Chồng Tôi Là Người Cổ Đại

Chương 107: - Về phủ







Editor: SCvitao
Cái này làm cho Tống Hải không khỏi cảm thấy có chút may mắn, may mà buổi sáng xuất phát, công tử sợ có xa phu ở đây thì mình và Đỗ Hạ ngồi ở trong xe không thể tùy ý nói chuyện phiếm, cho nên làm hắn kiêm luôn chức phu xe, bằng không chỉ với chút không gian phía trước xe ngựa, thật đúng không ngồi nổi nhiều người như vậy
Cơm trưa bọn họ ăn ở tửu lầu, tuy rằng đồ ăn không bằng đầu bếp trong phủ làm, nhưng mà mấy món đặc sắc của tửu lầu cũng không tồi
Ăn xong cơm trưa no căng, Tống Gia Ngôn cùng Đỗ Hạ chống bụng đi dạo tiêu thực ở trên phố
Đỗ Hạ còn mua một cái tượng đất nhỏ, chuẩn bị mang về đặt trước bàn máy tính trang trí
Lần trước là lần đầu tiên ra ngoài đi dạo phố, Đỗ Hạ nhìn cái gì cũng thấy mới mẻ, nhưng ở Quốc công phủ ngây người một đoạn thời gian, ánh mắt của cô đã khác
Trừ bỏ tượng đất, ít đồ ăn vặt và đồ đặc sắc của thời đại, thì son phấn, châu thoa trang sức, linh tinh cô đã không coi trọng
Hiện tại xiêm y trang sức của Đỗ Hạ đã rất nhiều, đều là đồ Tần thị và Tống Mẫn Lan tặng cô, mặc kệ là chất liệu hay hình thức, đều tốt hơn những thứ bán bên ngoài không biết bao nhiêu lần
Tống Gia Ngôn và Đỗ Hạ chuẩn bị tối nay sẽ về hiện đại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tuy rằng bọn họ tới cổ đại cũng mới hai ngày, nhưng miệng vết thương của Đỗ Hạ cũng đã gần lành, phải về hiện đại xử lý một chút
Bởi vì cánh tay Đỗ Hạ có vết thương, Tần thị đưa cho cô một bình lớn tuyết da cao, nghe nói là bí phương cung đình, chẳng những có thể làm nhạt vết sẹo, còn có thể cải thiện làn da
Khi Đỗ Hạ chưa mang theo mỹ phẩm dưỡng da tới đây, Tần thị cùng Tống Mẫn Lan đều dùng cái này, tác dụng hiệu quả nhất là trắng da, còn tác dụng dưỡng ẩm không quá tốt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bất quá chuyện này đối với Đỗ Hạ đều là việc nhỏ, thậm chí cô cảm thấy cánh tay có một chút sẹo cũng không sao hết
Miệng vết thương được cô chăm sóc rất khá, kỳ thật nếu lưu lại sẹo, cũng sẽ không quá mức rõ ràng
Nhưng mà Tần thị nói trên người nữ tử có sẹo sẽ gây mất hứng, nói cái gì cũng bắt cô cầm tuyết da cao về, không chỉ phải mang về, còn cố ý dặn dò một ngày bôi đủ ba lần
Chuyện Đỗ Hạ không am hiểu nhất chính là cự tuyệt ý tốt của trưởng bối, cuối cùng chỉ có thể ỡm ờ nhận lấy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng mà khi Vân nhi trang điểm cho Đỗ Hạ, nhìn thấy tuyết da cao trên bàn trang điểm, còn giải thích một phen cho cô
Nghe nói tuyết da cao này cực kỳ trân quý, là bảo bối bí mật của Thái Y Viện, trừ bỏ phải dùng đến mỡ của chồn tuyết, còn phải dùng các dược liệu trân quý như tuyết liên và nhân sâm, thánh phẩm dưỡng nhan cực kỳ khó được, mỗi năm đều chỉ có sản lượng rất thấp, chuyên cung cấp cho nhóm cung phi được sủng ái trong hậu cung sử dụng
Tống Mẫn Lan là Hoàng Hậu, lại được thập phần sủng ái, tuyết da cao mỗi năm đều đưa nàng dùng trước, cho nên trong tay Tần thị mới có thứ này
Biết giá trị của hứ này, Đỗ Hạ vội thu hồi suy nghĩ không đúng trong lòng, cô nhìn bình kem trị sẹo giá trị xa xỉ, a không phải là tuyết da cao, ở trong lòng âm thầm thề, trở về cô nhất định sẽ nhớ dùng thường xuyên, mặc kệ nói như thế nào cũng không thể lãng phí bảo bối trân quý như vậy
Nhưng mà khi bọn họ đi đến đại môn Quốc công phủ, Đỗ Hạ từ trên xe ngựa nhảy xuống, liền nhìn thấy bốn binh sĩ đứng hai bên đại môn
Thần sắc bốn người nghiêm nghị canh giữ ở cổng lớn Quốc công phủ, trên người mặc ngân giáp, trong tay cầm vũ khí, rất có khí thế
Đỗ Hạ quay đầu hỏi Tống Gia Ngôn: “Những người này hình như không phải người trong phủ?”
Đỗ Hạ còn đỡ, cô đã thấy những cảnh như vậy ở trong TV, cho nên còn không đến mức bị kinh hách
Hai chị em Đào Hoa và Hạnh Hoa thì không được như vậy
Trẻ con ở nông thôn, đâu có bao giờ gặp trường hợp như thế, nhìn mấy người cầm vũ khí, hai đứa nhỏ nhũn cả chân, thiếu chút nữa ngã ngồi dưới vó ngựa
“Bọn họ là quân hộ vệ của Thái Tử, không có việc gì, hẳn là Thái Tử điện hạ tới phủ, chúng ta đi chủ viện nhìn xem.”
Tống Gia Ngôn thấp giọng an ủi Đỗ Hạ vài câu, quay đầu bảo Tống Hải đưa hai tiểu nha đầu đi tìm quản gia sắp xếp
Nghe nói không được đi cùng Đỗ tỷ tỷ, Đào Hoa sợ hãi, thần sắc Hạnh Hoa cũng có chút sợ hãi, đây là một nha đầu trầm mặc ít lời, bởi vì không thân thiết, cho nên này dọc đường đi cô bé đều trầm mặc, không phát ra bất luận thanh âm nào
Đỗ Hạ vội vàng an ủi Đào Hoa, để bé và chị họ đi theo Tống Hải tìm quản sự an bài chỗ ở trước, đợi lát nữa cô sẽ tới tú phòng tìm các bé
Cuối cùng Đỗ Hạ còn không quên nhắc nhở Tống Hải, Đào Hoa còn quá nhỏ, mới đến Quốc công phủ hẳn sẽ chưa quen, nếu không phiền toái, thì tốt nhất nhờ quản gia sắp xếp cô bé ở cùng với chị họ Hạnh Hoa, nói như vậy tốt xấu còn có người làm bạn ở địa phương xa lạ
Đỗ Hạ cũng chỉ là nói như vậy, cô cũng nói với Tống Hải, nếu không được thì cũng không cần miễn cưỡng, rốt cuộc cô cũng chưa quen mọi chuyện trong Quốc công phủ, cũng không biết tú phòng có cần hai đứa bé này không

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.