêm Hà từng tham gia, phát hiện thiếu niên này thật sự nhàm chán hết sức, không có chút tố chất nào của người gameshow, nên cũng không xem tiếp nữa.
Theo lẽ thường, Lục Nghiêm Hà đột nhiên có được độ nóng như vậy, công ty quản lý nên nhân cơ hội này để giúp Lục Nghiêm Hà làm một đợt quảng bá mới đúng.
Nhưng người đại diện của Lục Nghiêm Hà là Chu Bình An, trước đó không lâu anh ta vừa khuyên Lục Nghiêm Hà giải nghệ, giờ sao có thể quay đầu lại nâng đỡ Lục Nghiêm Hà được.
Mấy ngày sau, có năm sáu chương trình tìm đến Lục Nghiêm Hà, muốn mời hắn tham gia thu âm.
Chu Bình An rất lưỡng lự.
Có nên cho Lục Nghiêm Hà nhận lời hay không?
Nếu cho Lục Nghiêm Hà nhận lời thì hắn sẽ có tiền hoa hồng, nhưng mà làm như vậy, không thể ăn nói với phó tổng Mã bên kia.
Phó tổng Mã đã dặn dò đặc biệt, bảo hắn nghĩ cách phong sát Lục Nghiêm Hà.
Bây giờ Lục Nghiêm Hà lên hot search, bị mọi người chú ý, Chu Bình An còn chưa liên lạc với phó tổng Mã đây.
Thực ra có nhận lời hay không, Chu Bình An cũng chẳng quan tâm mấy đồng hoa hồng này.
Thù lao của Lục Nghiêm Hà rất thấp, chẳng qua do bây giờ được giới truyền thông quan tâm nên mới có chút nhiệt độ, tổ chương trình trả cũng chỉ ba đến năm vạn, chia ra đến người hắn chắc cũng chỉ vài ngàn tệ.
Nhưng nếu từ chối tất cả những công việc này, vậy thì hắn lộ liễu quá rồi.
Ngay cả Hồng tổng cũng hỏi đến tình hình công việc gần đây của Lục Nghiêm Hà.
Dù thế nào, ít nhất cũng phải nhận cho Lục Nghiêm Hà hai chương trình.
Chu Bình An lựa qua lựa lại, nhận cho Lục Nghiêm Hà hai chương trình có độ nổi không quá cao.
- Lục Nghiêm Hà nhận được tin nhắn của Chu Bình An thì đã chín giờ tối.
Hai chương trình thu âm, một chương trình vào tối thứ tư tuần sau, một chương trình vào chiều thứ năm tuần sau, đều là gameshow trong nhà.
Nếu là một tháng trước, Lục Nghiêm Hà đã vì hai chương trình thu âm này mà kích động đến mất ngủ, nhưng bây giờ Lục Nghiêm Hà lại có chút phân vân.
Hai chương trình này Chu Bình An đã nhận lời, hắn chắc chắn phải đi thu âm.
Nhưng rồi sao? Nếu sau này còn có công việc khác, có phải hắn cũng phải đi làm hết không?
Nếu cứ như vậy thì chắc chắn Trấn Hoa và Dương Minh sẽ không vui.
Trằn trọc cả một đêm, Lục Nghiêm Hà hiếm khi mất ngủ.
Sáng sớm thứ hai, hắn gượng gạo bước ra khỏi nhà với hai quầng thâm mắt.
Ánh mặt trời có bao nhiêu rực rỡ, thì tinh thần hắn lại ủ rũ bấy nhiêu.
Nhưng cũng may, người trẻ tuổi cơ thể tráng kiện, đến trường học thì tinh thần hắn đã khôi phục lại.
Cả trường đều nhìn hắn bằng ánh mắt như nhìn động vật quý hiếm.
Lục Nghiêm Hà cảm nhận lại được hào quang ngôi sao đã lâu không thấy.
Lục Nghiêm Hà vừa vào đến lớp học lại bị bạn bè vây quanh, hỏi về tình hình ở hiện trường hôm qua.
Hắn dở khóc dở cười.
Đúng lúc Lý Bằng Phi tới, thấy Lục Nghiêm Hà bị một đám người vây quanh, liền trực tiếp xua tan mọi người."Mấy người rảnh rỗi quá hả? Lão Trần giao bài tập từ vựng về nhà viết chính tả rồi mà, vẫn có thể mặc kệ hả? Đừng có làm lỡ việc học của Lục Nghiêm Hà."
Mọi người vừa trêu chọc vừa lảng đi chỗ khác.
Nhưng Lý Bằng Phi vẫn kiên quyết đuổi hết bọn họ."Cũng chỉ có tôi là bạn chí cốt của cậu thôi." Lý Bằng Phi đuổi người xong liền giành công.
Lục Nghiêm Hà chắp tay với hắn, nói: "Phúc hậu.""Tôi phúc hậu, còn cậu thì quá đỉnh." Lý Bằng Phi cười hề hề, "Mẹ nó, tôi xem tin tức mà sợ ngây người."
Lục Nghiêm Hà khoát tay: "Tôi thật sự không muốn nói chuyện này, để tôi bình tĩnh lại đi, vừa nãy bị hỏi suốt mười phút, đầu sắp nổ rồi."
Lý Bằng Phi vỗ mạnh vào vai Lục Nghiêm Hà một cái."Cậu cứ từ từ thôi."
Hắn chớp mắt một cái, nhìn thấy La Tử Trình đang ngồi ở chỗ ngồi, vẻ mặt nghiêm túc đọc sách.
Cắt!
Cái dáng vẻ kia, giả bộ nghiêm túc hết sức, cũng không biết bao nhiêu tâm tư tò mò đang quan sát bọn họ đây?!
Lý Bằng Phi ngồi xuống, lấy sách tiếng Anh ra, ôn qua một lượt từ vựng.
Gần hết rồi, cơ bản đã ôn hết rồi.
Lợi hại a, Lý Bằng Phi! Ngươi trước kia không thích học, bây giờ mới học, mà tiến bộ nhanh vậy sao!
Hắn thầm khen mình trong lòng một phen."Ơ, Lý Bằng Phi, cậu thật sự là đổi tính rồi à, bắt đầu xem sách cơ đấy?" Giọng nói âm dương quái khí của Sở Tái Anh vang lên phía sau hắn.
Lý Bằng Phi nhíu mày, quay đầu nhìn về phía hắn."Không liên quan đến cậu."
Sở Tái Anh nhún vai, nói: "Thấy lạ thôi, không kìm được cảm thán, cậu có thể xem như tôi không nói gì."
(hết chương này)..
